"Ngu chết đi được, Triệu Thiến đang ở đằng kia kìa. Sao anh không nhân cơ hội nằm lên người cô ta? Cô y tá kia sao sánh bằng cô ta được?" Hàn San San nghiêm túc giáo huấn tôi.
"Cô! Đây chẳng phải vì đang đông người sao." Tôi cạn lời với cô ta.
Đội trưởng Hoắc đã đưa Triệu Châu, Triệu Nghị và những người liên quan đi rồi. Triệu Nghị mạng lớn thật. Trên đường xuống núi, gã ta chỉ bị va đập vào đá. Nhưng mà tiếng la hét đó đúng là thê thảm. Lúc đó tôi còn tưởng tên này không chết thì cũng tàn phế, thật biết dọa người.
"Đại ca, anh tài thật đấy. Sét trên núi đánh chớp giật liên hồi, sợ chết đi được. Vậy mà mọi người lại nán lại trên đó cả một đêm! Đỉnh!" Lôi Thanh từ ngoài cửa bước vào. Gã ta rót cho tôi và Hàn San San mỗi người một ly trà.
"Ai cho cậu vào đây? Ra ngoài." Hàn San San trừng mắt nhìn gã ta. Rõ ràng cô ta không vừa mắt với tên lưu manh này.
"Chị Hàn, tôi đâu có nói chị. Chị chấp nhặt với kẻ thấp hèn như tôi làm gì chứ?" Lôi Thanh cười khổ.
"Hừ, cậu tốt nhất là ra ngoài đứng đi. Không thấy ở đây còn có bệnh nhân đang nằm à?" Hàn San San cầm lông gà làm lệnh tiễn. Căn phòng này là khuê phòng nhỏ của Triệu Thiến trong trang viên, đâu phải ai cũng có thể tùy tiện ra vào. Tên Lôi Thanh này không có mắt nhìn sao?
"Tôi chỉ mang nước vào cho hai người thôi mà. Được rồi, tôi đi ngay đây." Lôi Thanh thấy sắc mặt Hàn San San không tốt, liền muốn bỏ chạy.
"Khoan đã." Hàn San San gọi gã ta lại. Cô ta gõ gõ cây bút lên bản báo cáo, hỏi: "Này, cậu cũng thấy rồi đấy. Tôi đang viết đến chuyện đồng bọn của cậu. Cậu nói xem, tôi nên viết là sơ ý nổ súng bắn trúng đùi gã ta, hay là viết kiểu khác đây hả?"
Lôi Thanh sững người một chút rồi phản ứng lại ngay. Gã ta lập tức cười nói: "Đâu thể nào, cảnh sát Hàn lúc đó anh minh thần võ, phát súng này sao có thể do chị bắn chứ. Là thằng A Tiêu phát điên, đột nhiên chạy tới tự đâm đầu vào họng súng. Tên đó có tiền án rồi, cứ thấy người ta nổ súng là kích động hăng máu, thích chạy loạn khắp nơi. Chuyện này sao có thể liên quan đến chị được?"
"Hừ hừ, vậy tên đó không sao chứ? Sẽ không tính toán với tôi chứ?" Hàn San San nghiêm mặt hỏi.
"Sao có thể chứ! Lôi Thanh tôi vỗ ngực đảm bảo! Gã ta còn nói phát súng này của chị bắn rất hay, bắn rất tuyệt! Gã ta còn lén nói với tôi, bệnh phong thấp từ nhỏ của gã ta, giờ nhờ phát súng này mà tự dưng hết đau luôn! Cho nên gã ta sao dám tính toán với chị Hàn? Cảm ơn còn không kịp ấy chứ!" Lôi Thanh vỗ ngực bộp bộp như sắp bầm tím đến nơi để cam đoan.
"Nghiêm túc chút đi! Được rồi được rồi, cậu có thể cút được rồi." Hàn San San trừng mắt nhìn gã ta. Một lát sau cô ta lại tùy ý phẩy tay, đuổi Lôi Thanh đi.
Lôi Thanh như trút được gánh nặng, vội vàng bỏ chạy.
Tôi nhìn Lôi Thanh, lại nhìn Hàn San San. Tôi hoàn toàn cạn lời với kiểu một người nguyện đánh một người nguyện chịu của hai người này.
"Tôi nói này, cô không ở cục cảnh sát viết báo cáo mà chạy tới đây viết, như vậy có ổn không? Tối qua cô chẳng phải vừa nổ mấy súng suýt bắn chết người sao? Triệu lão thái còn đang nằm trong bệnh viện kìa." Tôi lên tiếng, nhắc nhở cô ta phát súng trúng bụng Triệu lão thái là do cô ta bắn.
"Núi cao hoàng đế xa, cấp trên còn không dám quản, anh quản tôi làm gì? Tôi làm thế này gọi là gì nhỉ... à, đúng rồi, gọi là trường hợp đặc biệt xử lý đặc biệt!" Hàn San San lườm tôi. Cô ta cầm tấm thẻ của khoa Hành động Đặc biệt bên cạnh huơ huơ trước mặt tôi, sau đó tiếp tục cúi đầu viết báo cáo.
Bản báo cáo này cũng khá khó viết. Cấp trên không cho phép cô ta nhắc đến những thứ thuộc về Huyền môn. Thế nên phần lớn là mặc cho cấp dưới tự do sáng tác. Dù có vẽ hươu vẽ vượn thế nào, chỉ cần không dính dáng đến Huyền môn thì sẽ được thông qua.
Thân phận của Hàn San San không hề tầm thường. Nếu không thì một cảnh sát quèn sao có thể ở nổi trong tiểu khu Long Uyên? Hơn nữa ngay cả Đội trưởng Hoắc cũng phải khách sáo với cô ta. Cô ta còn có thể qua lại thân thiết với Triệu Thiến, phong thủy trong nhà cũng được bài trí rất bài bản.
"Vậy cô cứ viết báo cáo đi, tôi ra ngoài gọi điện thoại." Tôi xem giờ, đã 8 giờ 30 rồi. Tôi muốn gọi cho Úc Tiểu Tuyết để hỏi thăm tình hình chiếc lò điện.
"Ra ngoài làm gì. Triệu gia đang làm pháp sự chuẩn bị đưa tang rồi. Ngay trên ngọn núi phía sau trang viên đấy." Hàn San San hỏi.
Tôi chỉ gật đầu, nhưng vẫn quyết định đi ra ngoài.
Thấy tôi muốn đi, Hàn San San vừa phải viết báo cáo, vừa phải trông chừng Triệu Thiến nên không định để ý đến tôi nữa.
Vừa ra đến cửa, tôi đã thấy người của Triệu gia bận rộn chạy ngược chạy xuôi. Họ đang thắp đèn dẫn hồn, đưa quan tài lên giá, khoác ngôi nhà giấy lên quan tài.
Tang lễ vẫn diễn ra đâu ra đấy. Người dẫn dắt người nhà Triệu gia bên cạnh quan tài là một pháp sư tôi không quen biết. Nhưng mà bây giờ đại cục đã định. Ngô Chính Hoa đã chui về ổ tự liếm láp vết thương rồi, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì nữa.
Giờ chỉ còn lại Vương gia. Lão già Vương Thành không biết hiện tại mang tâm thái gì. Hai ngày nay lão ta không đổ thêm dầu vào lửa với Triệu gia. Chỉ sợ lúc đưa tang lão ta lại tới cản trở.