Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 122. Trương Tiểu Phi Bái Phỏng

Trước đó Triệu Thiến đã đau buồn đủ rồi. Giờ chợt có chuyện tốt, cô ta hơi kích động quay sang nói với tôi.

"'Tu tiên ắt có kim đan thành, thứ nhân rốt cuộc cũng đón hỷ sự'. Ừm, quả thực rất tốt, đúng không? Anh Thiên!"

Trương Tiểu Phi cười khẩy, nụ cười vô cùng khó coi. Ai không biết còn tưởng khóe miệng gã bị chuột rút.

Tôi không dám tiếp lời. Từng thớ thịt mỡ trên mặt gã cứ rung lên bần bật khi nhìn thẳng vào tôi. Gã đang ở bên bờ vực bùng nổ bất cứ lúc nào.

"Anh Thiên?"

Triệu Thiến quay đầu nhìn tôi, lúc này mới phát hiện Trương Tiểu Phi đang ở ngay bên cạnh. Cô ta lập tức lấy tay bịt miệng mình. Tối hôm đó cô ta đã ngốc nghếch gọi tôi là "anh Thiên". Bây giờ người ta dựa vào cách xưng hô và giọng nói này để tìm tới tận cửa.

Tôi giả vờ như không quen biết gã, cất giọng hỏi: "Anh là?"

"Anh Thiên, sau đêm ở núi Liên Thành đó, vẫn khỏe chứ nhỉ?"

Trương Tiểu Phi lộ ra nụ cười đầy ẩn ý. Bàn tay gã vẽ một hình tam giác tựa như chiếc khăn tay trên miệng mình.

"Ha ha, Trương Tiểu Phi đúng không? Anh nghe tôi nói này, chuyện này á, có chút hiểu lầm nhỏ. Hay là tối nay tôi và Triệu Thiến mời khách ăn cơm, chúng ta hàn huyên chi tiết sau nhé?"

Tôi cười gượng. Lúc này, Trương gia là một mắt xích cực kỳ quan trọng. Nếu vì tôi mà gã tức giận bỏ đi thì hỏng bét. Chẳng may phật ý, gã lập tức quật luôn quan tài của Triệu lão đầu lên cũng không chừng.

"Ô, mời tôi ăn cơm cơ đấy? Thế thì tốt quá. Triệu Thiến hình như sống ở biệt thự thuộc Tiểu khu Long Uyên đúng không? Tối nay tôi sẽ dẫn đại ca đến bái phỏng một chuyến, hai người thấy sao?"

Sắc mặt Trương Tiểu Phi tuy khó coi, nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên không đổi.

Tôi liếc nhìn Triệu Thiến. Mặt cô ta trắng bệch vì sợ. Trương gia là những kẻ trộm mộ, để bọn họ biết hai chúng tôi đã chơi khăm họ ở núi Liên Thành, cô ta dĩ nhiên đoán được hậu quả sẽ ra sao.

Cực lạc hương ơi là cực lạc hương, bây giờ đúng là cực lạc sinh bi rồi.

Bữa cơm này thực chất chính là hẹn chiến.

Còn việc Trương Tiểu Phi vạch trần chuyện Triệu Thiến sống ở Tiểu khu Long Uyên, mang ý nghĩa hòa thượng chạy được chứ miếu không chạy được. Tốt nhất chúng tôi nên ngoan ngoãn ứng chiến.

"Chắc chắn rồi, cung kính đón chào." Tôi đành cắn răng đáp.

Khóe miệng Trương Tiểu Phi xẹt qua một nụ cười. Gã xoay người vẫy tay. Mấy người Trương gia đều thấy lạ vì sao biểu cảm của Trương Tiểu Phi bỗng chốc lại trở nên nặng nề như vậy. Thế nhưng những người quen biết đều hiểu Trương Tiểu Phi rất ít khi nổi giận. Vẻ mặt hiện tại của gã hệt như một quả bóng da dồn nén đầy lửa giận, nếu không bám sát, nhỡ đâu gã phát nổ thì xong. Vì vậy, bọn họ rất thành thật rời đi cùng gã.

Vợ chồng Triệu Hy bước tới, hỏi hai chúng tôi sao người Trương gia đột nhiên bỏ đi. Họ vẫn chưa dọn dẹp xong việc vặt, ngay cả cuốc xẻng cũng chưa mang theo.

Triệu Thiến không dám lên tiếng. Cô ta nhìn tôi, bộ dạng hết sức căng thẳng. Lúc này cô ta vô cùng tự trách. Nếu không phải đúng thời khắc mấu chốt cô ta lại đột ngột gọi tôi, thì sao bây giờ lại xảy ra chuyện này?

Triệu Hy thấy không hỏi ra được gì bèn rời đi.

Cha vừa đi, Triệu Thiến liền hối hận nói: "Tiêu rồi tiêu rồi, anh Thiên. Sao tôi lại không nhớ ra chuyện của Trương gia cơ chứ..."

"Thiến, không sao đâu. Dù sao chuyện này sớm muộn gì cũng bị Trương gia phát hiện. Chỉ là không biết tổn thất của Trương gia đêm đó nghiêm trọng đến mức nào thôi. Thấy Trương Tiểu Phi bỏ đi dứt khoát như vậy, đoán chừng cùng lắm là bồi thường cho bọn họ hai ba ngàn là xong."

Tôi day day mi tâm. Đúng là uống nước chã cũng dắt răng, mấy ngày nay sao cứ hết chuyện này đến chuyện khác ập tới!

Nhìn bầu trời xem, tiết thu trong xanh, gió êm nắng ấm, sao tôi lại không tránh được xui xẻo cơ chứ?

"Chỉ bồi thường chút tiền là được sao? Hai ba ngàn ư?" Triệu Thiến ngập ngừng nói, giọng hơi khác lạ.

"Thiến, chẳng lẽ cô cũng hết tiền rồi? Ngay cả hai ba ngàn cũng không có? Nếu thực sự không có thì đành lấy hai ba trăm ra đuổi khéo bọn họ vậy. Chỉ sợ bọn họ tự đánh gãy tay chân, chạy tới đòi giá trên trời để tống tiền chúng ta."

Trên người tôi quả thực chẳng còn bao nhiêu tiền. Nếu Triệu Thiến không định cho tôi ăn bám, đoán chừng tôi phải đi rửa bát cho quán ăn mất. Lỡ như ông chủ không định ứng trước tiền lương, tôi sẽ chết đói ngoài đường ngay. Lẽ nào Triệu Thiến bề ngoài hào nhoáng, nhưng sau lưng vì mua giấy bùa, mua pháp khí mà cũng nghèo rớt mồng tơi giống như tôi sao?

"Không, không phải. Nếu chỉ bồi thường bằng tiền, tôi vẫn còn vài trăm ngàn nhàn rỗi. Nếu không đủ thì có thể cầm cố cả nhà và xe. Nhưng hai ba ngàn liệu có ít quá không?" Triệu Thiến dè dặt nhìn tôi.

Vài trăm ngàn? Mà lại còn là tiền nhàn rỗi! Sư phụ phong thủy kiếm được nhiều tiền thật đấy! Haizz, tôi cảm thấy sau khi kế thừa Dưỡng Quỷ đạo, mình lăn lộn đúng là thảm thương!

"Không sao, tiên lễ hậu binh. Cứ xem người Trương gia muốn bao nhiêu tiền đã..."

"Dạ, vậy lần này tôi chắc chắn sẽ nghe lời anh Thiên! Không dám nói bậy bạ nữa đâu."

Triệu Thiến nhút nhát nói với tôi. Lần này bài học sâu sắc quá rồi. May mà cha mẹ và họ hàng không biết chuyện, nếu không cô ta sẽ bị mắng thê thảm.