“Đến đây, huyết thực.” Tôi nhìn Tống Uyển Nghi đang quỳ ngồi bên cạnh, hơi ngại ngùng chìa ngón giữa ra. Nếu đổi lại là Tích Quân, tôi hoàn toàn chẳng thấy áp lực gì.
Nhưng Tống Uyển Nghi lại là một nữ quỷ trạc tuổi Triệu Thiến và Úc Tiểu Tuyết. Cô ta còn là một vị sơn thần chưa được sắc phong. Cái kiểu cho ăn giống như đút cho gà vịt này có vẻ hơi sai sai, khiến tôi cũng thấy mất tự nhiên.
Tống Uyển Nghi im lặng quỳ ngồi cạnh tôi. Cô ta dùng đôi mắt đen kịt điểm một vòng đỏ ửng nhìn tôi, trên mặt không chút vui buồn.
Điều này khiến tôi vẫn đang vươn ngón tay giữa không trung cảm thấy hơi khó xử.
Cô ta chưa từng hút tinh huyết của người khác bao giờ. Vốn là Sơn quỷ, những thứ cô ta có thể ăn thực sự rất nhiều. Linh khí trên núi cũng đủ duy trì hoạt động ngày thường của cô ta, vậy nên cô ta không thèm khát tinh huyết con người cũng chẳng có gì lạ.
Do đó, việc trực tiếp hút tinh huyết là một trải nghiệm cực kỳ mới mẻ đối với cô ta.
Cô ta nhìn một chút, cuối cùng vươn hai tay nắm lấy tay tôi. Ngẫm nghĩ một lát, đôi môi đỏ mọng mới khẽ mở, chạm nhẹ vào giọt máu đang rỉ ra từ ngón giữa của tôi.
Môi của Uyển Nghi có màu đỏ sẫm. Khác với Tích Quân, màu sắc này cũng có chút không giống với lệ quỷ thông thường. Rõ ràng cô ta lợi hại hơn nhiều. Khoảnh khắc đôi môi đỏ mọng chạm vào tinh huyết của tôi, cô ta dường như cảm nhận được một luồng hơi nóng từ môi lan tỏa khắp tâm trí. Đôi mắt cô ta lập tức sáng bừng lên.
Cô ta kéo tay tôi qua, bắt đầu hút lấy hút để. Tôi có thể cảm nhận được máu tươi đang không ngừng chảy ra khỏi cơ thể. Tối qua khí huyết của tôi đã hao hụt rất nhiều, từ trên núi về lại phải đút tinh huyết cho cô ta. Nhất thời, tôi cảm thấy hơi choáng váng.
Nhưng Tống Uyển Nghi hình như đã ăn quen bén mùi. Lúc tôi theo bản năng rút tay về, trong mắt cô ta lộ ra một tia lưu luyến. Có vẻ cô ta rất không cam lòng.
Tôi sực nhớ lại chuyện suýt bị cô ta dùng hồn linh câu hồn trước đó, đầu óc lập tức tỉnh táo hơn hẳn. Tôi liền quát: “Lệnh dừng!”
Tống Uyển Nghi bấy giờ mới giật mình bừng tỉnh. Dường như cô ta cũng hiểu ra vừa rồi bản thân đã vô thức dùng thuật pháp để quyến rũ tôi tiếp tục cung cấp máu.
Nhưng một kẻ tinh ranh như cô ta rất nhanh đã che giấu sự hoảng hốt này. Cô ta thò đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm láp vết thương trên ngón tay giữa của tôi, liếm sạch vết máu cuối cùng còn sót lại.
Khung cảnh dịu dàng hệt như những cặp tình nhân đang âu yếm nhau, khiến tôi nổi hết da gà. Tống Uyển Nghi này nhìn qua thì giống một tiểu thư khuê các, nhưng thực tế đôi khi những hành động của cô ta lại khiến người ta ớn lạnh sống lưng. Sự quyến rũ ngấm sâu vào trong xương tủy khiến cô ta mỗi lúc câu hồn dường như chẳng cần thi pháp, hoàn toàn chỉ dựa vào nhất cử nhất động là đã có thể làm được.
Tôi cố nén sự rạo rực trong lòng, loại bỏ những suy nghĩ đen tối. Khi tâm trí đã tỉnh táo, tôi thắp nhang đèn lần nữa rồi cắm lên bàn thờ.
“Ngươi ăn tinh huyết của ta, sau này phải chịu ta kiềm chế, mặc ta sai khiến. Ta sẽ định kỳ cung cấp huyết thực cho ngươi. Nếu ta hoặc ngươi nuốt lời, sẽ bị tứ phương quỷ thần, bát phương quỷ vương đến đoạt hồn. Hiểu chưa?”
Tôi nhanh tay thắp nhang, cắm lên chiếc bàn thờ đang đặt lá bùa viết tên tứ phương quỷ thần, bát phương quỷ vương.
Tống Uyển Nghi gật đầu, cũng bái lạy quỷ thần đang được tế tự.
Hoàn tất buổi lễ, tôi để Tống Uyển Nghi chui vào hũ phong hồn mới. Sau đó, tôi ôm hũ phong hồn cũ đi ra dưới gốc cây đào, tìm một vị trí trông khá ổn rồi chôn nó xuống.
Hiện tại tôi còn nuôi cả lệ quỷ, thì ba cái chuyện chôn tro cốt dưới gốc cây đào trong sân cũng chẳng có gì to tát. Dù sao thì xung quanh tôi toàn là quỷ, từ lâu tôi đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.
Quay lại phòng sách, tôi mở máy tính, lướt vài trang web thời trang để tìm mấy bộ đồ màu đỏ. Tôi cũng gọi Tích Quân ra ngồi cạnh để cùng xem.
Tích Quân ôm lấy cổ tôi. Cặp mắt nhỏ nhắn của cô nhóc dán chặt vào các loại trang phục cổ trang màu đỏ tươi đang liên tục hiện ra trên màn hình máy tính.
Chẳng mấy chốc, cô nhóc đã tìm được một bộ đồ xa hoa trông hơi giống bộ phượng quan hà bí của tức phụ tỷ tỷ.
Tôi lập tức mở máy in màu, in bức ảnh đó ra.
Nhìn thấy bộ đồ giống hệt của tức phụ tỷ tỷ trong ảnh, Tích Quân mừng ra mặt. Cô nhóc cứ nhìn chằm chằm không hề chớp mắt.
“Ta phải đi hỏi chị Triệu Thiến của ngươi đã, xem cô ta làm cách nào để gửi nó xuống cho ngươi. Nhưng cái mũ miện này thì bó tay rồi, thứ đó chỉ dành cho lúc kết hôn. Tích Quân, ngươi vẫn còn nhỏ, chúng ta không lấy mũ miện nữa nhé?” Tôi bảo với Tích Quân.
Tích Quân gật đầu lia lịa, tựa hồ đang hối thúc tôi mau đi làm chuyện này.
Thực ra, tôi cảm thấy cô nhóc cũng chẳng mặn mà gì với cái mũ miện kia. Cô nhóc chỉ đơn thuần nghĩ là bộ đồ giống của tức phụ tỷ tỷ sẽ hợp với cô nhóc mà thôi.
Cầm tờ giấy vừa in, tôi bước ra khỏi phòng sách. Tôi tìm thấy Triệu Thiến đang ngồi trên sô pha cùng Úc Tiểu Tuyết.
Triệu Thiến mặc một chiếc váy thanh nhã, hai má vẫn còn ửng đỏ. Có vẻ cô ta vẫn chưa thoát khỏi sự ngượng ngùng vì chuyện bị tôi nhìn thấy hết trong phòng tắm. Thấy tôi đi về phía cô ta, cô ta khẽ vặn mình, trông rất mất tự nhiên.