Anh trai thì đắc tội Vương gia, cô ta lại đắc tội Trương gia. Hai anh em bọn họ đã đắc tội với hơn phân nửa trong ba đại Huyền môn khác ngoài nhà mình. Bọn họ cũng coi như là cặp anh em rước họa kỳ khôi đến cực điểm rồi.
"Ông nội cô đã nhập thổ vi an, chỉ chờ Hải lão tiêu trừ oán khí cho ông cụ, rồi tìm Quỷ sai đưa vào lục đạo luân hồi. Thế nên cô cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá, cứ tính chuyện trước mắt đã. Nhưng mà, thực ra những việc này cũng chẳng to tát gì, chỉ cần tôi ở đây, tôi sẽ giúp cô đến cùng."
Tôi lên tiếng an ủi, sợ lúc này Triệu Thiến lại suy nghĩ lung tung.
"Dạ, có anh Thiên ở đây, tôi tin chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành." Triệu Thiến đỏ mặt nhìn tôi.
Tôi rất thích vẻ mặt cô ta nhìn tôi lúc này, có chút ngây thơ và thuần khiết.
Dọc đường, chúng tôi theo người thân Triệu gia đi bộ về trang viên. Triệu gia tuy vừa vượt qua sóng gió từ Ngô Chính Hoa, nhưng tôi thấy sau này chắc chắn họ cũng không thoát khỏi trung tâm của cơn bão.
Dù sao chuyện Huyền môn ở huyện thành cũng sâu như biển.
Sau khi chào tạm biệt Hải lão, Lâm Phi Du và người của Triệu gia, tôi phụ trách lái xe chở Triệu Thiến cùng Hàn San San chuẩn bị về Tiểu khu Long Uyên.
Giữa đường ngang qua siêu thị, tôi mua kẹo sữa Đại Bạch Thố mà Úc Tiểu Tuyết chỉ định, tiện thể mua thêm không ít rau quả tươi. Tối nay Trương Tiểu Phi bảo sẽ đưa đại ca của gã đến tìm chúng tôi đàm phán, bởi vậy chúng tôi đã quyết định tiên lễ hậu binh thì không thể chuẩn bị quá sơ sài được.
Nhỡ đâu uống chút rượu, chuyện này vẫn còn đường thương lượng thì sao? Chẳng hạn như giảm từ ba ngàn xuống một ngàn chẳng hạn. Trương gia không phải đều nhìn vào tiền sao?
Đưa Hàn San San đến cục cảnh sát xong, chúng tôi đi thẳng về tiểu khu Long Uyên.
Úc Tiểu Tuyết có được kẹo sữa Đại Bạch Thố, biết tôi có việc cần làm nên rất mãn nguyện. Cô ấy ôm kẹo đi xem tivi. Triệu Thiến túc trực bên linh cữu mấy ngày nay chưa được tắm rửa, lại hay toát mồ hôi lạnh. Cô ta vội vàng lấy quần áo sạch đi vào phòng tắm rửa mặt mũi.
Tôi ôm hũ phong hồn của Sơn quỷ từ trong xe ra. Sau đó, tôi mở lò điện trong sân, lấy ra ba hũ phong hồn đã thành hình rồi quay về thư phòng.
Màu sắc của ba hũ phong hồn đều hơi đỏ sẫm. Trải qua bàn tay tạo hình của Úc Tiểu Tuyết, tổng thể chúng mang hình dáng tinh xảo giống như ấm trà. Những đường hoa văn do Triệu Thiến chạm khắc sau khi nung cũng trở nên rất tinh tế. Chứa đựng bên trong là một loại vận vị mê người, nét mỏng manh nhưng lại phi phàm.
Tôi lấy hũ phong hồn Tích Quân đã dùng từ trước ra đối chiếu một lúc. Nếu đem so sánh, độ tinh xảo của ba hũ phong hồn này hoàn toàn vượt xa trước kia. Chắc hẳn lúc đó bà ngoại chưa từng nghĩ sẽ dùng nó để nuôi dưỡng lệ quỷ lợi hại.
Nhưng mà, khi tôi lấy rương của bà ngoại ra và đối chiếu với hũ phong hồn bên trong, lòng tôi bắt đầu có chút lo được lo mất. Quá đáng tiếc, hũ phong hồn lợi hại như vậy, quỷ vật mạnh mẽ đến thế! Hoàn toàn là tác phẩm của danh gia!
Không biết đến bao giờ tôi mới có một ngày mạnh mẽ được như bà ngoại.
"Ra hết đi, chọn lấy nơi ở các ngươi thích."
Tôi chỉ vào ba cái hũ phong hồn. Ba hũ phong hồn này hình dáng tuy na ná nhau, nhưng để dễ phân biệt, tôi vẫn làm thêm vài điểm khác biệt độc đáo. Làm vậy để phòng hờ lúc mấu chốt không chọn nhầm.
Tích Quân và Sơn quỷ đồng thời chui ra từ hũ phong hồn. Tích Quân là công thần đi theo tôi sớm nhất, từng bao phen bảo vệ tính mạng cho tôi. Vừa nhìn thấy kẻ mới đến là Sơn quỷ, cô nhóc lập tức bĩu môi. Đôi đồng tử đen nhánh của Tích Quân trừng lên nhìn Sơn quỷ cao hơn cô nhóc một khúc.
Bản thân Sơn quỷ cảm thấy ả lợi hại hơn Tích Quân nhiều. Giữa đám quỷ vật với nhau, cấp bậc chính là đạo lý sinh tồn. Đương nhiên ả không thể để một nữ quỷ nhỏ coi thường, thế là liền bày ra vẻ mặt chẳng chút áp lực nào.
Cô ả cũng có chút nhan sắc. Trên người mặc một bộ váy dài kiểu nho y thời Minh màu nhạt, cách ăn vận tự nhiên hào phóng. Đoán chừng khi còn sống, ả hẳn là một đại gia khuê tú. Làn da ả cũng nhợt nhạt giống hệt Tích Quân, nhưng bên trong đôi đồng tử màu đen lại có thêm một vòng viền đỏ.
Trông tình hình này, ả quả thực lợi hại hơn Tích Quân.
Tích Quân chọn cái nắp có khắc hoa văn hoa mai. Sơn quỷ thì chẳng hề nôn nóng. Giữa hai hình họa trúc xanh và hoa đào còn lại, ả điềm nhiên chọn hũ phong hồn tạo hình hoa đào. Sau đó, ả quỳ gối ngồi sang một bên, chờ tôi phát lệnh.
"Ngươi chân ướt chân ráo mới tới, giới thiệu tên của mình đi."
Đối mặt với vị sĩ nữ thời Minh này, lòng tôi vẫn có chút áp lực. Nhưng thân là chủ nhân hiện tại của ả, tôi không thể tỏ ra quá mức khách sáo.
Sĩ nữ nhìn ly trà tôi đã chuẩn bị sẵn bên cạnh. Ả tao nhã nhúng ngón tay vào nước trà bên trong, sau đó viết xuống sàn nhà ba chữ Tống Uyển Nghi. Nét chữ vô cùng thanh thoát, thậm chí còn đẹp hơn chữ thư pháp của rất nhiều người thời nay.
"Uyển Nghi, tên rất hay."
Tôi gật đầu. Tích Quân thấy tôi cất lời khen ngợi Uyển Nghi thì lập tức không vui. Cô nhóc chạy tới ôm chầm lấy cổ tôi, áp má vào mặt tôi cọ cọ đầy nũng nịu.