Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 118. Khế Ước Tống Uyển Nghi

Bùa chú mà tôi vẽ trên trán Tích Quân đã biến mất. Bây giờ cô nhóc khôi phục lại bộ dáng của một bé gái ngây thơ. Thấy tôi đến gần, cô nhóc chủ động ngồi lên vai tôi.

Tức phụ tỷ tỷ quả thực chu toàn mọi mặt. Lần nào tức phụ tỷ tỷ xuất hiện cũng đều giải quyết ổn thỏa mọi bề giúp tôi. Chỉ là tức phụ tỷ tỷ đối xử với tôi có hơi dữ dằn. Nếu tức phụ tỷ tỷ dịu dàng hơn một chút thì tốt biết mấy.

Tôi lại bước qua kiểm tra tình hình của Triệu Thiến. Phát hiện cô ta chỉ là ngất xỉu, thân thể vẫn còn hơi lạnh, nhưng ít nhất cái mạng nhỏ vẫn giữ được.

Tốn sức chín trâu hai hổ tôi mới cõng được Triệu Thiến lên lưng. Tôi đi theo Sơn quỷ hướng về phía khu rừng chôn cất xương cốt.

Cũng phải nói, Triệu Thiến ít nhất cũng nặng tầm tám, chín mươi cân, khá là đầm người. Đi bộ được nửa dặm đường núi, tôi mệt rã rời, thực sự muốn ném phăng cô ta lại trong núi cho xong.

Nhưng mà đúng lúc tôi sắp không nhịn được muốn ném cô ta xuống, nơi chôn cất xương cốt lại bất ngờ xuất hiện.

Đây là một mảnh đất hoang trong rừng núi, đã vô cùng sát với con đường mòn xuống núi. Cỏ dại mọc um tùm, có rất nhiều bụi rậm.

Nữ Sơn quỷ ngoan ngoãn chỉ vào một vị trí. Sau đó ả cứ đứng đực ra đó, nức nở khóc lóc.

"Đây cũng đâu phải bắt ngươi bán mình làm nô tỳ, ngươi khóc thảm thiết như vậy để làm gì!"

Tôi tặc lưỡi một câu rồi đặt Triệu Thiến xuống đất.

Sơn quỷ lại càng khóc to hơn. Tôi cũng mặc kệ ả. Dù sao thì phụ nữ đều thích khóc, nữ quỷ lại càng khỏi phải bàn, vẫn là Tích Quân ngoan hơn một chút.

Tôi tiện tay tìm mấy khúc gỗ cứng, đang định đào xới thì Lâm Phi Du đã mở chiếc hộp sắt ra. Lão ta lấy ra một cái xẻng gập mini rồi bắt đầu đào giúp tôi.

"Hạ tiểu huynh đệ, cậu vừa nãy bị thương, vẫn là để tôi làm đi."

Lâm Phi Du và Hải lão đều không dám lên tiếng hỏi người phụ nữ mặc áo màu máu vừa nãy là ai. Nhưng nghe cách xưng hô của tôi thì hai người cũng lờ mờ đoán được đó chính là quỷ tức phụ nhà tôi. Hai lão già vừa nãy ở phía sau lén lút bàn bạc gì đó. Dường như hai người cảm thấy tức phụ tỷ tỷ có liên quan đến Chu Tiên tiền bối. Hơn nữa, đòn sát thủ chỉ được tung ra vào những lúc quan trọng như vậy, sao bọn họ lại không hiểu cơ chứ? Đây không phải chuyện có thể tùy tiện dạm hỏi. Vậy nên coi như chưa từng nhìn thấy là xong.

Đào được một lát, chúng tôi tìm thấy một đống vại sành. Trên mặt vại được dán kín mít những lá bùa chú cũ kỹ. Hải lão vừa nhìn thấy đã nhíu mày. Hồi lâu lão ta cũng chẳng thốt ra nửa lời, phỏng chừng là không hiểu gì.

Bùa chú đã mục nát gần hết, chỉ còn trơ lại vụn giấy. Dẫu sao cũng là đồ cổ từ mấy trăm năm trước rồi.

Sơn quỷ chỉ vào một cái vại trong số đó rồi lại khóc òa lên.

Tôi biết Sơn quỷ chắc chắn có oan khuất. Thế nhưng tức phụ tỷ tỷ đã giúp tôi đàm phán xong xuôi, tôi liền không gặng hỏi thêm nữa. Chuyện từ mấy trăm năm trước, cái gì giải quyết được thì đã giải quyết từ sớm rồi. Những thứ không thể giải quyết thì cũng bị dòng chảy thời gian cuốn trôi mà biến mất. Hỏi nhiều cũng chỉ tổ chuốc thêm đau thương mà thôi.

Vì thế, tôi nhờ Lâm Phi Du giúp ôm lấy hũ phong hồn. Bốn người chúng tôi cùng nhau đi xuống núi.

Do khí huyết bị tổn hao nặng nề, tôi thở không ra hơi, sắc mặt trắng bệch dọa người. Đã mấy lần tôi muốn trực tiếp nằm lăn ra ngủ bên vệ đường cho xong. Thế nhưng Hải lão còn thảm hơn tôi. Đi được một đoạn, lão ta suýt chút nữa thè cả lưỡi ra ngoài. Cảnh tượng này dọa tôi đổ mồ hôi hột đầy đầu.

Lâm Phi Du vội vàng một tay ôm hũ phong hồn, một tay còn phải xốc lấy Hải lão. Nhìn thảm trạng của hai ông lão, trong lòng tôi cũng thấy khá xót xa.

Chúng tôi cứ đi đi dừng dừng. Chuyến đi xuống núi này ngốn mất gấp đôi thời gian so với bình thường. Đến được trang viên dưới chân núi, trời cũng đã sáng bảnh.

Gà trống vừa gáy sáng, Sơn quỷ lập tức thu vào hũ phong hồn, Tích Quân cũng chui tọt vào túi áo của tôi.

Bởi vì Sơn quỷ chưa thực sự bị phong ấn vào trong hũ phong hồn do tôi làm, thế nên tôi tạm thời đặt ả ở cốp sau xe. Sắp đến giờ đưa tang Triệu lão đầu, tôi không quay về tiểu khu của Triệu Thiến ngay.

Triệu Thiến tỉnh lại dưới sự giúp đỡ của y tá, nhưng sắc mặt cực kỳ kém. Cô ta tỉnh rồi lại thiếp đi.

Dù có tức phụ tỷ tỷ âm thầm giúp đỡ, cô ta bị Sơn quỷ mượn xác nên chưa biết chừng sẽ để lại vấn đề gì đó. Tôi vốn muốn nhờ Hải lão gieo quẻ tính thử. Nhưng mà với tình trạng hiện tại của Hải lão, ông đi lại được đã là may mắn lắm rồi.

Tôi nhân cơ hội nhờ cô y tá dịu dàng băng bó vết thương cho tôi, tiện thể bôi chút thuốc. Kết quả là do khí huyết mất cân bằng, tôi suýt ngất luôn trên người cô y tá này.

Hàn San San đang viết báo cáo ở bên cạnh nghiến răng nghiến lợi, tức muốn chết. Cô ta bực dọc nói: "Cái anh này, haiz, tôi chẳng buồn nói anh nữa!"

Tôi bị cô ta làm giật mình tỉnh cả người: "Sao thế? Nhìn không vừa mắt à? Lẽ nào cô muốn tôi ngã lên người cô?"

Cô y tá ở bên cạnh nghe vậy thì đỏ mặt. Đây là đang trêu ghẹo cảnh sát đấy, liệu có rước họa vào thân không đây? Cô ta sợ tới mức vội vàng bỏ chạy.