Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 113. Liều Mạng Khổ Chiến

"Này anh Hải, mấy hình nhân giấy này là dùng để đánh lạc hướng lão già đó sao?" Lâm Phi Du nhịn không được bèn hỏi.

"Chứ còn gì nữa. Cậu xem đấy, không có Triệu Nghị làm mồi nhử, lão ta lập tức mất dấu vị trí của chúng ta ngay. Cứ nhìn tầng mây trên kia mà xem, dưới tác dụng bùa giấy của tôi, tụi nó đã tản ra hết cả rồi, chẳng còn chút ổn định nào nữa. Lão ta muốn kìm nén lôi chú để so kè sinh tử với tôi, nhưng trước khi tôi dùng hết hình nhân giấy thì lão cũng chẳng làm gì được. Cứ nghẹn mãi thế này, e là giờ lão đã tức hộc máu rồi." Hải lão hậm hực nói. Những hình nhân giấy rải rác dọc đường đều là tâm huyết của lão, trên mỗi hình nhân đều vương lại một chút nhân khí để hút sét.

"Anh Hải, anh làm cách này khác nào đang liều mạng với lão ta? Lỡ anh lên tới nơi mà lão già đó vẫn còn nhảy nhót tưng bừng thì sao?" Lâm Phi Du bắt đầu cuống lên.

"Tôi thì còn cách nào khác được? Cậu tưởng lôi chú dễ né lắm chắc? Tôi tránh được, cậu cũng tránh được, Hạ tiểu huynh đệ chắc cũng không thành vấn đề. Nhưng Triệu Thiến thì phải làm sao? Tôi không thể để bất cứ ai xảy ra mệnh hệ gì. Còn nữa, Tiểu Lâm à, tôi cũng chẳng giấu gì cậu. Cậu tốt nhất nên cầu mong tôi kiên trì được lên đến đỉnh, và cái lão già kia sẽ lăn ra chết trước khi chúng ta lên tới nơi. Nếu không thì... sẽ đến lượt cậu lên chiến đấy, lúc đó lại vui lắm cho xem." Hải lão lắc đầu cười khổ, sắc mặt trắng bệch đến doạ người.

"Anh nói cái gì vậy anh Hải? Nếu anh không trụ nổi thì đương nhiên tôi sẽ ra tay. Đâu cần phiền anh phải đích thân dọn dẹp cái lão già dở sống dở chết kia chứ?" Lâm Phi Du vỗ vỗ lên hộp sắt, mang theo vài phần tự tin nhìn Hải lão.

"Cháu xin lỗi, Hải lão... Đều tại cháu bốc đồng đòi đi theo..." Sắc mặt Triệu Thiến lộ vẻ áy náy. Đến lúc này cô ta mới hiểu Hải lão đã nhìn thấu mục đích đi theo của cô ta. Hoá ra vì muốn bảo vệ cô ta nên lão mới phải dùng đến hạ sách liều mạng này.

"Haizz, lão ta ra tay với ông nội cháu, ông nội cháu mất thì cháu sẽ muốn báo thù. Một mình Triệu Thiến cháu không báo thù được thì anh trai Triệu Hợp của cháu cũng sẽ tới thôi. Vòng tuần hoàn nhân quả xưa nay vốn không sai lệch. Ta cũng chỉ đang cố gắng bảo vệ các cháu trong khả năng của mình. Còn lo liệu được đến đâu thì đành phải phó mặc cho ông trời vậy. Nếu trời vẫn tiếp tục mưa thế này, Ngô Chính Hoa vốn có khả năng khu quỷ lại càng trở nên đáng sợ hơn." Hải lão lắc đầu, thở dài một hơi nặng nhọc. Trên mặt lão đã chẳng còn lấy nửa điểm huyết sắc.

Nhận ra điều bất ổn, Lâm Phi Du vội đưa tay chạm nhẹ vào bàn tay đang run rẩy của Hải lão. Không chạm còn đỡ, vừa mới đụng vào, mặt mũi ông ta liền đen sầm lại: "Anh Hải! Anh..."

"Dùng quá độ, bị phản phệ rồi." Vẻ mặt Hải lão lộ ra sự bất đắc dĩ.

Vứt đi nhiều hình nhân giấy như vậy, có nghe không hiểu thì nhìn cũng đủ hiểu. Bị phản phệ ở đây cũng có nghĩa là sắp sửa bị thuật pháp cắn trả.

"Thế giờ tính sao? Hay là anh nghỉ ngơi đi? Tôi tự lên đó một mình!" Lâm Phi Du hết cách, liền quay sang nói với tôi và Triệu Thiến: "Hai cô cậu dẫn Hải lão vòng về đi, tôi sẽ tự lên đó kết liễu cái lão già này!"

"Cậu không đối phó nổi lão đâu. Không có tôi đi cùng, sét đánh chẳng lẽ lại không giật chết cậu? Mấy chục năm nay, lão già này đã tiến bộ hơn hẳn chứ không đùa. Trước kia thực lực của chúng tôi vốn dĩ ngang hàng, thế mà bây giờ lão ta lại cao hơn tôi một bậc cơ đấy! Sao tôi lại không nghĩ ra việc lão ta ngang nhiên quay về thì chắc chắn phải có chỗ dựa dẫm chứ?" Hải lão tức giận cản Lâm Phi Du lại, hít một hơi sâu rồi lại lết thân cất bước lên núi.

"Cái này không được, cái kia không xong! Vậy chí ít anh cũng phải để Hạ tiểu huynh đệ đưa Triệu Thiến xuống núi chứ? Phía trên chắc chắn dữ nhiều lành ít!" Lâm Phi Du sốt sắng nói. Hiện giờ cách đỉnh núi chỉ còn độ vài chục mét, lôi chú mà giáng xuống thì tất cả đều tan thành mây khói.

A a a!

Ngay lúc Lâm Phi Du đang nói, từ phía dưới núi bỗng truyền đến tiếng thảm thiết của Triệu Nghị, lẫn lộn vào trong tiếng sấm rền vang! Hải lão cũng đưa mắt nhìn Lâm Phi Du như thể muốn nói: Cậu đã thấy chưa.

Cảm giác thất bại khiến Lâm Phi Du bình tĩnh lại, càng thêm kính phục Hải lão. Đối với những thứ không thuộc lĩnh vực sở trường, đúng là phải nghe theo người khác.

"Hải lão, Triệu Nghị sao rồi?" Triệu Thiến hơi lo lắng hỏi. Dù sao Triệu Nghị cũng là em họ của cô ta. Cô ta không muốn Triệu gia phải có thêm một chiếc quan tài.

Hải lão vươn tay định nhẩm tính. Tôi bèn ngăn lão ta lại, giải thích: "Thiến, cô yên tâm đi. Triệu Nghị la hét sung sức thế kia mà. Tên này gan không lớn, cùng lắm là sét đánh sát chân nên sợ quá thôi. Nếu bị sét đánh trúng thật, gã ta đi đời lâu rồi, sao còn lên tiếng được nữa."

"Ừ, Hạ tiểu huynh đệ nói chắc chắn không sai. Chúng ta mau lên đó thôi." Lâm Phi Du hùa theo. Lão ta cũng biết hiện tại tiết kiệm sức lực cho Hải lão mới là điều quan trọng nhất.

Sự sốt ruột nhất thời của bản thân suýt nữa đã làm Hải lão thêm gánh nặng. Triệu Thiến vốn thông minh, thoáng cái đã hiểu ra. Trong lòng cô ta vô cùng áy náy.