"Ừm, cũng có lý." Lâm Phi Du không bận tâm chuyện này nữa, vội cất đinh quan tài trở lại hộp sắt.

Sơn quỷ cũng là một dạng Địa Phược Linh, nói chung chính là Lệ quỷ. Chẳng qua nó đã tu luyện đạt đến một mức thực lực nhất định và có linh trí. Nó thu nhận những ác thú chết oan trong cạm bẫy trên núi làm quyến thuộc, tự thành một phe phái để cai quản toàn bộ âm khí của cả khu rừng rậm, lực lượng cũng trở nên vô cùng đáng gờm. Thế nhưng chúng lại không có thần chức, có lẽ được xếp vào loại quỷ vật tuy lợi hại nhưng lại dễ sai khiến. Đám Mao Sơn thuật sĩ chỉ cần có chút bản lĩnh là đều sai bảo được bọn chúng.

Có điều, Sơn quỷ được triệu hoán đến vào thời gian và thời tiết như thế này thì lợi hại hơn nhiều. Chiêu gọi thành công đã đành, nhỡ bị phản phệ thì e là Ngô Chính Hoa cũng phải ăn đủ.

Sơn quỷ này có chỉ số thông minh rất cao. Lúc nãy mấy con quỷ thú vừa bị diệt là nó đã lập tức bỏ chạy ngay. Chừng ấy đủ thấy nó còn khôn ngoan hơn cả con người.

"Sắp đến đỉnh núi rồi. Nhìn mây đen trên trời đi, lão già kia cũng bắt đầu sốt ruột rồi đấy." Lâm Phi Du lại nhoẻn miệng cười.

"Xem ra là thế, bộ dạng này giống như định gọi sét xuống vậy. Chẳng qua cơ thể lão ta có gánh nổi không?" Lời nhắc nhở này khiến Hải lão chậm rãi ngẩng nhìn bầu trời. Lão lắc đầu, các ngón tay bấm đốt tính toán một quẻ kỳ lạ. Đột nhiên, sắc mặt Hải lão trắng bệch. Lão nhìn về phía chúng tôi, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Triệu Nghị.

Triệu Nghị sững người, tưởng Hải lão đang nhìn ra phía sau liền ngoái đầu nhìn theo. Phát hiện đằng sau chẳng có gì, gã ta mới thở phào nhẹ nhõm, hoang mang pha lẫn sợ hãi nhìn Hải lão: "Hải lão, Hải lão nhìn cháu làm gì thế?"

Hải lão nhíu mày, lấy ra một hình nhân giấy màu xanh lam. Lão dùng ngón tay viết chú ngữ lên đó rồi đưa cho Triệu Nghị: "Cậu cầm thứ này rồi quay về đi. Sắp lên đến đỉnh núi rồi, ở đây không cần cậu nữa."

Triệu Nghị không dám nhận. Nhưng thấy tất cả chúng tôi đều đang nhìn mình, gã ta đành lên tiếng: "Tại sao chứ? Dựa vào đâu bắt cháu phải xuống núi một mình?"

"Cậu không xuống núi thì sẽ chết. Nhớ cho kỹ, lúc đi xuống thì đừng có tiện đà ngoái đầu nhìn lại. Có người gọi cũng mặc kệ, cứ giả vờ như không nghe thấy, nếu không thì..." Hải lão trừng mắt lườm gã ta.

"Cháu phải đi thật sao?" Triệu Nghị giật thót mình, vội vàng giật lấy hình nhân giấy màu xanh lam.

"Đúng vậy. Ta bấm quẻ thấy cậu đi tiếp lên núi sẽ mất mạng đấy, cậu có tin không?" Hải lão đáp.

"Hả? Cháu tin! Đương nhiên là cháu tin rồi!" Sắc mặt Triệu Nghị tái nhợt. Tuy phải đi xuống một mình, nhưng thế vẫn còn tốt chán so với việc mất mạng. Nghĩ vậy, gã ta liền ba chân bốn cẳng cắm cổ chạy xuống núi.

Đám người còn lại gồm tôi, Triệu Thiến và Lâm Phi Du đều mang vẻ kỳ lạ nhìn Hải lão. Hải lão lắc đầu nói: "Tôi không tin nổi thằng nhóc này. Trên người cậu ta có lẽ đã trúng nguyền rủa của Ngô Chính Hoa rồi. Nói không chừng lát nữa cậu ta sẽ kéo tất cả chúng ta chết chung đấy."

"Cái gì? Chuyện này mà anh cũng tính ra được sao? Thế anh còn tính ra được gì nữa?" Lâm Phi Du sửng sốt hỏi.

Tôi cũng không khỏi giật mình. Hải lão này tính ra cũng thần kỳ quá mức rồi.

"Hừ, tóm lại Triệu Nghị chắc chắn có vấn đề. Kể từ lúc Sơn quỷ xuất hiện ban nãy, khí tức của cậu ta đã trở nên hoàn toàn lạc lõng với chúng ta rồi. Chút nữa nhỡ cậu ta bị thứ gì đó lợi dụng, làm ra dăm ba trò nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta thì cũng chẳng có gì lạ đâu." Hải lão lạnh lùng đáp, sau đó tiếp tục bước lên núi.

"Thế hình nhân giấy màu xanh lam anh đưa cho cậu ta rốt cuộc là thứ gì?" Lâm Phi Du nhìn bóng lưng Triệu Nghị khuất dần, vẫn có chút không hiểu thấu.

"Đương nhiên là hình nhân giấy hộ thân rồi. Sơn quỷ kia không liều mạng với chúng ta thì chắc chắn sẽ để lại hậu chiêu. Triệu Nghị cũng không tính là đứa trẻ xấu xa gì, tôi đâu thể để cậu ta chết oan được. Hơn nữa, bớt đi một người cũng sẽ có lợi cho chúng ta." Hải lão bắt đầu giải thích.

"Đúng là vậy. Cậu ta đã dẫn chúng ta đến tận đây, không có công lao thì cũng có khổ lao." Lâm Phi Du gật gù đồng ý.

Nếu bàn về đấu pháp thì Hải lão đúng chuẩn là bậc tiền bối cao nhân. Lâm Phi Du đã không có ý kiến thì tôi cũng chẳng còn gì để nói.

Chúng tôi tiếp tục đi lên núi. Dọc đường, những hạt mưa bụi rả rích bắt đầu nặng hạt hơn. Lên đến đỉnh, sương mù vậy mà đã giăng kín. Những tiếng sấm rền vang vọng tới từ nơi chúng tôi không thể nhìn thấy, e rằng một khu vực nào đó đang bị mây giông tàn phá.

Hải lão vẫn lẩm nhẩm niệm chú không ngừng và liên tục ném hình nhân giấy ra. Lần nào ném cũng vừa vặn bốn hình nhân, không thừa không thiếu. Một túi đầy ắp hình nhân giấy đã bị lão ném vơi đi quá nửa. Càng tiến gần đến đỉnh núi, tốc độ tiêu hao và lãng phí này càng lúc càng lớn.

Cuối cùng, sắc mặt Hải lão đã trắng bệch, biểu cảm tràn đầy vẻ khổ sở.

"Lão khốn kia, khi ta lên tới nơi, tốt nhất là ngươi vẫn còn sống!" Hải lão thở hồng hộc, ngay cả giọng điệu chửi mắng cũng đã nhỏ đi rất nhiều.

Tôi nhìn những hình nhân giấy vương vãi dọc đường, hoàn toàn không hiểu nguyên do.