Lần này Tống Uyển Nghi không quay vào hũ phong hồn. Lúc tôi mở cửa, cô ta nhẹ nhàng lướt theo tôi ra ngoài. Tôi cũng hết cách gò ép cô ta phải nấp đi. Hiện tại đôi bên vẫn chưa thân thuộc, tôi càng không thể tùy tiện ra lệnh bắt cô ta làm những chuyện cô ta không thích.
Úc Tiểu Tuyết đang xem tivi. Nghe tiếng tôi mở cửa, cô ấy bèn ngoảnh đầu nhìn sang. Cô ấy từng dùng Thông Linh Phù, một loại phù văn cực kỳ bá đạo. Tuy uy lực khu quỷ đã hết, nhưng công hiệu nhìn thấy quỷ lại lưu giữ lại một cách đầy quỷ dị. Thế nên, cô ấy vừa liếc mắt đã nhìn thấy Tống Uyển Nghi.
Úc Tiểu Tuyết tỏ ra hơi sợ hãi, nhưng thấy Tống Uyển Nghi tựa hồ không quá hung tợn, bèn sốt sắng báo cho tôi biết:
"Anh Thiên! Anh không thấy sao! Hình như đằng sau anh có một nữ quỷ đi theo kìa?"
Tôi cạn lời mất một lúc. Chẳng hiểu sao nhịp phản ứng của Úc Tiểu Tuyết lúc nào cũng chậm hơn người ta nửa nhịp. Tôi cảm thấy đã đến lúc kể cho cô ấy nghe vài chuyện, vì vậy đi thẳng vào vấn đề hỏi:
"Chuyện của bà ngoại, em biết được bao nhiêu?"
"Chỉ có mấy chuyện Hải lão kể hôm trước thôi..."
Úc Tiểu Tuyết tò mò, không hiểu sao tôi lại tự dưng nhắc tới bà ngoại.
"Ừm, vậy là được rồi. Anh bây giờ cũng giống hệt bà ngoại, em hiểu chưa?"
Tôi dứt khoát đáp lời.
Tiểu Tuyết ngậm miệng lại, nhưng ánh mắt vẫn dò xét Tống Uyển Nghi từ trên xuống dưới.
Tống Uyển Nghi hoàn toàn phớt lờ Úc Tiểu Tuyết. Cô ta cứ lẳng lặng bám theo sau lưng tôi, hơi thở âm lãnh tỏa ra dọa người.
"Được rồi, trong lúc Thông Âm Phù vẫn còn hiệu lực, nếu nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ thì em cứ nhắm mắt làm ngơ, nghe rõ chưa? Anh cũng tuyệt đối không để chúng làm hại em đâu."
Tôi vẫn phải cẩn thận dặn dò cô ấy một câu. Xem tình hình thì Thông Âm Phù vẫn duy trì hiệu lực thêm một thời gian nữa, tôi không thể để lòng hiếu kỳ hại chết Úc Tiểu Tuyết.
Úc Tiểu Tuyết gật đầu ngoan ngoãn dạ dạ. Thế nhưng cô ấy đã sợ tới mức co rúm người ôm chặt hai chân, ngồi thu lu trên sô pha chằm chằm nhìn Tống Uyển Nghi.
Tôi dẫn Tống Uyển Nghi bước lên tầng hai. Vừa tới hành lang, tôi đã nhìn thấy gian đạo tràng nối liền với ban công ở đằng xa.
Lúc đang chuẩn bị đi qua hành lang tới đạo tràng, cánh cửa phòng tắm đột nhiên mở bung ra. Bên trong, Triệu Thiến đang trần truồng đứng đó. Bọt xà phòng dính đầy trên đầu che kín cả mắt mũi! Cô ta còn đang quờ quạng vươn tay về phía tôi.
Làn da tựa bạch ngọc cùng đường cong thanh xuân của thiếu nữ khiến máu nóng trong đầu tôi lập tức bốc lên ngùn ngụt. Da mặt tôi cũng đỏ bừng như quả táo tàu.
"Tiểu Tuyết, em tiện tay lấy giúp chị cái khăn mặt được không? Mắt chị không biết bị sao nữa, hình như bị dầu gội dính vào rồi, đau quá không mở ra được."
Triệu Thiến vừa nói vừa với tay bắt tôi phải lấy khăn cho cô ta.
Âm khí luẩn quẩn sau lưng tôi nháy mắt sôi sục! Tức phụ tỷ tỷ đoán chừng đã bị chọc tức tới bờ vực bùng nổ rồi! Thậm chí đến cả nữ quỷ luôn giữ kẽ như Tống Uyển Nghi lúc này cũng phải sững người ngơ ngác.
Triệu Thiến ơi là Triệu Thiến! Sao cô lại thiếu cảnh giác tới mức này cơ chứ!
Tuy hơi nước trong phòng tắm mờ mịt làm tôi không nhìn rõ tường tận, nhưng dáng vẻ vừa rồi của Triệu Thiến cũng chẳng khác nào mỹ nữ trong phim hành động tình cảm Nhật Bản bị làm mờ. Chỉ bao nhiêu đấy thôi cũng đủ làm máu mũi tôi chực trào ra.
Tôi vội vàng ngoảnh mặt đi chỗ khác:
"Thiến! Là tôi!"
Triệu Thiến sững người. Mất một lúc lâu sau, cô ta mới kinh hãi hét lên một tiếng rồi đóng sập cửa lại!
Phòng tắm nằm quay lưng với phòng khách. Ban nãy nghe tiếng bước chân lên lầu, cô ta tưởng là Úc Tiểu Tuyết chạy lên. Trùng hợp lúc ấy dầu gội dính đầy mắt, cô ta bèn tiện thể nhờ Úc Tiểu Tuyết lấy giúp khăn mặt. Nào ngờ người đứng đó lại là tôi, kẻ vốn dĩ chưa từng bước chân lên tầng hai!
Thôi xong, bây giờ thì bị nhìn thấy không sót thứ gì. Triệu Thiến đã thẹn tới mức không biết giấu mặt vào đâu.
"Khụ khụ... Thiến, hơi nước trong phòng tắm đặc quá nên tôi không nhìn thấy gì đâu. Cô cứ yên tâm đi, tôi chỉ đi ngang qua để tới đạo tràng thôi."
Tôi vội vàng lên tiếng giải thích. Nếu không, từ nay về sau Triệu Thiến chắc không dám ngẩng mặt lên nói chuyện với tôi nữa.
"Ồ... Là anh Thiên à... Vậy, vậy anh cứ lên đạo tràng đi."
Triệu Thiến trốn ở đằng sau cánh cửa, vô cùng khó xử thốt lên.
Tôi thất thần rời khỏi cửa phòng tắm, đi tới cuối hành lang.
Đạo tràng được bài trí đơn giản nhưng bố cục lại sáng sủa, rõ ràng là bút tích của cao thủ. Đạo cụ trên bàn thờ rất đầy đủ, ngay cả những thứ không liên quan đến phong thủy sư cũng có.
Tôi nhớ ra sư phụ của Triệu Thiến ngoài người ông nội dạy vỡ lòng, thì còn có một vị nữ cư sĩ. Xem ra một phần đồ vật ở đây là của người nữ cư sĩ kia.
Nữ cư sĩ này không từ mà biệt, rốt cuộc đã đi đâu cơ chứ? Lại còn để lại nhiều đồ vật như thế này.
Nhưng có Tống Uyển Nghi ở đây, tôi cũng không tiện tò mò những thứ này. Tôi xếp gọn đống bùa chú tôi vẽ, sắp xếp lại đạo cụ trên bàn thờ. Sau đó, tôi thắp mười hai nén nhang đèn loại tốt, bắt đầu lẩm nhẩm chú văn.
Đọc đến đoạn cuối, tôi dùng con dao mổ mới tinh để sẵn ở đây rạch ngón giữa. Tôi dùng tinh huyết bắt đầu chép lại vài dòng chú văn vào trong hũ phong hồn. Quá trình này giống hệt lúc thu phục Tích Quân, chỉ có chú ngữ là hơi khác một chút.