Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trang Vô Đạo vốn là kẻ liều mạng, vì kính sợ thanh thế nhà Bắc Đường nên mới nhẫn nhịn mọi bề. Lúc này, hung tính tận trong xương tủy bị khơi dậy, trong lồng ngực y dần manh nha sát ý nhưng vẫn cố đè nén. Y có phần kiêng dè, liếc nhìn Lục Quần phu nhân vẫn luôn giữ vẻ mặt vô cảm kia.
Hôm qua tu thành Ngưu Ma Bá Thể, lại thêm cả hai người Mã Nguyên và Lâm Hàn, nếu là nơi vắng vẻ không người, y đã sớm động thủ vây giết rồi vứt xác thiếu nữ này.
Nhưng có mụ đàn bà này ở đây, chỉ sợ một khi y có ý đồ bất lợi với Bắc Đường Uyển Nhi, mụ ta chỉ cần một ngón tay là có thể tiêu diệt y. Huống hồ cách đó nửa dặm còn có Bắc Đường Thương Tuyệt, vị cường giả thứ hai của Việt Thành.
Bắc Đường Uyển Nhi dường như hiểu lầm ý y, khẽ lắc đầu: "Ngươi cứ yên tâm, Cầm di tuyệt đối sẽ không nhúng tay. Sư huynh ngươi nếu thắng, ta chỉ càng vui mừng chứ không trách ngươi đâu. Đương nhiên nếu sư huynh thua, vậy ba người các ngươi không cần thiết phải sống trên đời này nữa."
Giọng nói chợt ngưng, Bắc Đường Uyển Nhi dường như thấy không ổn, lại mỉm cười yêu kiều nói: "Là ta không phải! Quả thực có phần không công bằng. Sư huynh ngươi tu luyện chỉ là Hàng Long Phục Hổ Quyền, sao có thể là đối thủ của Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ được? Hay là thế này, ngươi chỉ cần trụ được mười hiệp trước mặt ta, ta sẽ tha mạng cho ngươi. Trụ được ba mươi hiệp, hai người bạn tốt bên cạnh ngươi ta cũng có thể tha cho. Đến bốn mươi hiệp, ta có thể thưởng cho ngươi ba trăm lạng bạc nén. Nếu thắng được ta, nhà Bắc Đường sẽ bảo đảm cho ngươi một suất vào Ly Trần Tông."
Hai người Mã Nguyên và Lâm Hàn tức đến mức mặt mày trắng bệch, ánh mắt long lên sòng sọc vì căm hận. Thiếu nữ áo đỏ này quả thực xinh đẹp, khí chất thanh thuần, nhưng lúc này trong mắt họ, nàng ta chẳng khác nào một nữ Dạ Xoa.
Tâm trạng Trang Vô Đạo ngược lại đã bình tĩnh trở lại, hai chân y như mọc rễ, đứng vững vàng trên thuyền.
Quanh năm luyện võ giữa dòng suối chảy xiết khiến hạ bàn của y vô cùng vững chắc. Dù đứng trên con thuyền chòng chành, y vẫn vững như đi trên đất bằng.
Điều phiền não duy nhất là cơ thể không phối hợp nhịp nhàng do lực lượng tăng đột ngột. Đối với kẻ như Trang Đồng, y hoàn toàn có thể nghiền ép, thế nhưng đối mặt với cao thủ thực sự như Bắc Đường Uyển Nhi, tốc độ và lực lượng tăng vọt nhờ Ngưu Ma Nguyên Bá Thể ngược lại sẽ trở thành sơ hở chí mạng.
Lúc này, luồng lực lượng từ Khinh Vân Kiếm truyền vào ngày càng thịnh, giọng nói của Vân Nhi đột ngột vang lên trong đầu y: "Kiếm chủ hiện giờ thân thể bất tiện, trận chiến này có cần Vân Nhi ra tay thay không?"
Dù đang nói chuyện với Trang Vô Đạo, nhưng Bắc Đường Uyển Nhi và Bắc Đường Cầm đối diện không hề có biểu hiện khác thường, rõ ràng là không hay biết gì.
Trang Vô Đạo lại do dự, y muốn tự mình giao đấu với Bắc Đường Uyển Nhi để lĩnh giáo Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ được mệnh danh là đệ nhất phá kiên kia. Y không thích bị kẻ khác điều khiển cơ thể, dù đó là Khinh Vân Kiếm Linh đã mang lại cho mình lợi ích khổng lồ.
"Nếu chỉ liên quan đến một mình ta, ta nhất định sẽ không cân nhắc mà đích thân ứng chiến. Thế nhưng trong lời nói của Bắc Đường Uyển Nhi rõ ràng lấy tính mạng của Mã Nguyên và Lâm Hàn ra làm con bài đặt cược, ta tuyệt đối không thể tùy hứng như vậy."
Dường như biết Trang Vô Đạo không thể đồng ý, Vân Nhi bắt đầu tỉ mỉ chỉ điểm những yếu điểm khi giao đấu: "Nếu Kiếm chủ không muốn, có thể thử chuyên công vào cánh trái của nàng ta. Vai trái của ả hẳn đã bị trọng thương, đến nay vẫn chưa lành, đó chính là cơ hội tốt. Chỉ thế của Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ sắc bén vô cùng, Ngưu Ma Bá Thể của Kiếm chủ vẫn chưa thể vận dụng tự nhiên, không cách nào chèo chống được lâu, tốt nhất là lấy mạng đổi mạng, đối công với ả!"
"Còn phải cẩn thận cước pháp của ả! Cước pháp của ả này e rằng không thua kém gì chỉ pháp. Có điều, người tinh thông môn này hạ bàn thường không quá vững chắc."
Người luyện cước pháp thường chú trọng hạ bàn và sự cân bằng, công phu hạ bộ vốn phải vững chắc hơn người khác, nhưng khi luôn phải vận kình tích lực thì khó tránh khỏi lúc sơ hở.
Trang Vô Đạo vừa nghe vừa hỏi thầm: "Theo ngươi thấy, ta có thể trụ được bao lâu?"
Vân Nhi im lặng một lúc mới đáp: "Khoảng mười lăm đến hai mươi hiệp."
Chỉ mười lăm hiệp thôi sao?
Trang Vô Đạo thấy đắng chát trong lòng, nhưng y cũng đã sớm liệu đến kết quả này.
"Vậy đổi lại là ngươi, nếu chỉ dùng Hàng Long Phục Hổ Quyền thì thắng bại ra sao?"
"Ả ta có cựu thương trong người, có thể thắng trong vòng một trăm năm mươi hiệp!"
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑