Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trang Đồng coi Trang Vô Đạo như cái gai trong mắt, nhưng sở dĩ gã vẫn không làm gì được y là nhờ có vị sư huynh này trấn áp.
Tuy nhiên, Hoàng đại tiên sinh đứng sau Sử Hổ lại có thực lực phi phàm hơn hẳn. Lão là một trong những khách khanh được cung phụng tại phủ Trấn Nam tướng quân của Việt Thành. Không chỉ là tu giả Luyện Khí ngũ trọng lâu, lão còn có trí lược hơn người, được Trấn Nam tướng quân xem như tâm phúc, chuyện gì cũng nhất nhất nghe theo.
Nhan Quân tuy tiền đồ vô lượng, là đệ tử ngoại môn của Ly Trần Tông và vẫn còn hy vọng tiến xa hơn nữa, song cả đời tiền đồ ấy hiện vẫn nằm trong tay Trấn Nam tướng quân. Đối với vị Hoàng đại tiên sinh kia, hắn tuyệt đối không dám đắc tội.
"Hai người các ngươi tính toán cũng hay lắm!"
Nhan Quân cười khẩy một tiếng, không bày tỏ ý kiến gì với lời của Trang Vô Đạo mà chỉ hỏi ngược lại: "Nếu Hoàng đại tiên sinh không đáp ứng, ngươi định thế nào?"
"Tất nhiên là chạy trốn, chạy càng xa càng tốt."
Trang Vô Đạo nói vậy, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên: "Có điều ta nghe nói Hoàng đại tiên sinh muốn đột phá Luyện Khí lục trọng lâu, lúc này chính là thời điểm then chốt nên đang thiếu đan dược, có phải không?"
Hoàng đại tiên sinh dĩ nhiên có thực lực báo thù cho Sử Hổ, nhưng cái giá phải trả chính là cả con phố Ngọc Hoán sẽ rơi vào tay kẻ khác, không cách nào thu hồi. Đến lúc đó, lão chỉ có thiệt nhiều hơn lợi. Chi bằng để y và Tần Phong tiếp quản trước khi tin tức Sử Hổ bỏ mạng lan ra ngoài.
Đây là con bài duy nhất của hai người, cũng là một canh bạc để xem Sử Hổ này rốt cuộc có bao nhiêu phân lượng trong lòng vị Hoàng đại tiên sinh kia.
"Các ngươi gặp may đó, lại nhằm đúng thời điểm này. Thôi được! Ta sẽ giúp ngươi, ai bảo ngươi là sư đệ của ta? Lần này chắc là không sao, nhưng tốt nhất đừng có lần sau—"
Nhan Quân khẽ thở dài một tiếng, không mở gói đồ ra xem mà cất thẳng đi. Trang Vô Đạo thấy vậy thì trong lòng cũng nhẹ nhõm, biết rằng chuyện của Sử Hổ phần lớn có thể giải quyết êm đẹp. Ngay sau đó y lại nghe Nhan Quân tò mò hỏi: "Xem ý của ngươi, quả thực muốn tham gia kỳ khảo hạch đó để bái nhập nội môn? Những kẻ đó không phú thì quý, ngay cả sư huynh đây cũng từng chịu thiệt thòi lớn. Đến lúc đó, ta e rằng không bảo vệ nổi ngươi đâu. Khuyên ngươi một câu, tốt nhất đừng đi vào vết xe đổ của ta!"
Khoảng sáu năm trước, Nhan Quân cũng từng có ý định bái nhập nội môn Ly Trần Tông với tư cách thủ tịch đệ tử. Nhưng sau đó không biết vì lý do gì, hắn lại từ bỏ rồi rời khỏi Ly Trần Học Quán.
"Sao dám? Những kẻ quyền quý cao sang, thế gia tu hành kia, e rằng chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát ngươi và ta, Trang Vô Đạo nào dám tranh giành với họ?"
Lòng trĩu nặng ưu tư, nhưng vẻ mặt Trang Vô Đạo đã bình tĩnh trở lại: "Chính đạo không thông, mấy suất đó ta không dám mơ tưởng. May mà Ly Trần Tông còn có ba con đường Đạo Nghiệp Thiên Đồ—"
Thực tế Ly Trần Tông tuyển chọn đệ tử khá công bằng. Tông môn không quá coi trọng hào môn thế gia, ngược lại còn có phần ưu ái đệ tử từ tầng lớp bình dân.
Song Việt Thành này lại là nơi hỗn loạn đen tối nhất toàn cõi Đông Ngô quốc, Ly Trần Học Quán ở đây cũng chẳng khác là bao. Nếu y thực sự muốn tranh giành suất vào với những đệ tử quyền quý kia, e rằng ngày hôm sau thi thể y đã bị dìm xuống Tùng Giang.
Hy vọng duy nhất chính là đến Ly Trần Tông, vượt qua một trong ba truyền thuyết dẫn thẳng vào nội môn: Đăng Tiên Đường. Tất cả những gì y làm trong mấy năm nay cũng đều là để chuẩn bị cho việc này.
"Đạo Nghiệp Thiên Đồ?"
Nhan Quân thoáng thất thần, rồi phiền muộn nói: "Nghe nói nơi đó hung hiểm vô cùng, trăm người vào chỉ có ba năm người may mắn toàn mạng trở ra. Người có thể bình an vượt qua, bước hết thiên đồ lại càng là mười vạn người mới chọn được một. Năm đó ta cũng từng nghĩ tới, nhưng không có được dũng khí như ngươi."
Nói xong, dường như không còn tâm trạng ở lại nữa, Nhan Quân đứng dậy: "Chỉ là với tu vi hiện tại của ngươi, khoảng cách còn kém quá xa, ít nhất cũng phải bước vào Luyện Khí cảnh mới có khả năng. Song cũng có thể không cần phải mạo hiểm đến vậy, ta nghe nói mấy năm nay Ly Trần Tông đều rất bất mãn với các học quán tại Đông Ngô quốc. Tư chất đệ tử năm sau yếu hơn năm trước, lại bị các thế gia đại tộc thao túng. Cho nên trước kỳ khảo hạch, có khả năng bản sơn sẽ phái người chuyên trách đến Việt Thành tuần thị. Lúc đó, có lẽ ngươi sẽ có cơ hội không chừng. Hiện tại sư huynh lực bất tòng tâm, không giúp được gì, chỉ có thể chúc ngươi cuối cùng đạt thành tâm nguyện."
Nhan Quân rời đi, Trang Vô Đạo ngồi trên ghế, lại một lần nữa ngẩn người.
Bản sơn Ly Trần Tông sẽ phái người đến tuần thị ư? Tin tức này, quả thực y chưa từng nghe nói qua.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑