Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 50. Mệnh Thế Thần Thông 50

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Ánh mắt âm hàn lạnh lẽo kia quét khắp khoang thuyền. Chỉ một lát sau, có người cắn răng trèo qua lan can mạn thuyền rồi nhảy ùm xuống nước.

Có người dẫn đầu, những kẻ còn lại không chút do dự mà dồn dập nhảy xuống, bọt sóng bắn lên tung tóe. Chỉ trong nháy mắt, khoang thuyền đã trống không.

Trang Vô Đạo không hề thấy bất ngờ, bởi đệ nhất thế gia Việt Thành vốn dĩ có uy thế như vậy. Đệ tử nhà Bắc Đường từ trước đến nay đều ngang ngược vô pháp vô thiên, chưa bao giờ coi tính mạng kẻ khác ra gì.

Ở Việt Thành, họ muốn thứ gì là cứ thế cưỡng đoạt. Còn những kẻ nhảy xuống thuyền kia có biết bơi hay không, có thể vào bờ an toàn hay không, nhà Bắc Đường tuyệt đối chẳng thèm để tâm.

Dù trong lòng thầm oán hận, nhưng y cũng không có nửa phần ý định chống cự. Đang định cùng Mã Nguyên và Lâm Hàn nhảy khỏi lan can phía sau, y chợt thấy Bắc Đường Uyển Nhi đưa mắt nhìn sang.

"Xin Trang sư huynh dừng bước. Uyển Nhi mời mọi người rời đi chính là muốn cùng sư huynh hàn huyên một lát. Có đám tạp nham này ở đây thật quá chướng mắt, trong thuyền lại đông đúc, không tiện thi triển tay chân."

Sư huynh?

Trang Vô Đạo có phần vừa mừng vừa sợ, không ngờ vị tiểu thư nhà Bắc Đường này lại nhận ra mình. Trong lòng y mơ hồ dấy lên cảm giác bất an, tim đập chân run.

Chướng mắt? Không tiện thi triển tay chân? Những lời này rốt cuộc là có ý gì?

Mã Nguyên và Lâm Hàn cũng kinh hãi nhìn nhau. Giữa lúc mấy người còn đang ngẩn ngơ, Bắc Đường Uyển Nhi đã nghênh ngang đi tới như chốn không người.

"Sư huynh không nhận ra ta ư? Ta nhớ không lâu trước đây chúng ta từng gặp nhau ở Học Quán. Ta là Bắc Đường Uyển Nhi, nay cũng đang theo học tại Ly Trần Học Quán, tính ra cũng là sư muội của ngươi."

Trang Vô Đạo nhíu chặt mày, không biết vị Bắc Đường Uyển Nhi này rốt cuộc có ý đồ gì. Chẳng lẽ là vì tranh giành suất trong Học Quán? Nhưng cũng đâu cần thiết phải vậy. Với thân phận địa vị của tiểu thư nhà Bắc Đường, mười sáu tuổi đã tu thành Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ, kẻ nào dám tranh giành với nàng ta chẳng khác nào chán sống.

Bắc Đường Uyển Nhi dừng bước ở khoảng cách ba trượng, lại nói tiếp.

"Từ khi trở về từ Đông Hải, ta đã sớm nghe đại danh của sư huynh, một tay Hàng Long Phục Hổ Quyền pháp uy chấn Bắc Thành. Sư muội bất tài, muốn thỉnh giáo sư huynh một hai chiêu!"

Vừa nói, nàng ta vừa xoay chuyển thân thể mềm mại, duỗi người khởi động gân cốt.

"Ta xưa nay si mê võ đạo, bị người thân xem là võ si. Đáng tiếc trong đám đồng trang lứa, cao thủ có thể đối đầu với Uyển Nhi thực sự quá ít, mãi vẫn không tìm được đối thủ xứng tầm. Nghe nói mấy ngày trước sư huynh đã một mình giết chết bốn võ giả Luyện Tủy cảnh, một người trong đó còn tinh tu Kim Giáp Huyền Cương suốt ba mươi năm, quả là lợi hại. Chắc hẳn Hàng Long Phục Hổ Quyền của sư huynh sẽ khiến Uyển Nhi bất ngờ."

Trang Vô Đạo cảm thấy lòng mình càng thêm lạnh lẽo. Y nhớ rõ bản thân chưa từng đắc tội với Bắc Đường Uyển Nhi, vậy nàng ta tìm đến đây rốt cuộc là vì lẽ gì? Chẳng lẽ thật sự chỉ vì si mê võ đạo nên muốn thỉnh giáo võ học như lời đã nói?

Thế nhưng y lại cảm nhận được một luồng sát ý mơ hồ đang áp tới. Khinh Linh Kiếm sau lưng dường như cũng có cảm ứng, thân kiếm bắt đầu nóng lên, từng luồng nhiệt khí không ngừng truyền vào cơ thể.

Trang Vô Đạo hít một hơi thật sâu, lắc đầu tỏ vẻ áy náy.

"Bắc Đường tiểu thư nói đùa rồi. Tiểu thư thân phận cao quý, Trang Vô Đạo ta chỉ là kẻ vô lại đầu đường xửa chợ, sao dám động thủ với tiểu thư? Hơn nữa tiểu thư nội ngoại kiêm tu, Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ đã đạt đến Nhất trọng thiên, ngay cả Luyện Khí Sĩ Trọng Lâu nhất nhị trọng bình thường cũng chưa chắc là đối thủ của tiểu thư, huống hồ là Trang Vô Đạo ta?"

Bắc Đường Uyển Nhi lại lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

"Ngươi lại có thể nhìn ra ta nội ngoại kiêm tu, Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ đã đạt đến cảnh giới đệ nhất trọng ư? Điều này hiếm có người nhận thấy được. Nhưng sư huynh nói sai rồi, nếu đã biết mình là kẻ vô lại đầu đường, thì càng nên biết điều mới phải. Ngươi là thân phận gì mà ta phải nói đùa với ngươi?"

Tiếng còn chưa dứt, thân ảnh yêu kiều màu đỏ kia đã như quỷ mị lao đến trước mặt Trang Vô Đạo, một chỉ điểm thẳng vào mi tâm y.

Cú ra tay mạnh mẽ như sấm sét, chỉ riêng kình phong từ ngón tay đã rạch một vệt máu trên trán y.

Theo bản năng, Trang Vô Đạo lách người né tránh, suýt chút nữa đã bị một đòn vỡ óc. Trong lòng y vừa kinh sợ, vừa tức giận lại căm hận khôn nguôi. Bắc Đường Uyển Nhi này vừa ra tay đã muốn lấy mạng y, chỉ cần chậm một chút thôi là y đã mất mạng ngay tại chỗ dưới ngón tay của nàng ta rồi.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑