“Thiến.” Tôi lên tiếng chào.
“Anh Thiên...” Triệu Thiến đưa mắt nhìn sang, khuôn mặt xinh xắn e ấp.
Úc Tiểu Tuyết vừa xem tivi vừa nhai kẹo sữa. Cô ấy liếc nhìn chúng tôi, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, không hiểu hai chúng tôi mới chốc lát mà đã xảy ra chuyện gì.
“Chuyện là thế này, tôi có hình một bộ đồ mà Tích Quân rất thích. Bộ đồ hiện tại của cô nhóc sơ sài quá rồi. Tôi đang tính xem có cách nào đốt cho cô nhóc không? Dù hơi làm khó cô, nhưng cô xem thử có giúp được cô nhóc không nhé?” Tôi cẩn thận đưa tờ giấy qua.
Triệu Thiến thấy tôi dường như chẳng mảy may để tâm đến chuyện trong phòng tắm, hơn nữa lại có việc tìm cô ta thật. Cô ta liền cầm lấy tờ giấy, ngắm nghía một lát rồi nói: “Không vấn đề gì. Tôi có thể dùng giấy ngũ sắc làm vật liệu, cắt may cẩn thận rồi đốt cho cô nhóc là được.”
Nghe Triệu Thiến sảng khoái nhận lời, tôi liền hỏi ngay: “Giấy ngũ sắc này có phải là loại tiền giấy có năm màu xanh, vàng, đỏ, trắng, đen không? Chính là thứ hay dùng để đốt cho tiểu quỷ hoặc vong linh trẻ con ấy? Nhưng làm gì có tờ nào lớn như vậy chứ?”
“Có chứ, trên đạo tràng của tôi có sẵn. Trước kia tôi cũng từng làm mấy việc thế này rồi. Nhớ có lần, tiểu thư nhà một phú thương bị ngã xuống sông chết oan. Sau khi chết, cô ta cứ liên tục báo mộng cho cha mình. Vị phú thương đó kể với tôi, trong mộng ông ta thấy con gái mình không mặc đồ. Cô ta khóc lóc nói dưới âm gian không có quần áo mặc. Dù trước đó ông ta đã tự đốt rất nhiều quần áo, nhưng vẫn không giải quyết được vấn đề, đành phải nhờ tôi tới giúp. Sau khi tìm hiểu, tôi mới biết những thứ họ đốt không phải loại giấy chuyên dụng, nên mới không có tác dụng.”
“Tôi liền tìm giấy ngũ sắc, cắt may theo đúng kiểu dáng quần áo mà cô gái kia từng thích rồi đốt xuống. Kết quả là hôm sau, vị phú thương đó mừng rỡ báo lại với tôi rằng con gái ông ta đã báo mộng lần nữa. Bộ đồ cô ta mặc trên người chính là bộ tôi làm. Cô ta còn nói bản thân rất thích, cuối cùng cũng yên tâm đi đầu thai được rồi.” Triệu Thiến hào hứng kể lại. Thực ra cô ta vui vẻ như vậy là vì có thể giúp được tôi. Ngày thường, cô ta toàn phải nhờ vả tôi giúp đỡ.
“Ừm... Hóa ra là vậy, không mặc đồ à...” Tôi nghe cô ta kể, nhưng trong đầu lại nghĩ tới chuyện ở phòng tắm, miệng cứ thế lẩm bẩm như ma xui quỷ khiến.
Khuôn mặt Triệu Thiến đỏ bừng ngay lập tức. Ngay cả Úc Tiểu Tuyết cũng không nhìn nổi nữa: “Anh Thiên!”
“Ồ! Ồ, ngại quá, tự dưng tôi hơi lơ đãng. Chẳng phải tôi đang nghĩ cái ông phú thương kia nhìn thấy con gái mình không mặc đồ thì chắc chắn sẽ rất bối rối sao? Chuyện đó phải được giải quyết, mà còn phải giải quyết thật nhanh mới đúng. Cũng may là ông ta gặp được cô đấy.” Mặt mũi tôi cũng đỏ lựng lên. Tôi vội vàng tìm đại một lý do để lấp liếm.
“Anh Thiên! Anh đang nghĩ đi đâu thế! Tôi có nói phú thương kia là đàn ông bao giờ đâu! Người ta là phụ nữ...” Triệu Thiến cầm luôn tờ giấy rồi chạy tót lên lầu.
“Anh xem, anh Thiên hư thật đấy. Anh chọc giận chị Thiến rồi kìa, còn không mau đuổi theo xin lỗi đi.” Úc Tiểu Tuyết thè lưỡi trêu chọc.
Tôi day day trán, khẽ lắc đầu. Chẳng biết dạo gần đây hai người họ to nhỏ với nhau chuyện gì mà quan hệ giữa Úc Tiểu Tuyết và Triệu Thiến còn thân thiết hơn cả tôi nữa. Sao cô ấy lại chẳng thèm giải vây cho tôi cơ chứ?
Tôi đúng là đang hơi hồn xiêu phách lạc. Cũng chẳng biết bị sao nữa. Có lẽ do khí huyết cạn kiệt nên hôm nay đầu óc tôi cứ mơ hồ, tâm trí thỉnh thoảng lại trống rỗng.
Được Úc Tiểu Tuyết nhắc nhở, tôi liền ôm hũ phong hồn của Tích Quân chuẩn bị lên lầu xin lỗi. Nhân tiện, tôi cũng muốn đổi nhà mới cho Tích Quân luôn.
Vậy mà tôi vừa mới lên lầu, Triệu Thiến đã ôm một xấp giấy ngũ sắc chạy vào phòng ngủ rồi đóng sập cửa lại.
Xem ra Triệu Thiến thật sự hơi giận rồi. Tôi thấy hôm nay tôi nên nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân.
Việc đổi nhà mới cho Tích Quân không hề khó khăn. Đây vốn là một khâu trong quá trình thăng cấp của lệ quỷ, đã từng được nhắc tới rất nhiều lần trong sách của bà ngoại.
Khi quỷ được nuôi dưỡng thăng cấp năng lực, lực lượng của quỷ vật sẽ tăng lên và triệt tiêu một phần chú văn trên hũ phong hồn cũ. Do đó, hũ phong hồn sẽ có tỷ lệ bị hư hỏng vì không chịu nổi nguồn năng lượng này. Nếu chủ nhân không kịp thời thay thế bằng một hũ phong hồn cấp cao hơn, hồn thể cũng sẽ tan biến do mất đi vật chống đỡ.
Quá trình này cũng không khác trước là mấy, dĩ nhiên vẫn phải đút huyết thực. Cố nén tình trạng cạn kiệt khí huyết, tôi rạch ngón giữa lần nữa. Tôi dùng huyết thực đút cho Tích Quân để thiết lập khế ước.
Mọi việc diễn ra rất thuận lợi. Tích Quân cũng cực kỳ hài lòng với hũ phong hồn hiện tại, dù sao đó cũng là đồ do chính cô nhóc tự tay chọn.
Tôi chợt nhận ra khí huyết của tôi đã cạn kiệt đến mức đáng sợ, bởi vì lúc vừa đứng lên, đầu óc tôi bỗng tối sầm lại. Tôi suýt chút nữa thì cắm đầu vào bàn thờ.
Vốn dĩ tôi còn định đợi Triệu Thiến làm xong quần áo rồi đem đốt cho Tích Quân. Nhưng hiện tại tôi không gắng gượng được nữa. Thứ tôi cần nhất lúc này có lẽ là nghỉ ngơi. Tôi cố gắng đứng vững, vịn cầu thang bước xuống lầu.