Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trang Vô Đạo ngẩn người, y nghe giọng điệu của Vân Nhi không hề gợn sóng, nhưng cũng chính vì vậy mới thể hiện sự tự tin tuyệt đối, dường như không hề để trận chiến này vào mắt.
"Vậy thì đổi thành ngươi đi!"
Sau khi nói xong trong ý nghĩ, Trang Vô Đạo hơi do dự rồi dặn thêm một câu: "Cố gắng đừng thắng, trong vòng bảy mươi hiệp thì thua nàng ta một chiêu là được."
Thắng thì lo đối phương thẹn quá hóa giận, thua quá nhanh lại bị nữ nhân này coi thường, thua sau bảy mươi hiệp có lẽ là thích hợp nhất.
Y hoàn toàn thả lỏng cơ thể, mặc cho luồng nhiệt khí từ thân kiếm truyền vào, lan tỏa khắp toàn thân. Trang Vô Đạo ngước mắt nhìn thẳng vào Bắc Đường Uyển Nhi:
"Sau ba mươi chiêu, bất kể thế nào cũng phải tha cho ba người chúng ta. Nếu ta thắng, phải đảm bảo cho ta một suất đệ tử nội môn của Ly Trần Tông. Những lời này, ta đã ghi nhớ! Nhất ngôn cửu đỉnh?"
Bắc Đường Uyển Nhi mỉm cười đứng yên tại chỗ, không nói gì. Ngược lại, Lục Quần phu nhân đứng bên cạnh lại cười khẩy một tiếng: "Tiểu thư nhà ta xưa nay nhất ngôn cửu đỉnh, cớ gì phải lừa gạt một tên tiện dân quèn như ngươi?"
Hai chữ "tiện dân" vừa thốt ra, Trang Vô Đạo đột nhiên dậm mạnh chân xuống. Kình lực bùng nổ mạnh mẽ khiến cả con thuyền khẽ rung chuyển.
Một cước này suýt nữa đạp thủng ván thuyền, Trang Vô Đạo mượn lực phóng đi như tên nỏ, lao nhanh về phía trước. Thân ảnh y chỉ một thoáng lóe lên đã vượt qua một trượng, đôi cánh tay tựa như cặp chùy thép, trái phải giáng mạnh xuống hai vai Bắc Đường Uyển Nhi.
Bắc Đường Cầm thoáng kinh ngạc, một chiêu này của Trang Vô Đạo chính là thức ‘Chùy Long’ trong Thập Nhị Thức Hàng Long Kích, tuy có phần biến hóa nhưng thanh thế quả thực phi phàm. Nàng khẽ nhếch môi cười khẩy, chẳng mấy bận tâm. Với tu vi của Trang Vô Đạo, có thể trụ được mười hiệp dưới tay tiểu thư đã đáng mừng thầm, qua được hai mươi hiệp thì quả là kỳ tích.
Bắc Đường Uyển Nhi nhẹ nhàng nghiêng người tránh né, thân pháp tựa ma ảnh. Tay ngọc khẽ đưa, hai ngón tay khép lại như mũi tên điểm thẳng tới mi tâm Trang Vô Đạo. Động tác trông nhẹ bẫng không chút sức lực, thế nhưng kình lực từ đầu ngón tay phóng ra lại phát ra tiếng xé gió sắc lẹm. Chỉ kình xuyên thấu nửa trượng, so với bảo kiếm luyện từ tinh cương tuyệt phẩm còn sắc bén hơn gấp bội.
Trang Vô Đạo lập tức đổi chùy thành trảo, dùng thức ‘Cầm Long’ chộp thẳng vào bên hông Bắc Đường Uyển Nhi. Y vừa kịp hạ thấp người né tránh, dư kình của ngón tay kia đã đánh trúng cột gỗ sau lưng. Trong khoảnh khắc gỗ vụn bay tứ tán, cột gỗ lớn bằng người ôm đã bị luồng kình lực cường mãnh đánh gãy phăng.
Lúc này, Bắc Đường Uyển Nhi cũng buộc phải né tránh để không bị Trang Vô Đạo tóm được vòng eo. Nàng lùi liền bốn trượng kéo giãn khoảng cách, rồi vô số bóng ngón tay tung bay chợt bùng nổ, tựa như một đóa quỳnh hoa nở rộ giữa không trung.
"Phá Giáp Tiêm Phong, Sát Na Phương Hoa!"
Chỉ kình mãnh liệt tựa từng luồng kiếm khí, lại như rặng trường thương rợp trời kín đất bao phủ tới.
Bắc Đường Cầm đứng xa quan sát liền lắc đầu cười, mọi chuyện đã kết thúc rồi. Nàng không nghĩ ra võ tu nào cùng đẳng cấp với Bắc Đường Uyển Nhi có thể toàn thân trở ra trước chiêu ‘Sát Na Phương Hoa’ này. Nhưng việc khiến Bắc Đường Uyển Nhi phải nghiêm túc dốc toàn lực nhanh như vậy, Trang Vô Đạo quả thực có vài phần bản lĩnh.
Phía bên kia, Mã Nguyên và Lâm Hàn bất giác đặt tay lên chuôi kiếm, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu. Đó chính là Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ, môn tuyệt đỉnh võ học mà cả Đông Ngô quốc không ai luyện thành. Cả hai đã chuẩn bị sẵn sàng, một khi tình hình bất lợi, họ sẽ rút kiếm liều mạng chứ tuyệt không thể trơ mắt nhìn Trang Vô Đạo chịu chết.
Ngay lúc này, thân pháp Trang Vô Đạo lại đột ngột tăng tốc, y chủ động lao vào giữa màn chỉ ảnh dày đặc. Ngay khi ‘Sát Na Phương Hoa’ sắp hoàn tất, y dùng thức ‘Chấn Long’ nhắm thẳng vào tâm điểm của đóa quỳnh hoa tung một cú đấm chính diện.
Tiếng long ngâm vang vọng khiến cương phong nổi lên tứ phía. Một tiếng nổ rung chuyển vang lên, ván gỗ dưới chân hai người vỡ nát một mảng lớn.
Tay trái của Trang Vô Đạo bất ngờ không hề hấn gì, chỉ lưu lại một vệt trắng mờ nhạt. Nơi tưởng chừng chỉ kình mãnh liệt nhất hóa ra lại chính là điểm yếu sơ hở của chiêu thức. Thân hình Bắc Đường Uyển Nhi bị quyền kình chấn động, bật lùi ra xa hơn một trượng, loạng choạng suýt nữa không đứng vững.
Chứng kiến cảnh này, trong mắt Bắc Đường Cầm cuối cùng cũng lóe lên sự kinh ngạc thực sự, sắc mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑