Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 100. Cuộc Hẹn Đêm Nay

"Anh Thiên, sao hai người vẫn chưa xuất phát vậy?" Úc Tiểu Tuyết có chút ngạc nhiên.

"Không có chuyện gì đâu, Tuyết. Em cứ vào nhà ngủ trước đi, đêm nay anh không về đâu. Khóa cửa cẩn thận, đừng đợi anh." Tôi bảo Úc Tiểu Tuyết vào nhà.

Úc Tiểu Tuyết chỉ đành bất lực bĩu môi, đi vào trong biệt thự.

"Anh Thiên, anh đưa tôi đến trang viên Triệu gia rồi cứ quay về đây trước đi. Có chuyện gì tôi sẽ gọi điện thoại cho anh, đến lúc đó anh nhất định phải nghe máy đấy." Bây giờ Triệu Thiến đã quen có tôi ở bên cạnh, nếu tôi không ở đó, phỏng chừng trong lòng cô ta sẽ lo lắng không yên.

"Được thôi, điện thoại của cô còn đủ pin không?" Tôi bèn hỏi.

"Đủ, tôi có mang theo pin dự phòng." Triệu Thiến hơi nghi hoặc, không hiểu sao tôi lại hỏi như vậy.

"Cô cài đặt phím gọi tắt đi. Lúc thức đêm canh linh cữu, nếu phát hiện có điều gì bất thường, cứ bấm số gọi rồi nhét luôn điện thoại vào túi là được. Nếu tôi cảm thấy có chuyện chẳng lành, tôi sẽ trực tiếp qua đó. Không cần cô phải lên tiếng giải thích. Tôi sẽ đợi cô ở lề đường cái bên ngoài trang viên." Mặc dù cách này chẳng đối phó được với những tình huống đột xuất, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là tay không chuẩn bị gì.

"Dạ, tôi nhớ rồi." Triệu Thiến yên tâm hơn hẳn. Cô vừa nói vừa lên xe, hý hoáy thiết lập phím tắt trên điện thoại.

Tôi lái xe đưa cô ta đến trang viên Triệu gia. Triệu Thiến đầy vẻ luyến tiếc bước xuống xe, sau đó đứng nhìn tôi, chẳng hề muốn rời đi.

Bên trong trang viên người người ồn ào huyên náo, đèn đuốc sáng trưng. Nếu không biết bên trong đang lo liệu tang sự, khéo người ta còn tưởng nhà ai đang tổ chức đám cưới.

Xem ra hôm nay Triệu lão thái gặp ma nên cũng liều mạng rồi. Ngoài việc gọi người thân, bạn bè tới, bà còn tìm thêm rất nhiều thanh niên trai tráng. Bọn họ vây quanh những bàn tiệc bày ngoài bãi đất trống của trang viên, lớn tiếng uống rượu oẳn tù tì và đánh bài. Người trẻ tuổi càng đông, dương khí càng vượng. Có lẽ bà cụ cho rằng trang viên chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì nữa.

Nhưng mà, sự thật liệu có đúng là như vậy không?

Nếu như là Ngô Chính Hoa muốn thi pháp, đám thanh niên này căn bản chẳng có nửa điểm tác dụng.

Trong lòng tôi thầm lắc đầu. Chẳng chừng cái chết của Triệu lão đầu chính là do Triệu Châu tìm Ngô Chính Hoa hãm hại, chỉ là không tìm được bằng chứng mà thôi.

Triệu lão đầu cũng là người đủ hiền lành rồi, lúc chết đi cũng chẳng biến thành lệ quỷ đòi mạng. Xem ra ông cụ đã trúng chiêu của Ngô Chính Hoa, dương khí liên tục bị bào mòn cho đến cạn kiệt. Cuối cùng, ông cụ nảy sinh ý định tự vẫn. Đã tự mình tìm đến cái chết thì khi chết đi, đương nhiên sẽ không tự coi bản thân là chết oan nữa.

Bây giờ thì hay rồi. Vốn tưởng Triệu lão đầu sau khi chết đã bị đưa xuống âm gian, ai ngờ âm hồn này còn chưa kịp bước ra khỏi trang viên lại bị bắt trở về. Không cần phải nói, đó chắc chắn lại là cái bẫy do Ngô Chính Hoa giăng ra. Những người khác, tôi đoán chẳng ai có bản lĩnh đó!

Lấy được Định Tinh La Bàn và La Bàn Thư rồi, Triệu Châu liệu có chịu buông tha cho Triệu Thiến không?

Cứ nhìn theo cách hành xử hiện tại của bọn họ, tôi thấy nếu không nhổ cỏ tận gốc, bọn họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu! Giả sử đổi lại là tôi làm chuyện này, tôi chắc chắn sẽ bắt nốt một sợi sinh hồn của Triệu Thiến. Làm như vậy mới bảo đảm được vạn sự an bài.

Bước xuống xe, tôi dặn dò Triệu Thiến: "Cô nhớ mang Định Hồn Phù và Khu Quỷ Phù sát theo bên người nhé. Hễ có chuyện gì bất thường, lập tức niệm chú, gọi điện ngay cho tôi. Tôi sẽ chạy đến ngay lập tức."

"Được, vậy anh Thiên ở ngoài cũng phải cẩn thận nhé." Triệu Thiến gật đầu.

Đang lúc nói chuyện, mấy gã thanh niên nhuộm tóc ở bãi đỗ xe đã nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Một tên trong số đó còn cầm điện thoại lên, không rõ đang gọi cho ai. Ngay sau đó, lại có thêm mấy gã mang tướng mạo lưu manh từ bên trong lần lượt bước ra.

Xem ra là người do Triệu Châu hoặc Triệu Nghị gọi tới.

Bảy tám tên thanh niên sắc mặt đầy khó chịu nhìn tôi chòng chọc. Tên đứng đầu cất tiếng: "Triệu Thiến có thể vào, còn mày thì rảo bước cút đi cho khuất mắt."

Tôi sợ bọn chúng làm hại Triệu Thiến nên định đứng ngay đây, đưa mắt nhìn cô ta bình an bước vào trang viên.

"Thằng nhãi ranh kia, còn không mau cút đi. Đứng đực mặt ra đó làm cái gì?" Gã cầm đầu còn chưa kịp buông lời cay độc, một tên côn đồ tóc xanh lá cây đã chỉ thẳng vào mặt tôi, làm ra điệu bộ muốn đánh người.

"Thích láo à? Nhìn cái gì? Sợ ông đây không vả chết mày hả!" Một tên xốc nổi khác đã sấn sổ xông tới túm lấy cổ áo tôi, toan giáng một cái tát xuống!

"A Tiêu! Từ từ đã!" Gã đứng đầu còn đang định cản lại, kết quả cái tát của tên tên A Tiêu kia đã quật tới rồi!

Tôi sầm mặt lại: "Ngươi muốn tìm chết đến thế cơ à?"

Bọn chúng không nhìn thấy Tích Quân đang ngồi chễm chệ trên vai tôi, cho nên mới dám hành động ngông cuồng như vậy.

Bàn tay vung tới của A Tiêu trực tiếp bị Tích Quân tóm gọn. Ngay sau đó, âm phong quanh người tôi nổi lên bốn phía. Tích Quân bóp chặt tay gã, ép gã phải quỳ rạp xuống đất.

Sự việc kỳ dị diễn ra ngay trước mắt khiến những kẻ còn lại đều sợ chết khiếp.