“Tuyết, anh đi ngủ một lát đây. Đêm qua thức trắng nên giờ anh mệt rã rời rồi, chắc phải đến giờ cơm chiều mới tỉnh nổi. Tí nữa Trương gia sẽ có khách tới. Em với Triệu Thiến lo cơm nước giúp anh nhé, bao giờ họ đến thì gọi anh dậy.” Nói xong, tôi liền mở cửa phòng sách.
“Dạ, anh Thiên! Em sẽ cho anh nếm thử tài nghệ nấu nướng của em.” Úc Tiểu Tuyết khua khua nắm đấm nhỏ nhắn, vui vẻ nói.
Tôi đóng cửa lại. Đầu óc choáng váng quay cuồng. Tôi thử sờ lên trán: nóng ran. Hình như tôi còn đang bị sốt.
“Tích Quân, Tống Uyển Nghi, hộ pháp cho ta.” Trán tôi toát mồ hôi lạnh. Từ nhỏ đến lớn, tôi gần như chẳng bao giờ bị sốt, bởi vì luôn có tức phụ tỷ tỷ âm thầm chăm sóc. Lần này chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi.
Tôi ngã rầm một cái xuống giường. Trong cơn mơ màng, tôi thấy Tích Quân chui ra khỏi hũ phong hồn. Thấy sắc mặt tôi nhợt nhạt, cô nhóc hốt hoảng chạy tới áp mặt vào má tôi.
Tống Uyển Nghi thì khẽ nhíu mày, lo lắng quỳ gối ngồi bên mép giường.
Không biết đã trôi qua bao lâu, bỗng một tiếng quát lớn đánh thức tôi dậy:
“Hạ Nhất Thiên! Theo như tra xét: Ngươi sinh vào năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm, khắc âm. Mệnh cách khuyết mệnh, dương thọ chết yểu! Ngươi phạm hai tội lớn: Thâu thiên cải mệnh và tự tiện giết Quỷ sai! Bọn ta phụng lệnh Âm Ty, lật lại các vụ án cũ, đến đây để đoạt mạng ngươi! Nếu ngươi dám chống cự, lập tức phải chịu hình phạt rút lưỡi, ném vào vạc dầu!”
“Ngươi có nhận tội không!”
Mọi chuyện đã vượt qua sức tưởng tượng của tôi. Tôi mở bừng mắt. Bốn bề tối đen như mực. Đưa mắt nhìn lại, bóng dáng chập chờn của mấy chục tên Quỷ sai mặc áo bào trắng đã xuất hiện ngay trước mắt tôi.
Cả người tôi toát ra hơi lạnh. Trên thân dường như vẫn còn cảm giác nóng sốt. Nhìn quanh một vòng, Tích Quân và Tống Uyển Nghi đều không có ở cạnh. Sao tôi lại trơ trọi một mình ở chỗ này?
Tôi nhớ rõ tôi đã ngủ trên giường. Nếu Quỷ sai đòi mạng, đáng lẽ phải đi qua ranh giới từ dương gian mới phải. Sao chúng lại chạy vào trong giấc mộng để bắt tôi?
“Ta là dẫn độ quan Lăng Đồng của Phạt Ác ty, phụng mệnh bắt ngươi qua đường hoàng tuyền. Ngươi có nhận tội không!” Tên Quỷ sai dẫn đầu có dáng vẻ hung tợn. Gã giống như huấn luyện viên trong quân đội, trợn trừng mắt chỉ thẳng vào tôi.
Gã liên tục gặng hỏi. Tôi không đáp lời. Người thường đi đêm, có người hỏi thì không được đáp lại, nếu không quỷ sẽ nhập vào người đòi mạng. Nơi này không giống ban đêm, nhưng bầu trời lại đen kịt chẳng thấy ánh sáng mặt trăng mặt trời. Đương nhiên tôi sẽ không trả lời gã.
“Bắt lấy!” Lăng Đồng lạnh lùng ra lệnh. Mười mấy tên Quỷ sai lập tức xông tới bắt tôi.
“Tích Quân! Tống Uyển Nghi!” Tôi vừa sờ túi, lòng liền lạnh đi quá nửa. Tôi phát hiện hiện tại tôi đang trần truồng. Trên người căn bản không mặc thứ gì!
“Vạn lượng hoàng kim mang không đến, cả đời tội nghiệt vẫn mang theo! Ban cho hắn ngục phục âm ty!” Lăng Đồng lắc đầu cười khẩy. Gã vung tay lên, một tên Quỷ sai liền lấy ra một bộ đồ áo không ra áo, bào không ra bào đưa cho tôi. Nó cũng thô sơ như bộ của Tích Quân, nhìn y hệt cái bao xi măng trắng khoét bốn lỗ rồi tròng lên người.
Tôi nghĩ dù sao cũng không thể trần truồng trước mặt bao nhiêu con quỷ như thế, nên lập tức mặc vào. Lần này thì tôi thành quỷ thật rồi. Sao lúc còn sống tôi không biết đường đốt trước cho mình mấy bộ áo chống đạn hay súng máy cơ chứ?
Mười mấy tên Quỷ sai vừa thấy tôi mặc ngục phục vào liền đè chặt lấy tôi như thể đã đạt được mục đích. Hai tay tôi bị bẻ gập ra phía sau. Cơn đau dữ dội truyền đến khiến tôi không nhịn được mà nhe răng trợn mắt. Xem ra trước đây Tích Quân và Tống Uyển Nghi bị tức phụ tỷ tỷ hành hạ đến mức sợ hãi như vậy, quả thật không phải là giả.
Đám Quỷ sai này có kẻ trung niên, cũng có người trẻ tuổi. Sắc mặt chúng rất trắng. Có kẻ tóc ngắn, có kẻ tóc dài, nhưng không một ai là không có dáng vẻ ngạo mạn.
“Không nhận tội cũng chẳng sao. Rơi vào tay Phạt Ác ty của ta, không chết cũng phải lột một lớp da. Đừng tưởng ở dương gian lợi hại ngút trời thì âm ty ta không đòi mạng được. Nói cho ngươi hay, hễ Phạt Ác ty ta đã bắt người, dù là đế vương tướng tướng, thần đạo linh phật cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu! Ngươi tính là cái thá gì! Không nói lời nào thì tưởng ta hết cách trị ngươi sao?” Lăng Đồng đạp mạnh vào lưng tôi một cước. Tôi lảo đảo rồi ngã sấp xuống đất!
Tôi cảm thấy sau lưng đau đớn kịch liệt. Đám Quỷ sai kia tiếp tục áp giải tôi đứng lên. Bọn chúng lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi hoàn toàn không bị tước đi cảm giác đau. Đây không phải trong mộng, mà hẳn là một nơi nào đó khác. Cú đạp ban nãy khiến tôi thấy cơ thể mình chao đảo. Đó là vết thương của hồn thể, cũng chính là cơn đau linh cảm mà người sống thường nói, chứ không phải đau đớn thể xác.
“Ngươi cũng lợi hại thật đấy. Trông còn trẻ tuổi mà dám phạm vào hai tội lớn không thể tha thứ. Chuyện tự ý giết Quỷ sai ta còn có thể hiểu được, ở dương gian e rằng ngươi cũng là một nhân vật. Nhưng cái trò nghịch thiên cải mệnh này thì ta chịu không hiểu nổi. Ngũ âm tề tụ, trong mệnh thiếu mệnh! Lúc nhận được điều lệnh cấp trên, ta còn tưởng mình nhìn nhầm, he he!” Lăng Đồng nói từ phía sau.