Đến lúc đó nhổ cỏ tận gốc, gã có thể yên tâm kê cao gối ngủ mà tiếp quản toàn bộ chuyện làm ăn của Triệu gia. Không ngờ tính toán lại sai bét, bỗng dưng xuất hiện một Hàn San San cầm súng phá hỏng kế hoạch của gã, hơn nữa Hải lão và Lâm Phi Du lại cũng tới. Vậy nên gã mới không dám nói ra chuyện Ngô Chính Hoa đang chờ chúng tôi ở sau núi, chỉ e sợ sau này chọc giận Ngô Chính Hoa.
"Triệu Châu! Cha mẹ nuôi mày ngần ấy năm! Vậy mà mày lại đối xử với họ như thế sao?" Triệu Hy cầm gậy vung thẳng về phía Triệu Châu. Chỉ một gậy đã đánh gã gục xuống đất.
"Anh An! Anh còn đứng nhìn cái gì nữa! Đây căn bản không phải là anh trai tôi! Anh cứ đánh chết gã đi! Chết rồi tôi chịu trách nhiệm!" Triệu Viện cũng rất hung hãn. Cô ta vung chổi thọc tới tấp, miệng không ngừng la hét đòi giết. Chồng cô ta là Liêu An cũng đã tới. Thấy cô ta kêu la, anh ta cũng nhào tới đánh Triệu Châu.
Những người họ hàng khác đều căm phẫn sục sôi. Người chưa kịp ra tay cũng đứng bên cạnh lớn tiếng hô hào đánh chết Triệu Châu.
"Được rồi, được rồi! Tất cả dừng tay lại! Còn có ý thức pháp luật không hả?" Lâm Phi Du là cảnh sát, đương nhiên không thể giương mắt nhìn người ta bị đánh chết ở đây nên đã lên tiếng can ngăn.
Triệu Châu thoi thóp bò dậy, vô cùng cảm kích nhìn Lâm Phi Du.
"Thằng ranh con, không muốn bị đánh chết ở đây thì tốt nhất là ngoan ngoãn dẫn đường cho chúng ta. Chúng ta lập tức đi gặp lão già kia! Năm xưa bị đuổi ra khỏi vùng này, bây giờ lại còn có mặt mũi quay về! Tiểu Lâm, cậu có đi không?" Hải lão nhổ toẹt một bãi nước bọt, xoa xoa tay.
"Đã đến nước này rồi, anh Hải còn nói lời dư thừa làm gì? Phải rồi, Hạ tiểu huynh đệ, cậu có hứng thú cùng hai lão già chúng tôi đi một chuyến ra ngọn núi phía sau không?" Lâm Phi Du bị Hải lão khơi dậy bầu máu nóng. Lần này lão ta vốn dĩ đến để đấu pháp, không ra oai trước mặt vãn bối là tôi đây sao mà được? Hôm qua ở nhà xác vì trời xui đất khiến mà bị thằng nhóc Vương gia phá hỏng đạo pháp, một chút thực lực cũng chưa kịp phát huy, lão ta đã cảm thấy nghẹn khuất lắm rồi.
"Khoan đã, ở đây vẫn còn một con nữa." Tôi nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía đại sảnh.
Trong đại sảnh, thi thể Triệu lão đầu vẫn đang run rẩy nhè nhẹ, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể chống người đứng dậy, có vẻ Lệ quỷ mượn xác ban nãy vẫn còn tàn lưu bên trong.
Mà Triệu lão đầu đã lâu không vào âm gian nên đã dần dần biến thành Lệ quỷ. Chẳng biết từ lúc nào, lão đã lảng vảng bên cạnh thi thể, muốn ép con Lệ quỷ trong cơ thể mình ra ngoài.
Thấy Triệu lão đầu muốn giành lại cơ thể của mình, Hải lão lắc đầu. Lão ta và Triệu lão đầu cũng có quen biết cũ. Nhìn bạn già chết không được yên ổn, trong lòng lão ta rất buồn bã: "Bạn già một đời, thấy ông ta như vậy, ta thật sự rất khó chịu."
"Ông nội!" Triệu Thiến đã thi pháp, dùng nước mắt bò lau qua mắt nên nhìn thấy ông nội mình đang bay lơ lửng ở đó. Sự đau buồn trong lòng cô ta có thể tưởng tượng được.
Cô ta vừa định chạy qua liền bị tôi cản lại.
"Haiz, Triệu Châu à Triệu Châu, nhìn xem chuyện mà ngươi gây ra đi. Cha ngươi thành ra thế này, ngươi cảm thấy dễ chịu lắm sao?" Lâm Phi Du thở dài một hơi.
Triệu Châu cắn răng, ngoảnh mặt đi: "Ở trong nhà, cha không xem trọng tôi nhất! Từ nhỏ đến lớn tôi ăn mắng không ít. Ông ấy cái gì cũng muốn để lại cho anh cả, tôi hận ông ấy!"
"Nhưng hổ dữ không ăn thịt con, ông ấy cũng chưa từng nghĩ tới chuyện làm hại ngươi mà. Thật là oan nghiệt, vậy mà ngươi lại khiến ông ấy không được vào âm gian, trở thành cô hồn dã quỷ sao?" Hải lão nói một câu, trong tay lấy ra một hình nhân giấy, miệng lẩm bẩm đọc chú. Lão ta tiện tay viết tên Triệu lão đầu lên hình nhân giấy rồi gọi lớn: "Lão huynh đệ, cơ thể của ông ở đây."
Triệu lão đầu ngoảnh đầu lại, mơ hồ bước tới. Lão nhìn hình nhân giấy một cái rồi biến mất trước mặt Hải lão.
"Chú, chú phải nể tình nghĩa năm xưa với cha cháu mà giúp đỡ chúng cháu với." Triệu Hy và Triệu Viện đều khóc bù lu bù loa. Bọn họ cầu xin Hải lão hỗ trợ, không thể để cha mình không xuống được địa phủ.
Triệu Châu ngẫm nghĩ lại những lời của Hải lão, trầm mặc không nói. Sau đó gã nhớ tới những chuyện ngày trước, nước mắt già nua tuôn rơi.
"Biết rồi, các ngươi không nói thì người làm trưởng bối đây không hiểu chắc." Hải lão thở vắn than dài. Lão ta nhìn trái phải một chút, liền thấy bàn thờ mà Triệu Thiến vừa bày ban nãy.
"Tiểu Lâm, con trong nhà kia để phần cậu đấy. Triệu Thiến, cho mượn bàn thờ của cháu một lát, Hải lão muốn thỉnh Quỷ sai." Hải lão nói với Lâm Phi Du và Triệu Thiến một câu. Lão ta đặt hình nhân giấy đang run rẩy lên phía trước, bày biện lại bàn thờ thần, sau đó thắp nhang, chế tác phù chú, miệng lẩm bẩm đọc chú.
Lâm Phi Du gật đầu, đi về phía đại sảnh: "Anh Hải, anh không nói thì tôi cũng..."
Chưa đợi ông ta lấy đồ nghề ra, Tích Quân đã lao lên, dăm ba cái đã lôi được con Lệ quỷ trong thi thể ra ngoài. Cô nhóc còn liếc nhìn tôi một cái. Đợi sau khi tôi gật đầu, cô nhóc liền không khách sáo thôn phệ. Đối với cô nhóc mà nói, đây là món ngon có thể nâng cao năng lượng của bản thân, cô nhóc sẽ không nhường cho người khác đâu.