Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 49. Mệnh Thế Thần Thông 49

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Không chỉ tầng lớp dưới cùng, ngay cả những hào tộc truyền đời mấy trăm năm cũng có vài nhà bị tiêu diệt hoàn toàn, gia tộc tan hoang, không còn ai sống sót.

Mà Bắc Đường gia chính là quật khởi vào lúc đó, trở thành đệ nhất thế gia trong thành.

Theo y được biết, Thành chủ Việt Thành trước nay đều do Quốc quân đích thân bổ nhiệm. Tuy nhiên quyền lực của chức vị này vốn vô cùng nhỏ bé, nhiều năm qua luôn bị các thế lực bản địa thao túng. Có điều, vị quan này đại diện cho triều đình Đông Ngô, lại là bề tôi thân tín của Quốc quân nên địa vị vẫn rất được tôn sùng.

Có kẻ dám cả gan hành thích ngay trong thành, chắc chắn tầng lớp thượng tầng của Đông Ngô quốc đã xảy ra biến cố nào đó mà không ai hay biết.

Trang Vô Đạo nhíu mày không đáp, đột ngột tăng nhanh bước chân.

"Nghĩ nhiều như vậy làm gì? Ta chỉ biết nếu bây giờ chúng ta không đi nhanh, e là không kịp nữa rồi!"

Mã Nguyên và Lâm Hàn lúc này mới như bừng tỉnh. Hai tên thích khách áo đen lặn xuống nước kia hiện vẫn chưa rõ sống chết, lại thêm chuyện đại sự Thành chủ bị hành thích, với sự bá đạo của Bắc Đường gia, chắc chắn bọn họ sẽ sớm phong tỏa đường sông để lục soát những kẻ khả nghi. Chỉ có tranh thủ rời đi trước lúc đó mới có thể tránh được phiền phức.

Ba người bọn họ vốn có thân thế trong sạch, lại lăn lộn ở Việt Thành nhiều năm nên gốc gác rõ ràng, không sợ bị tra xét. Nhưng nếu vì việc này mà lỡ mất cuộc tiểu bỉ của Học Quán thì quả là đáng tiếc.

Mã Nguyên không nói thêm lời nào, lập tức theo sát sau lưng Trang Vô Đạo, thậm chí không dám nhìn thiếu nữ áo đỏ kia dù chỉ một cái.

Với gia thế của Bắc Đường gia, thiếu nữ kia là người hắn chỉ có thể ao ước chứ không bao giờ với tới được. Nếu để nàng biết vừa rồi trong lòng hắn có ý nghĩ bất kính, kết cục của hắn chắc chắn sẽ rất thê thảm. Vẻ đẹp khuynh thành này xem ra vẫn không quan trọng bằng tính mạng.

Cách đó không xa có một chiếc thuyền lớn vừa rời bến. May mà khinh thân thuật của ba người đều khá tốt, từ bên bờ trực tiếp nhảy vọt qua khoảng cách ba trượng, vững vàng đáp xuống mặt thuyền.

Sau khi đã ngồi ổn định, Mã Nguyên mới lấy tay lau mồ hôi lạnh trên trán: "Thật không ngờ nữ nhân kia lại chính là tiểu công chúa của Bắc Đường gia, chắc hẳn là Bắc Đường Uyển Nhi rồi. Tương truyền nàng từ nhỏ đã đi xa đến Đông Hải tìm minh sư học nghệ, không biết trở về từ khi nào. Ta nghe nói vị Bắc Đường gia chủ kia tướng mạo hung thần ác sát, sao con gái ông ta lại xinh đẹp như tiên nữ thế này..."

Trang Vô Đạo và Lâm Hàn ngồi bên cạnh đều im lặng, không chút phản ứng. Mã Nguyên thấy hơi kỳ lạ, Trang Vô Đạo thì thôi, y tuổi còn nhỏ mà đã như ông cụ non, vốn là kẻ vô vị nhất, nhưng còn Lâm Hàn trước nay vẫn thích tán gẫu với hắn, sao lúc này cũng im bặt?

Đúng lúc đó, khóe mắt hắn thoáng thấy ở mũi thuyền đã có hai bóng người đứng từ lúc nào. Một trong số đó chính là thiếu nữ áo đỏ kia, còn Lục Quần phu nhân đứng sau lưng nàng đang đưa ánh mắt uy nghiêm quét nhìn khắp khoang thuyền.

Tim Mã Nguyên đập thót một cái, giọng nói cũng tắt ngấm, những lời định nói tiếp theo không tài nào thốt ra được nữa.

---

Không khí trong khoang thuyền tức thì đông cứng lại. Mấy chục hành khách đều nín hơi lặng tiếng, đến thở mạnh cũng không dám.

Nơi này cách bến tàu của Bắc Đường gia chỉ nửa dặm, biến cố bên đó ít nhiều mọi người đều nhìn thấy, lúc này ai nấy đều lo sợ mình bị dính líu vào.

May thay, sau khi quan sát kỹ lưỡng, Lục Quần phu nhân khẽ lắc đầu nói với thiếu nữ áo đỏ: "Tiểu thư, trong thuyền không có kẻ khả nghi, không có mùi máu tanh, dưới mạn thuyền cũng không có động tĩnh khác thường. Hai người kia hẳn không ở trên thuyền này, cũng chưa từng tiếp xúc với nơi đây."

Mọi người nghe vậy mới như trút được gánh nặng. Một khi dính vào chuyện hành thích Thành chủ, chỉ sợ không chết cũng phải lột một lớp da.

Thế nhưng thiếu nữ áo đỏ kia lại không có ý định rời đi. Ánh mắt nàng đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên người ba người Trang Vô Đạo. Nàng thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, sau đó mỉm cười yêu kiều.

"Con thuyền này nhà Bắc Đường ta đã trưng dụng. Những người không liên quan xin mời mau chóng rời đi!"

Sắc mặt hành khách trong khoang lại một lần nữa tái mét. Nghe ý của vị Bắc Đường tiểu thư này là muốn đuổi bọn họ xuống thuyền.

Vấn đề là hiện tại thuyền đã ra đến giữa dòng Tùng Giang, cách bờ hơn năm mươi trượng, xung quanh đều là sóng nước mênh mông, bọn họ biết phải xuống bằng cách nào?

Giọng nói của Lục Quần phu nhân vang lên, mang theo ý cười lạnh lẽo: "Tiểu thư bảo các ngươi cút xuống, lẽ nào các ngươi không nghe thấy? Định để tiểu thư phải nhắc lại lần thứ hai, hay muốn lão thân tự mình ra tay đuổi người?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑