Toàn bộ cơ thể Triệu lão đầu đều không thể giữ được nguyên hình. Lão chỉ như một luồng khói xanh, không ngừng giãy giụa.
Cứ để Tích Quân bóp cổ lão ta mãi cũng không phải là cách hay, nhỡ đâu lại gặp phải kẻ địch khác thì khó mà giải quyết. Tôi mở cửa xe, mở cốp sau xem có ô che mưa không, định dùng để thu hồn Triệu lão đầu lại. Kết quả lục tung cả lên cũng chẳng thấy nên đành phải bỏ cuộc.
Đoàng! Đoàng!
Lại là hai tiếng súng nổ. Không biết trong sơn trang đã xảy ra chuyện gì.
Tích Quân buông Triệu lão đầu ra. Triệu lão đầu lại khôi phục dáng vẻ hồn thể, chỉ là không dám lao về phía tôi nữa, bắt đầu lơ lửng bay vào trong trang viên.
Tôi cúp cuộc gọi từ Lôi Thanh, khởi động xe, lùi lại, sau đó đạp mạnh chân ga lao thẳng xe về phía trang viên Triệu gia!
Trang viên Triệu gia rối loạn hoàn toàn. Hàng trăm người chạy tán loạn tìm chỗ trốn, người thì chạy vào phòng khách, kẻ thì dứt khoát chui tọt vào nhà vệ sinh.
Tôi bóp còi inh ỏi, lao đến cửa đại sảnh. Vừa nhìn đã thấy Hàn San San sắc mặt nhợt nhạt, tay cầm súng, chĩa thẳng vào Triệu lão thái!
Còn trong đại sảnh, quan tài của Triệu lão đầu đã lăn sang một bên. Triệu lão đầu mặc áo thọ nằm sấp ngay ngưỡng cửa, trán đã bị bắn nát!
Triệu lão thái cười khùng khục vô cùng quỷ dị. Bà ta cầm một chiếc rìu cứu hỏa trong tay, trừng mắt nhìn chòng chọc Triệu Thiến, dường như hoàn toàn không phát hiện ra vết đạn bắn trên bụng mình!
Triệu Thiến sợ đến mức mặt mày trắng bệch. Cô ta đã bày sẵn vải đỏ, gạo trắng, tay cầm chuông đồng và Đào Mộc Kiếm. Nhưng rõ ràng lúc này mới định thi pháp thì chẳng có nửa điểm tác dụng.
Lôi Thanh tay trái cầm điện thoại, tay phải cầm gậy sắt, mặt mày tái mét. Gã ta cũng chưa từng thấy cảnh tượng thế này nên không dám bước lên. Mấy người anh em của gã đều sợ hãi ngồi xổm trên mặt đất, lại còn có một người trúng đạn đang lăn lộn kêu la.
Ngô Chính Hoa không biết đã chạy đi đâu, còn Triệu Châu lại đứng một bên, bày ra dáng vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vợ chồng Triệu Hy đều sững sờ, cứ như đang nằm mơ vậy. Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, trước sau cũng chỉ mới một hai phút mà thôi.
Đối mặt với hành động điên cuồng của Triệu lão thái, tay cầm súng của Hàn San San đã sớm run lẩy bẩy, họng súng đã nhắm chuẩn vào đầu bà cụ!
"Đừng nổ súng! Đó là mẹ tôi! Ối giời ơi mẹ ơi!" Triệu Viện ở bên cạnh sốt ruột giậm chân. Đánh gãy xương vẫn liền gân, cho dù mẹ mụ ta có không thích mụ ta đến đâu thì đó vẫn là mẹ mụ ta cơ mà.
"San San! Cô mau dừng tay! Tỉnh lại đi!" Triệu Hy chạy tới muốn cản Hàn San San lại.
"Đừng qua đây!" Hàn San San lại tựa như nhập ma. Thấy Triệu Hy chạy về phía mình, cô ta lập tức chĩa nòng súng vào ông ta!
"Dừng tay!" Tôi ngăn cản Hàn San San tiếp tục nổ súng, bảo Tích Quân đi bắt con Lệ quỷ trong cơ thể Triệu lão thái ra ngoài.
Triệu lão thái hai mắt trắng dã, nhìn thấy Tích Quân mặc áo đỏ lao về phía mình, miệng lẩm bẩm chửi rủa gì đó.
Tích Quân căn bản không để ý. Cô nhóc trực tiếp chạy tới lôi con Lệ quỷ trên người bà cụ ra, đè xuống đất cắn xé.
Lệ quỷ kia toàn thân đỏ đen, dáng vẻ xấp xỉ con quỷ của Vương Hằng trong nhà xác. Nhìn qua liền biết nó hung ác vô cùng. Nhưng mà sau khi thực lực của Tích Quân tăng mạnh, cô nhóc đã không còn để nó vào mắt. Cô nhóc lại có thể bóp nát cơ thể đối phương tách ra làm nhiều mảnh, hơn nữa còn không hề cố kỵ há miệng nhai ngấu nghiến.
Hiện giờ trong lòng cô nhóc chỉ còn lại khát vọng với đồ ăn ngon.
Nhìn con Lệ quỷ bị lôi ra khỏi cơ thể rồi bị đè xuống đất cắn nuốt, Triệu Châu mặc dù vẫn đang giả vờ ngu ngơ, nhưng tôi đã thấp thoáng thấy trên mặt con trai gã là Triệu Nghị chợt lộ ra một vẻ âm u.
Triệu lão thái sau khi không còn bị Lệ quỷ mượn xác thì ngã gục trong vũng máu.
Hàn San San vẫn nắm chặt súng chĩa về phía Triệu Hy và đám người phía sau. Ngay cả Triệu Thiến nhìn cô ta cũng tưởng cô ta đã bị quỷ nhập.
Chỉ có tôi biết trên người cô ta có mang theo bùa chú của tôi. Trừ phi là quỷ vật lợi hại hơn cả Tích Quân, bằng không muốn nhập vào cơ thể cô ta tuyệt đối là chuyện không thể nào. Trừ phi có kẻ biết được sinh thần bát tự của cô ta, dùng Mệnh Phù để thi pháp, xua quỷ mượn xác.
Tôi vội vàng đi tới ôm chầm lấy cô ta, đồng thời dễ dàng đoạt lấy khẩu súng trong tay cô ta. Hàn San San sững sờ nhìn tôi. Sau khi phát hiện ra là tôi, cảm xúc căng thẳng của cô ta mới dịu xuống, người cũng tỉnh táo lại: "Hạ Nhất Thiên, tôi giết người rồi, hình như tôi giết người rồi..."
"Bà cụ vẫn chưa chết, người bên kia cũng chưa chết đâu, cô đừng lo lắng!" Tôi vội vàng nói với cô ta.
Hàn San San ôm chặt lấy tôi. Tôi muốn đẩy cũng không đẩy ra được, thật không biết rốt cuộc cô ta luyện thuật cầm nã hay là đô vật nữa!
Nhưng mà Hàn San San cũng coi như có tiến bộ. Hôm nay trong nhà xác cô ta ngay cả súng còn không dám rút ra, vậy mà hôm nay lại nổ liền năm phát súng. Mặc dù cứ thấy người là bắn loạn xạ vì hoảng loạn, nhưng cũng đã tốt hơn trước rất nhiều rồi. Không chừng lần sau cô ta sẽ không run nữa.