Tôi thấy Lôi Thanh vẫn đứng một bên liền vẫy tay gọi gã ta tới: "Giờ sắp đến lúc rồi, tình hình Vương gia sao rồi?"
"Đại ca, Vương gia bị chiêu đó của anh ở nhà xác dọa cho sợ hãi rồi. Đến nay tạm thời chưa có động tĩnh gì, ước chừng nước sông không phạm nước giếng. Bọn họ cũng cố kỵ chuyện đến Triệu gia gây rối. Chẳng phải Hải lão vẫn đang tọa trấn ở Triệu gia sao. Tuy nhiên, nếu Triệu Hợp từ đồn cảnh sát đi ra thì lúc đó khó nói lắm, chắc chắn sẽ sinh chuyện." Lôi Thanh đáp.
"Cậu nhìn nhận cũng chuẩn đấy. Nhưng mà mấy chuyện này, hóa giải được thì hóa giải đi. Oan có đầu nợ có chủ. Dù nói Triệu Hợp có dính líu, nhưng người thực sự giết người là Ngô Chính Hoa." Tôi gật đầu. Hải lão là Âm Dương gia thuộc Huyền môn có danh vọng trong huyện. Chuyện hắc đạo không nói, người quen biết trong bạch đạo cũng đếm không xuể. Vương gia không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật. Lần này nhà nào cũng có tang sự, chắc hẳn họ sẽ không đến nữa.
"Đúng vậy. Tôi từng làm chút việc cho lão già họ Ngô kia. Bề ngoài thì lão già ra vẻ tử tế, nhưng bên trong thì tôi thấy tàn độc lắm." Lôi Thanh từng giúp Triệu Nghị làm nhiều việc, đương nhiên gã ta cũng tận mắt chứng kiến.
Tôi không định dính líu gì với Lôi Thanh, bèn cầm điện thoại đi sang một góc: "Tuyết, tỉnh rồi à?"
"Anh Thiên! Đồ trong lò nung xong rồi!" Úc Tiểu Tuyết hưng phấn nói.
"Được mấy cái?" Trong lòng tôi mừng rỡ. Hiện giờ tôi cơ bản không có bao nhiêu sức chiến đấu. Nếu hũ phong hồn được nung thành công vào lúc này thì đây chính là trợ lực lớn nhất của tôi.
"Ba cái!" Úc Tiểu Tuyết cũng rất vui vẻ.
"Rất tốt. Đây đều là công lao của em và Triệu Thiến. Bữa nào anh mời em ăn kẹo." Tôi khen.
"Ồ! Vậy em muốn ăn nửa ký! Phải là kẹo sữa Đại Bạch Thố nhé!" Úc Tiểu Tuyết vô cùng sung sướng.
"Chuyện nhỏ. Được, trưa nay anh sẽ về nhà, tiện đường mua cho em." Tôi cúp điện thoại, đang định quay lại xem tình hình của Triệu Thiến thì Hàn San San bước ra. Vừa thấy tôi, cô ta đã kéo tôi vào trong: "Triệu Thiến tỉnh rồi, đang nằng nặc đòi đi đưa tang ông nội cô ta kìa."
"Nếu đi lại được thì cũng không có vấn đề gì." Tôi không ngăn cản mà bước vào trong.
Sắc mặt Triệu Thiến nhợt nhạt, trong mắt hằn đầy tia máu. Thấy tôi bước vào, cô ta gượng cười: "Anh Thiên."
"Cô tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào? Đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Mấy ngày nay có thể nói Triệu Thiến đã chịu đủ mọi khổ sở. Nào là bị tiểu quỷ bóp tim, bị Vương Hằng bóp cổ, rồi lại bị Sơn quỷ nhập xác. Đây đều là những chuyện chết người, vậy mà cô ta lại vấp phải toàn bộ. Đúng là mệnh đồ đa truân. Chẳng lẽ cô ta dính phải vận xui gì sao?
"Vẫn ổn, chỉ là mắt tôi hơi đau." Triệu Thiến dụi mắt nhìn tôi. Cô ta lắc đầu, lại đánh giá tôi một lượt.
"Không đâu nhỉ?" Tôi lập tức ngồi xuống mép giường cô ta. Tôi vạch lông mi cô ta ra, nhìn vào tròng mắt. Nhưng đáng tiếc, tôi không phát hiện ra điểm gì khác thường. Có vẻ như do thiếu ngủ nên mắt mới hằn đầy tia máu.
Hai má Triệu Thiến lập tức đỏ bừng. Ánh mắt cô ta lảng sang chỗ khác.
"Hừ hừ, cái anh này không phải muốn nhân cơ hội quấy rối tình dục đấy chứ? Cảnh sát là tôi vẫn đang ở đây đấy nhé!" Hàn San San tức tối lườm tôi.
Lúc này tôi mới nhận ra mình quan tâm quá hóa rối. Tôi bèn đứng dậy, da mặt già có chút ngượng ngùng.
"Anh Thiên, tôi phát hiện khí tức trên người anh rất phức tạp. Có màu lam nhạt, lại có thêm một tầng màu vàng nhạt."
Triệu Thiến nói mấy lời kỳ lạ, khiến tôi và Hàn San San đều giật nảy mình!
"Cô nói gì cơ?" Lần này tôi thực sự lo lắng. Không lẽ cô ta bất cẩn bị Sơn quỷ luyện mất một hai hồn, đâm ra ngốc nghếch rồi sao?
"Thiến! Cô không sao chứ? Bác sĩ! Y tá!" Hàn San San chạy thẳng sang phòng bên cạnh gọi bác sĩ và y tá.
Triệu Thiến cũng bị phản ứng của chúng tôi làm cho giật mình. Cô ta cuống quýt bổ sung: "Tôi không sao, chỉ là vừa ngủ dậy nên hơi hoa mắt, nhìn nhầm thôi."
Nữ bác sĩ vội vàng bước tới. Hết đo huyết áp lại kiểm tra đồng tử, mãi một lúc sau vẫn không phát hiện ra vấn đề gì. Cô ấy hồ nghi nói: "Không có chuyện gì, cô ấy chỉ bị lao lực quá độ, nghỉ ngơi chút là khỏe. Nếu có thể nhập viện hai ngày, ở đó theo dõi tổng thể thì sẽ tốt hơn."
"Tôi không sao, tôi không muốn nhập viện." Triệu Thiến nói thẳng, sau đó bắt đầu gượng người ngồi dậy.
Hàn San San hết cách, đành phải đỡ cô ta dậy. Triệu Thiến đi được hai bước, tựa hồ vẫn cảm thấy bước chân của mình hơi chệnh choạng.
"Tôi muốn đi đưa tang ông nội, San San, cô đỡ tôi đi có được không?" Triệu Thiến mềm mỏng nói.
Hàn San San bất lực liếc nhìn bác sĩ. Thấy bác sĩ không có phản ứng gì lớn, cô ta bèn gật đầu: "Này, tôi bảo anh cũng qua đỡ phụ đi. Để cô ta đi lại một đoạn, chưa biết chừng sẽ khỏe lại ngay."
Tôi vẫn đang vướng mắc chuyện đôi mắt của Triệu Thiến. Phải biết rằng vấn đề bị mượn xác có thể lớn có thể nhỏ. Có người sau khi bị mượn xác thì âm khí sẽ cực kỳ nặng. Lần này Triệu Thiến còn để cho Sơn quỷ nhập xác. Dương khí trên người cô ta có thể nói là đã hao tổn hơn phân nửa.
Sau này chưa bàn tới chuyện khác, trước tiên xác suất gặp quỷ đã tăng lên gấp bội. Hiện tại cô ta mang bộ dạng ốm yếu bệnh tật. Vốn dĩ chiếc Định Tinh la bàn có thể hộ thân thì lại bị Triệu Châu lấy làm thù lao tặng cho Ngô Chính Hoa rồi. Sau này còn chưa biết cô ta sẽ gặp phải chuyện gì nữa.