Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 114. Mưa Tạnh Rung Chấn

Nhưng thấy cả nhóm còn phải tiếp tục đi tới, cô ta cũng không nói thêm gì nữa.

Khi sắp lên đến đỉnh núi, Hải lão cản chúng tôi lại. Lão ta lấy bát quái quy của mình ra, rút thêm một hình nhân giấy. Bàn tay lão ta bắt vài thủ quyết, bảo mỗi người giao ra một sợi tóc. Lão ta buộc hình nhân giấy và bát quái quy lại với nhau, sau đó thả con rùa đi.

Con bát quái quy vươn cổ, quay đầu nhìn Hải lão với vẻ đầy nhân tính, sau đó cố sức bò theo một con đường khác lên núi. Chúng tôi đều thấy hơi tò mò. Nhưng Hải lão lại đỏ hoe mắt, vẫy tay bảo chúng tôi mau lên trên.

"Anh Hải! Đó là đồng mệnh quy của anh mà! Con rùa được anh nuôi nấng từ nhỏ đến lớn đấy!" Lâm Phi Du không đành lòng, sắc mặt âm trầm tột độ.

"Không lo được nữa!" Hải lão lớn tiếng nói. Lão ta dẫn đầu lao nhanh về phía trước. Kết quả giữa đường lão ta bị lảo đảo, suýt nữa ngã lăn xuống núi.

Tôi vội vàng đỡ lấy lão ta, phát hiện cơ thể lão ta hiện giờ cực kỳ lạnh. Trời vẫn đang đổ mưa. Không chừng về đến trang viên là lão ta phải nằm liệt giường. Tình trạng này mà lão ta còn định thi pháp thì đúng là tự tìm chỗ chết.

"Hải lão, lát nữa dù thế nào ông cũng không được thi pháp nữa." Tôi biết mình khuyên cũng vô ích. Nhưng hết cách rồi, tôi vẫn phải nói thẳng.

Hải lão chỉ gật đầu. Thế nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt lão ta khiến lòng tôi phát hoảng. Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn lão ta sẽ không nghe lời tôi.

Nhưng đúng lúc chúng tôi chỉ còn cách đỉnh núi một bước chân, mưa dường như thưa dần.

Hải lão ngẩng nhìn bầu trời, ngón tay bấm đốt. Lão ta nhìn con đồng mệnh quy đang kéo hình nhân giấy ở phía xa, thở dài một hơi: "Haiz, mưa tạnh rồi, chúng ta đến muộn."

Lão ta vừa dứt lời, mưa thực sự tạnh hẳn. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lâm Phi Du vội vã chạy lên đỉnh núi trước. Nhưng khi thấy bệ thờ bày trên tảng đá lớn, lão ta tức giận giậm chân bình bịch: "Đồ chó! Mày mạng cứng có giỏi thì đừng chạy! Ông đây mẹ nó câu hồn mày!"

Ngô Chính Hoa lại bỏ trốn rồi sao?

Có vẻ như ý đồ muốn thể hiện của Lâm Phi Du lại xôi hỏng bỏng không rồi.

Tôi đỡ Hải lão đi lên đỉnh núi. Triệu Thiến thì chạy đi ôm bát quái quy về. Tôi thấy mọi chuyện diễn ra ngay trước mắt chắc không có vấn đề gì, liền mặc kệ cô ta.

Nhìn Lâm Phi Du đang giậm chân tức tối, trong lòng tôi vừa tiếc nuối vừa thấy may mắn. Đừng thấy Lâm Phi Du chửi bới ầm ĩ. Nếu lão ta và Ngô Chính Hoa một chọi một, tôi thực sự chẳng có chút niềm tin nào vào lão.

Hơn nữa, nếu Ngô Chính Hoa dám ở lại, chắc chắn gã phải nắm trong tay con át chủ bài đủ sức diệt sạch chúng tôi. Cho nên nếu đụng độ nhau, thật sự khó đoán được thắng bại. Sự lợi hại của gã này vượt xa sức tưởng tượng.

Trên bệ thờ, ngoại trừ các pháp khí chủ chốt, những thứ khác đều còn nguyên. Ngay cả bùa giấy đã dùng qua cũng vương vãi đầy đủ. Nén nhang đặc chế vẫn quỷ dị tỏa khói giữa màn mưa, đã cháy hết quá nửa.

Tôi cầm một xấp bùa giấy màu xanh đã cháy dở lên. Những lá bùa còn sót lại đều bị nước mưa xối mờ hết chú văn. Thế nhưng trên một lá bùa cháy quá nửa lại có những tinh thể bột phát sáng.

Tôi nghi hoặc nhìn Hải lão: "Hải lão, lá bùa này giống hệt bùa xanh của ông, bên trên đều bôi muối sao?"

"Thú vị hơn nhiều, gã dùng cả bùa xanh rồi. Một lá bùa tốn mất mấy ngàn, xấp này cũng ngót nghét cả trăm ngàn, tốn kha khá tiền đấy." Hải lão vẫn còn tâm trạng nói đùa. Lão ta cầm một lá bùa lên, giải thích: "Bên trên bùa xanh bôi bột đá quý, cũng chính là pháp diêm mà chúng ta hay gọi. Loại bột này, một tiền giá đã lên đến cả chục ngàn. Ngô Chính Hoa dùng thứ này để gọi sét, gọi một đạo sét đốt một lá bùa. Đắt đỏ lắm, tôi dùng không nổi đâu."

"Một lá tốn mất mấy ngàn?" Tôi kinh ngạc thốt lên. Vậy ban nãy Hải lão tiện tay vung vài lá bùa xanh, chẳng phải đi tong mấy chục ngàn rồi sao? Dùng kiểu này thì ai mà chẳng phá sản?

"Đối với gã, tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ. Cậu nhìn những vết ố nâu trên mảnh vải đỏ này đi. Hắc hắc, lão già đó về nhà kiểu gì cũng phải hầm gà mái bồi bổ thôi." Hải lão cười khẩy, tiếp tục kiểm tra bệ thờ.

"Hừ, gã mà không nôn ít máu thì đúng là có lỗi với chúng ta quá. Tôi thấy vẫn là anh Hải lợi hại hơn gã một chút." Lâm Phi Du hừ lạnh. Lão ta cũng dán mắt vào vết máu, trong lòng thấy vô cùng hả dạ.

Tình trạng của Ngô Chính Hoa cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Gã cũng như chúng tôi, đã bị dồn đến bờ vực sụp đổ. Liều mạng không nổi, tất nhiên gã phải tháo chạy lấy thân.

"Đó là vì gã ở ngoài sáng, còn chúng ta ở trong tối. Nếu trước khi lên đây, gã biết là hai lão già chúng ta, chắc chắn gã đã bỏ chạy từ sớm. Gã sẽ chẳng đời nào đánh cược mà ném ra nhiều bùa xanh như thế." Tâm trạng của Hải lão rất tốt. Chuyến này tuy không diệt trừ được Ngô Chính Hoa, nhưng đối phương cũng chịu thương tích không nhẹ.

"Ủa, Triệu Thiến đâu rồi? Vừa nãy đi ôm con rùa về, sao lâu vậy rồi vẫn chưa thấy quay lại?" Lâm Phi Du chợt nhớ ra điều gì đó, vội quay đầu nhìn về hướng Triệu Thiến.