"A Tiêu! Mày sao vậy?" Gã cầm đầu vội vàng chạy lại, muốn xem xem thằng đàn em của mình bị làm sao.

Kết quả sắc mặt gã kia trắng bệch, đau đớn đến nỗi run lẩy bẩy. Cổ tay gã đã bị siết chặt tới mức in hằn năm vết ngón tay. Những dấu tay ấy rất nhỏ, cứ như thể vết véo của một đứa trẻ con vậy.

Gã cầm đầu hít vào một ngụm khí lạnh. Gã với Triệu Nghị là anh em, làm sao lại không biết những sự việc liên quan tới Huyền môn vốn không thể đong đếm bằng tư duy của người thường. Cho nên lúc nãy, khi yêu cầu tôi rời đi, gã vẫn ôm tâm lý làm người chừa lại một đường lùi, ngày sau còn dễ bề tương kiến, mới không dám buông lời ngông cuồng.

Nào ngờ thủ hạ dưới quyền quá xốc nổi, một mực xông lên đánh người. Gã dù sao cũng là đại ca của người ta, bèn lập tức lên tiếng: "A Tiêu không hiểu chuyện, tôi xin thay mặt xin lỗi ngài. Tiền bối đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt với bọn chúng. Tôi là Lôi Thanh ở khu thành tây, hôm nay còn từng gặp ngài ở bệnh viện. Xin ngài giơ cao đánh khẽ, buông tha cho A Tiêu..."

Tôi liếc nhìn Lôi Thanh một cái, cất giọng âm trầm: "Ngươi và người của ngươi bớt xen vào chuyện của Triệu Châu đi. Nếu để ta phát hiện các người dám làm khó Triệu Thiến, ngươi cứ việc đến Vương gia mà đặt quan tài cho cả nhà ngươi đi!"

Sắc mặt Lôi Thanh thoắt cái trắng bệch, toàn thân toát mồ hôi lạnh, không cách nào kiểm soát nổi. Gã lập tức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Tôi nhớ rồi, tôi tuyệt đối sẽ không để chị Triệu Thiến xảy ra chuyện đâu."

"Hừ, có chuyện các người cũng không giải quyết được đâu. Ghi lại số điện thoại của ta, trong trang viên xảy ra chuyện gì, phải lập tức báo cho ta biết. Ta sẽ chờ ở bên ngoài." Tôi hừ lạnh một tiếng, đọc số điện thoại cho Lôi Thanh.

"Tiền bối, tôi ghi lại rồi. Trang viên có chuyện, tôi chắc chắn sẽ gọi cho ngài." Lôi Thanh lấy chiếc điện thoại Apple loại đời mới nhất ra lưu số, sau đó gọi thử vào máy tôi. Chiếc điện thoại hàng nhái trong túi quần tôi lập tức đổ chuông, phát ra giai điệu bài hát mạng “Little Apple” từng ồn ào khắp phố.

Nghe thấy khúc nhạc này, lại thấy tôi đang nhìn mình với sắc mặt không mấy thiện cảm, trong lòng Lôi Thanh bỗng chốc trở nên lo âu thấp thỏm.

Trước đó ở nhà xác, gã từng thấy tôi cầm chiếc điện thoại hàng nhái với bản nhạc chuông lố lăng này. Gã chợt nhớ ra trong tay mình vẫn còn một lô điện thoại mới tinh, đây là quà Triệu Nghị vừa tặng để gã tới trông coi trang viên. Nghĩ vậy, gã vội vàng cúp máy rồi cất điện thoại vào túi quần.

Gã đẩy mạnh vào người A Tiêu - tên đàn em vừa bị siết tay lúc nãy, vội vàng giục: "Mày mau ra xe lấy chiếc iPhone mới chưa bóc tem kia tới đây biếu tiền bối. Chắc dạo này tiền bối bận rộn nhiều việc, không có thời gian xếp hàng đi mua."

"Hả? Nhưng đó là máy của em..." Đầu óc A Tiêu còn đang ngơ ngác.

Một tên khác tinh ý hơn, lập tức bồi luôn một cú đá vào mông A Tiêu: "Đại ca bảo mày làm gì thì mày làm cái đó đi! Lúc nãy không cho mày xông lên, mày còn hung hăng cái gì! Mẹ kiếp, mày đắc tội với tiền bối, chẳng lẽ không cần lấy chút đồ ra bồi thường sao? Mày còn muốn lăn lộn ở huyện này nữa không?"

Nhìn thấy A Tiêu phải chịu ấm ức, Triệu Thiến đứng cạnh lấy mu bàn tay che miệng cười trộm, dáng vẻ như đang thong thả xem kịch vui. Tôi cũng chẳng buồn lên tiếng. Có điện thoại đời mới thì tội gì mà không nhận? Úc Tiểu Tuyết đã lên cấp ba rồi mà vẫn chưa có điện thoại di động kia kìa.

A Tiêu gật đầu lia lịa, lật đật chạy lại chiếc van bên cạnh, lấy ra một chiếc điện thoại mới còn nguyên đai nguyên kiện, hai tay run lẩy bẩy dâng lên cho tôi.

"Coi như các người cũng hiểu chuyện. Sau này người nhà có bị mãnh quỷ quấn thân hay lệ quỷ quấy nhiễu gì đó, cứ việc gọi điện cho tôi."

Tôi nhận lấy điện thoại rồi quay trở lại xe. Ngả người nằm bên trong, tôi chờ đợi xem trang viên có xảy ra chuyện gì không.

"Dạ dạ! Tiền bối đã nói vậy thì nhất định đừng lừa tôi nhé." Lôi Thanh vui mừng ra mặt. Đây chính là kết được thiện duyên rồi. Vị đại gia này chắc chắn là một cao thủ Huyền môn lợi hại, tên nhãi Triệu Nghị kia làm sao mà sánh bằng được.

Triệu Thiến cười đến suýt thì sặc. Nhưng khi nhớ tới việc ông nội mình vẫn còn đang nằm trong quan tài, cô ta lại cảm thấy không hay cho lắm, đành phải cố nhịn cười.

"Được rồi, dẫn người của ngươi đưa Triệu Thiến vào trong đi. Nhớ kỹ, nhân quả này ngươi đã nhận, nếu cô ta xảy ra chuyện gì... hắc hắc." Tôi cười khẩy rồi kéo cửa kính xe lên, phần sau không nói tiếp nữa.

Dọn dẹp xong đám lưu manh, Triệu Thiến cũng bước vào trang viên. Tôi đưa mắt nhìn theo cho đến khi khuất bóng cô ta, sau đó mới ngồi lên ghế trước của xe, bắt đầu vẽ phù lục.

Tôi vừa lẩm nhẩm niệm phù đảm, vừa vẽ phù văn. Rất nhanh, từng tấm Tị Quỷ Phù và Định Thần Phù đã xuất hiện trong tay. Tuy loại bùa chú cấp thấp này chẳng có tác dụng gì mấy trong việc đối phó với lệ quỷ, nhưng có vẫn hơn không, mang theo bên người cũng thấy yên tâm hơn.

Mới vẽ được hai ba tấm, chiếc điện thoại hàng nhái của tôi lại đổ chuông. Chẳng lẽ bây giờ đã xảy ra chuyện rồi sao?

Tôi vội vàng lôi điện thoại ra xem, thì ra là Hàn San San. Tôi bắt máy: "Nói nhanh lên, tôi đang bận."