Cũng không biết đầu óc cô ta làm bằng cái gì nữa.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau gọi bác sĩ cầm máu! Đến bệnh viện mau!" Tôi hét lớn với Triệu Hy.
Triệu Hy lúc này mới phản ứng lại, chạy đi gọi bác sĩ trong trang viên. Lát sau, một nhóm bác sĩ bị Triệu Hy và đám người thân Nhậm gia áp giải, đành cắn răng chạy tới tiến hành cấp cứu cho Triệu lão thái. Sau đó không biết ai đã chạy đi lái xe cứu thương tới, mọi người luống cuống tay chân đưa Triệu lão thái đến bệnh viện.
Đúng lúc này, ở phía bãi đỗ xe có hai bóng người quen thuộc vội vàng đi tới. Tôi vừa nhìn sang thì phát hiện lại là Hải lão và Lâm Phi Du.
Hải lão thần sắc ngưng trọng. Vừa thấy tôi từ xa, lão ta liền hỏi: "Sao thế? Sao tự dưng lại có tiếng súng nổ?"
Tôi có chút vui mừng. Hai người họ đều là người trong Huyền môn mà tôi quen biết, xem ra là viện binh tới rồi. Tôi bèn hỏi: "Hải lão quay về lúc nào vậy?"
"Ta đến lúc hơn một giờ đêm, vẫn luôn chờ ở bãi đỗ xe bên ngoài. Còn chưa kịp ngủ đủ giấc trên xe thì đã bị tiếng súng làm giật mình tỉnh dậy rồi." Hải lão đáp.
"Còn không phải tại thằng nhóc Hoắc Đại Đông kia sao, nhìn xem nó hành hai cái thân già này ra nông nỗi nào rồi." Lâm Phi Du nhổ nước bọt mắng một câu.
Tầm nhìn của Hoắc Đại Đông thật sự không tồi. Anh ta nghe nói tôi gọi Hàn San San tới liền biết trang viên Triệu gia sẽ xảy ra chuyện, nên đã sớm nhắc nhở Lâm Phi Du và Hải lão đợi sẵn bên ngoài trang viên.
"Tiểu Hàn, bây giờ tình hình thế nào rồi?" Lâm Phi Du nhìn ngó trái phải. Triệu lão thái đã được khiêng lên cáng cứu thương. Mặc dù lão cũng đoán ra được phần nào, nhưng vẫn cần người giải thích một chút.
"Tôi không biết đâu... Tôi vừa mới ra ngoài lấy nước cho Thiến Thiến, lúc quay lại đã thấy Triệu lão trong quan tài ngồi bật dậy. Lão ta phá nắp quan tài muốn tập kích Thiến Thiến. Sau đó Lôi Thanh đứng ở cửa đã kéo Thiến Thiến đi. Thấy Triệu lão suýt chút nữa thì vồ được Thiến Thiến, tôi liền nổ súng. Tôi vừa bước ra khỏi cửa thì thấy bà cụ cầm một cây rìu định chém Triệu Thiến từ phía sau, thế là tôi lại nổ súng..." Hàn San San vẫn còn sợ hãi đáp.
"Vậy còn tên nhóc này thì sao?" Tôi chỉ vào tên A Tiêu đang nằm sấp trên mặt đất cạnh Lôi Thanh.
"Đây... là do tôi lỡ tay bắn trúng. Ai bảo anh ta cứ lượn lờ lảng vảng trước mặt tôi làm gì." Hàn San San thè lưỡi. Trông anh ta mặt mày dữ tợn thế kia, ai biết là người tốt hay kẻ xấu chứ?
Với Hàn San San, tôi hoàn toàn cạn lời rồi.
Hải lão nhíu mày, ngẫm nghĩ kỹ lại những lời Hàn San San vừa nói, còn Lâm Phi Du thì bắt đầu dùng nghiệp vụ chuyên môn đi kiểm tra thi thể.
Hết lần này tới lần khác muốn ra tay với Triệu Thiến, sự nhẫn nhịn của tôi đã tới giới hạn. Tôi không suy nghĩ nhiều, bước tới tung một cước đạp ngã Triệu Châu đang định bỏ chạy. Tôi chĩa thẳng mặt Triệu Châu lúc gã còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, mắng xối xả: "Lão thất phu Ngô Chính Hoa kia đâu rồi! Nếu không nói thì hôm nay tôi sẽ cho ông chết không nhắm mắt ở đây!"
Triệu Châu sửng sốt. Gã không ngờ tôi lại dám trực tiếp tung cước đạp gã, nhưng nhìn thấy sắc mặt khó coi của tôi, gã vẫn cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
"Không nói phải không? Tích Quân, vặn cổ con trai gã xuống cho ta!" Tôi gọi Tích Quân tới. Tích Quân rất nhanh đã lao đến trước mặt Triệu Nghị, vươn hai tay ra!
"Khoan đã! Tôi nói! Để tôi nói!" Triệu Nghị khuất phục rồi. Tên nhóc này không phải là cha mình, chẳng có bản lĩnh gánh vác chuyện này: "Ngô sư phụ nói với cha tôi rằng, ông ta đã đến ngọn núi ở phía sau trang viên tọa trấn. Ông ta nói sẽ chờ cậu ở đó."
"Triệu Châu! Thằng nhóc nhà ngươi cũng quá bất nghĩa rồi, lại dám cấu kết với tu sĩ Huyền môn nơi khác để đối phó với chính cha mẹ đẻ của mình sao?" Hải lão thở phì phò mắng lớn.
"Anh Hải, anh nói ai cơ?" Lâm Phi Du vẫn còn hơi ngơ ngác.
"Còn ai vào đây nữa? Chính là cái tên Ngô Hoa lúc còn trẻ dựa vào Khu Quỷ thuật của Mao Sơn để tạo danh tiếng ở các khu vực lân cận ấy!" Hải lão sa sầm mặt.
"Là cái gã đó sao! Nghe nói gã đã bị đuổi khỏi huyện chúng ta, sau đó cải tà quy chính, đổi tên thành Ngô Chính Hoa rồi gia nhập Nho môn rồi mà?" Lâm Phi Du hít vào một ngụm khí lạnh.
"Ai mà biết được chứ, có khi lại ngựa quen đường cũ rồi." Hải lão nghiến răng nghiến lợi.
Đám người thân vừa nghe xong, ngay cả Hải lão và Lâm lão đều đã nói như vậy thì làm sao có thể là giả được? Bọn họ nhao nhao trợn mắt lườm Triệu Châu. Trong đó Triệu Hy và Triệu Viện là có phản ứng lớn nhất. Triệu Hy giật lấy cây gậy của Lôi Thanh, còn Triệu Viện thì vơ luôn cái chổi. Cả hai người đều đã nếm mùi đau khổ vì Triệu Châu nên làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho gã.
"Chú Hải, chú đừng có nói bậy! Tôi chưa làm gì cả. Đừng tưởng chú lớn tuổi thì có thể đổ oan cho tôi!" Triệu Châu không ngờ Hải lão và Lâm Phi Du đều đã tới, chuyện này dường như không giống với trong kế hoạch chút nào. Thế nên lúc nãy tôi hỏi gã cũng chẳng dám trả lời.
Trước đó, toàn bộ sản nghiệp của Triệu gia đều đã được ký tên sang cho gã. Vốn dĩ gã còn định giết chết Triệu Thiến để cắt đứt truyền thừa của Triệu lão đầu, sau đó lại đổ tội cho mẹ ruột của mình, để bà ấy an hưởng tuổi già trong tù. Nếu tôi thực sự dám xuất hiện, gã sẽ dẫn dụ tôi đến sau núi để Ngô Chính Hoa giải quyết tôi.