Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 37. Sai Lầm

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Triệu Thiến rất nghe lời lấy từ trong túi ra bó nhang cao cấp màu đỏ rồi châm lửa. Thế nhưng khi cắm xuống đất, cô lại sợ hãi đến mức định quỳ xuống bái lạy.

"Cô quỳ lạy làm gì." Tôi vội kéo Triệu Thiến đứng lên, soi đèn pin về phía bàn tay kia. Không thể nào, người này đã chết mấy ngày, đáng lẽ phải thối rữa rồi mới đúng chứ, sao nhìn cứ sai sai thế nào ấy.

Bàn tay đang rủ xuống bỗng cử động, từ bên ngoài rụt vào trong lỗ. Triệu Thiến tưởng thứ đó sắp lao tới, mặt mày tái mét, suýt nữa lại nhũn người ngã gục.

Không nói hai lời, tôi nhặt một hòn đá ném mạnh về phía đó. Kết quả không trúng miệng lỗ mà lại đập đổ một cây gậy đang dựng đứng.

"Anh ơi, hai người họ quay lại rồi, đang đứng bên kia còn cầm đèn pin rọi loạn lên kìa." Một giọng nói chói tai vang lên từ lùm cỏ cao ngập đầu người gần đó.

"Nói nhảm gì đấy, đưa búa đây, mau lên, thấy ván quan tài rồi." Một giọng nói từa tựa như thế vọng lên từ dưới lỗ trộm mộ.

"Em đái sắp xong rồi, đợi tí." Giọng chói tai kia tiếp tục đáp.

Tôi rọi đèn pin về phía lùm cỏ, thấy một gã đàn ông đang quay lưng đi tiểu vào bụi rậm. Bị ánh đèn chiếu trúng, gã ngoái đầu lại chửi: "Này! Thằng họ Hoa kia, vừa vừa phai phải thôi, đái một bãi thôi mà, chưa thấy đàn ông đái bao giờ à? Mày rọi ông đây làm gì hả!"

"Anh, em tới đây, lấy búa phải không?" Tên mập kia đái xong bèn chạy về phía miệng lỗ, tháo chiếc búa giắt bên hông đưa xuống dưới.

"Anh Thiên, bọn họ hình như đang trộm mộ!" Triệu Thiến nhỏ giọng bảo tôi, có vẻ đã bớt sợ hơn.

"Đúng vậy, là bọn trộm mộ. Thiến, cô có mang khăn tay không?" Tôi chìa tay về phía Triệu Thiến.

Triệu Thiến móc một chiếc khăn đưa cho tôi. Bình thường cô vẫn hay mang khăn tay bên người. Thấy tôi hỏi xin, cô cũng chẳng buồn hỏi định làm gì mà đưa luôn.

Tôi gấp chéo chiếc khăn, buộc che nửa mặt dưới rồi dặn dò: "Tích Quân, ngươi ở đây canh chừng, ai gặp nguy hiểm thì cứu. Thiến, cô cũng đứng đây đi, tôi qua đó lấy chút âm thổ."

"Ồ..." Triệu Thiến nhìn tôi dùng khăn tay của cô che mặt, hai má lập tức đỏ ửng.

"Cô đỏ mặt cái gì?" Vừa dứt lời, tôi bỗng cảm thấy trên môi có thứ gì đó dinh dính: "Khăn tay của cô sao lại ươn ướt thế này?"

"Anh Thiên... Chiếc khăn này... ban ngày lúc tôi khóc đã dùng để lau nước mũi..." Triệu Thiến ôm mặt, không dám nhìn tôi nữa.

"Con mẹ nó! Cô...!" Tôi rủa thầm một câu trong bụng, nước mắt suýt trào ra. Nhưng mà thôi bỏ đi, dù sao Triệu Thiến cũng là một đại mỹ nữ, kẻ khác muốn nếm thử còn chẳng có cơ hội...

Tôi ngượng chín mặt, vội vàng cắm đầu chạy về phía lỗ trộm mộ.

Triệu Thiến còn định kéo tôi lại, nhưng tôi đã chạy xa.

Cách đó không xa, cạnh lỗ trộm mộ mới xuất hiện thêm một đống đất. Đây đúng là cơ hội tốt, tôi và Triệu Thiến chẳng cần tự đào, cũng không phải mạo hiểm đụng mặt quỷ. Đất đều đã được xới sẵn. Chỗ bùn này thoạt nhìn đỏ au như máu, phỏng chừng được moi lên từ sát thi thể. Quả thực rất không tồi, nếu dùng để nặn hũ phong hồn thì hiệu quả tuyệt đối hết sẩy.

Lúc mới đến, tôi và Triệu Thiến còn lấy làm lạ, không rõ âm hồn dã quỷ ở khu vực lân cận chạy đi đâu hết. Xem ra hai anh em gã này không biết đã dùng cách gì mà che đậy được sạch sành sanh âm hồn lệ quỷ quanh khu mộ. Nghe khẩu khí bọn gã, hình như nhóm này còn hai người nữa, chẳng biết đang lượn lờ ở xó nào.

Chẳng qua cỏ ở đây mọc cực kỳ rậm rạp. Chỉ cần không lên tiếng, nấp gọn vào lùm cỏ thì căn bản chẳng ai tìm ra.

Tức phụ tỷ tỷ lại kéo vạt áo tôi, nhưng tôi lờ đi không bận tâm. Dù sao tôi cũng chẳng chui vào trong lỗ trộm mộ. Hai tên kia mới là kẻ đào hầm chui xuống. Oan có đầu nợ có chủ, quỷ có tìm thì cũng tìm bọn gã. Tôi chỉ đứng ngoài xem náo nhiệt, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Lẻn tới cạnh lỗ trộm mộ, tôi lấy chiếc hộp giấy đã chuẩn bị sẵn ra. Dùng xẻng xúc vài xẻng đất gốm thoạt nhìn có vẻ tốt cho vào hộp.

"Ê, thằng họ Hoa kia, mày lấy đất ở đây làm gì thế?" Tên mập ngoái lên hỏi.

"Lấy về làm kỷ niệm chứ làm gì." Tôi cố tình ép giọng khàn đi để đáp.

"Mẹ kiếp, đám trộm mộ phương Bắc chúng mày đào mả xong đều phải giữ lại đất làm kỷ niệm cơ à? Mới mẻ thật đấy, sao tao lại không nghĩ ra chiêu này nhỉ, đúng là đệt mẹ nó đậm chất văn nghệ! Cơ mà tự dưng mày che mặt làm cái quái gì thế?" Dưới màn đêm đen kịt, khoảng cách lại tầm hai ba mét, tên mập cũng không nhìn rõ tôi. Có điều nếu tôi đến gần thêm chút nữa thì gã vẫn có thể nhận ra.

"Liên quan đếch gì tới mày." Thấy gã có vẻ không nhận ra giọng mình bất thường, tôi liền chửi lại một câu rồi đóng hộp, chuẩn bị chuồn êm. Ban đầu sợ gã nhận ra, tôi còn định đạp gã lộn cổ xuống hố. Nhưng giờ nghĩ lại thì thôi. Tên mập này trời xui đất khiến thế nào lại nhận nhầm tôi thành người khác, giúp tôi tiết kiệm được một cước.

"Này, Tiểu Phi! Mày có thấy gì đó sai sai không?" Ngay lúc tên mập định giật lấy chiếc khăn che mặt của tôi, người bên dưới hố bỗng cất tiếng gọi đầy nghi hoặc.

Nghe âm thanh vọng lên, tôi đoán chừng bọn gã đã đào rất sâu. Sao lại đào nhanh đến thế? Đúng là quá mức chuyên nghiệp.

"Anh, sai sai cái gì cơ, em có thấy gì đâu. Chậc, mà hình như cũng có chút không ổn thật." Tên mập Tiểu Phi đáp. Gã rướn người nhìn xuống lỗ trộm mộ, nhưng bên dưới tối đen như mực, chẳng thấy cái quái gì.

"Trương Tiểu Phi, tao thấy cái quan tài này đập không bung. Lôi Văn Trận của chúng ta đã có tác dụng chưa vậy?" Người bên dưới lại hét lớn.

"Có tác dụng rồi mà anh. Xung quanh chẳng phải không còn thứ dơ bẩn nào sao, chủ mộ cũng không có động tĩnh gì. Vợ chồng Hoa thiếu vẫn đang đứng trên này cơ mà." Trương Tiểu Phi vừa nói vừa ngoái lại liếc tôi một cái.

Lôi Văn Trận gì chứ? Nghe tên có vẻ trâu bò lắm.

Thế nhưng, tôi lờ mờ cảm nhận được từng luồng hàn ý đang lan ra xung quanh. Đảo mắt nhìn Tích Quân đang nấp trong lùm cỏ cùng Triệu Thiến, lại quan sát hoàn cảnh một vòng, tôi chợt phát hiện âm khí dường như đang bắt đầu tụ tập lại!

Ở lùm cỏ bên kia, khẩu hình miệng của Triệu Thiến mở lớn cực kỳ khoa trương. Cô vô cùng kích động muốn hét nhưng không dám cất tiếng. Tôi nào có hiểu khẩu ngữ, Triệu Thiến cứ khoa chân múa tay làm khẩu hình như thế thì tôi làm sao biết cô đang nói gì. Chẳng qua bờ môi của cô trông rất đẹp, đó là sự thật.

Vậy nhưng ngay khi vừa quay đầu lại, đập vào mắt tôi là một cái bóng trắng âm u đang từ từ trồi lên khỏi ngôi mộ cổ phía sau!

Đây chẳng phải là lệ quỷ hiện hình sao?

Lẽ nào cục đá khi nãy tôi ném trúng thứ đồ chơi gì không ổn rồi?

Tôi lập tức đảo mắt nhìn ra bốn phía. Chợt phát hiện ở bốn phương tám hướng vậy mà lại cắm vô số cây gậy cao ngang đầu người. Không biết có phải do lúc nãy tôi ném ngã một cây hay không, hiện tại hơn mười cây còn lại hình như cũng bắt đầu rung bần bật.

Tôi lia đèn pin rọi về phía cây gậy bị hòn đá đập ngã vừa nãy. Ngay tức khắc, mặt tôi liền trắng bệch. Đây làm quái gì phải gậy tầm vông. Trên thân gậy quấn chằng chịt những dải lụa vàng, trên lụa vẽ đầy bùa chú kỳ dị. Xem ra đây hẳn là một loại pháp khí dùng để phong ấn.

"Anh Thiên! Anh mau chạy đi! La bàn rung lắc dữ dội rồi!" Triệu Thiến cuối cùng không nhịn được nữa, lớn tiếng hô hoán giục tôi mau chạy!

Đến nước này thì tôi hoàn toàn hiểu ra mọi chuyện. Tôi vắt chân lên cổ chạy trối chết, vừa chạy vừa gào lớn: "Thắp nhang! Rải tiền giấy! Dùng bùa chú!"

Triệu Thiến đã sớm chuẩn bị sẵn. Cô ta lập tức châm lửa đốt một bó nhang. Bởi vì thường xuyên phải ứng phó với tình huống khẩn cấp, phần đầu nhang đều đã được nhúng qua dầu.

Vừa châm lửa xong, Triệu Thiến lại định thổi tắt ngọn lửa rồi mới cắm xuống đất. Thấy vậy, tôi chửi ầm lên: "Cô còn rảnh rỗi chu mỏ thổi làm cái gì! Còn không mau rải tiền giấy rồi chuồn lẹ! Muốn chết hử!"

Lúc này Triệu Thiến mới sực tỉnh, trực tiếp cắm luôn bó nhang xuống đất. Cô ta vốc một nắm lớn minh tiền và bùa rải tung tóe, vừa cắm đầu chạy thục mạng vừa lẩm bẩm khấn vái mượn đường âm binh.

Triệu Thiến lạch bạch lắc cặp mông lớn tháo chạy. Tôi nhìn từ phía sau mà sốt ruột thay. Chỉ trong chớp mắt, tôi đã bám kịp cô nàng.

Dù không tráng kiện đến mức vác bổng cô lên vai mà chạy như Triệu Hợp, nhưng tôi kéo tay cô ta cắm đầu cắm cổ chạy thì tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều!

"Anh ơi! Chết dở rồi! Thằng kia không phải Hoa thiếu! Cây Cổn Lôi Côn ở vị trí trận nhãn không biết làm sao lại đổ rạp rồi!" Trương Tiểu Phi trợn tròn mắt nhìn tôi và Triệu Thiến cắm đầu chạy như thể giẫm phải Phong Hỏa Luân. Gã sững sờ mất một giây, ngay sau đó liền gào rú ầm ĩ hệt như lợn bị chọc tiết.

Có tên mập Trương Tiểu Phi và anh trai gã ở miệng hố làm bia đỡ đạn, bên tôi lại có Tích Quân tọa trấn nên áp lực không quá lớn. Sau khi rải minh tiền, thắp nhang mượn đường, quả nhiên không có con lệ quỷ nào đuổi theo. Chẳng qua nghe tiếng la hét thảm thiết không ngừng vọng lại từ sau lưng, cả hai chúng tôi vẫn thấy tim đập chân run.

Chạy đến cây cầu cổ, tôi ngoái đầu nhìn lại, loáng thoáng thấy hai bóng người từ trong bụi rậm chui ra. Có vẻ họ chạy đến cứu người. Nhưng tôi nào có tâm trí đâu mà để ý. Tôi một đường kéo tay Triệu Thiến, tốn thêm một lúc nữa mới tháo chạy thành công về chiếc xe SUV đang đậu ngoài đường cái.

Ngay khi tôi vừa khởi động máy, phía cây cầu cổ đằng kia hình như cũng vọng lại tiếng nổ máy ô tô. Tôi khẽ cau mày, đám người này, lẽ nào vẫn chạy thoát được ư? Chắc không có khả năng đó đâu nhỉ?

"Cô có quen tên mập Trương Tiểu Phi kia à?" Tôi bâng quơ hỏi Triệu Thiến.

"Biết chứ, Trương Tiểu Phi ấy hả, chính là con trai út của Trương gia... Cả nhà họ đều làm nghề đào mả trộm mộ chuyên nghiệp." Triệu Thiến thở dốc, trên gò má ửng đỏ lấm tấm mồ hôi. Cô theo bản năng đưa tay tìm khăn, mãi mới nhớ ra nó đang ở chỗ tôi.

"Nói thì cứ nói đi, thở thành cái dạng này rồi còn nhìn tôi làm gì?" Thấy ánh mắt cô cứ chằm chằm nhìn mình, tôi chậc lưỡi. Thế nhưng, đợi đến lúc cô giơ tay chỉ vào mặt tôi, hai gò má ngượng ngùng đỏ ửng quay đi chỗ khác, tôi mới thình lình nhớ ra chiếc khăn nãy giờ vẫn đang buộc chặt trên mặt.

Bối rối tháo khăn trả lại, tôi vội vã rút tờ giấy ăn ra lau miệng, trong lòng hối hận khôn nguôi. Chao ôi, thể diện của tôi không biết từ lúc nào đã mẹ nó vứt đi sạch sành sanh thế này...

Ở trong huyện, Trương gia cùng Vương gia, Triệu gia, Lý gia được suy tôn là Tứ đại Huyền môn thế gia. Chẳng qua Trương gia ngoài công việc bốc mộ, dời mộ ra thì còn kiêm luôn cả cái nghề trộm mộ không thấy ánh mặt trời này. Bởi vậy những năm gần đây, cho dù Trương gia cũng có chút đạo hạnh nhưng danh tiếng lại chẳng tốt đẹp cho cam.

Trương gia dĩ nhiên có lý lẽ riêng. Họ không giống Triệu gia có thuật tầm long điểm huyệt, xem qua phong thủy là dễ dàng kiếm ra tiền. Cũng chẳng có phúc phần như cửa hàng quan tài nhà Vương gia, chỉ cần ngồi một chỗ là có người tự mang tiền tới tận cửa. Chén cơm Trương gia ăn, toàn bộ đều nằm dưới phần mộ. Cho nên ngoài việc đào mả, dời mộ cho người ta, trộm mộ đã nghiễm nhiên thành nghề phụ của họ.

Cũng chính vì vậy, từ trước đến nay ba nhà kia đều không muốn bị xếp chung hàng ngũ với họ. Trương gia gần như đã trở thành sự tồn tại hắc ám nhất, không dính dáng tới ánh sáng trong Tứ đại Huyền môn nơi này.

Chỉ là không biết tại sao họ lại xuất hiện ở trường bắn, hơn nữa còn liên kết với hai kẻ phương Bắc bày ra Lôi Văn Trận trộm mộ. Dĩ nhiên, nếu không phải tôi vô tình phá hủy trận pháp, phỏng chừng hôm nay bọn gã đã thuận lợi đạt được mục đích.

Thực ra trong thâm tâm, tôi cũng không hi vọng ngôi mộ cổ này bị trộm. Muốn thu phục con lệ quỷ ẩn giấu bên trong, trước tiên vẫn phải bảo vệ được sự vẹn nguyên của ngôi mộ. Đợi đến khi tìm ra nguyên nhân nó bám trụ tại nơi này, tôi mới có thể thu thập, khiến nó ngoan ngoãn đi theo mình.

"Anh Thiên, bây giờ chúng ta đi đâu nữa?" Triệu Thiến cất tiếng hỏi. Ánh mắt cô đăm đăm nhìn về phía trang viên Triệu gia. Thực chất trong thâm tâm, cô đang rất muốn chạy đến thắp nhang cho ông nội.

"Về nhà thôi, tôi còn phải làm đồ gốm. Chuyện này đã gấp đến mức lửa sém lông mày rồi. Hơn nữa, mấy ngày tới ngoại trừ lúc ngủ, cô tốt nhất phải luôn theo sát tôi mọi lúc mọi nơi. Tôi biết cô rất nhớ ông nội, nhưng cũng phải cân nhắc tình hình hiện tại một chút, hiểu chưa?" Nói xong, tôi nhấn ga chạy hộc tốc về phía trung tâm huyện. Thực ra trong bụng tôi cũng hơi ớn sẽ xui xẻo chạm mặt xe của nhóm Trương Tiểu Phi.

"Dạ, tôi biết rồi." Triệu Thiến nghe vậy, chỉ đỏ bừng hai gò má, gật đầu chứ không nói thêm gì.

"Này, tôi thấy hôm nay cô lạ thật đấy, đồng ý thì cứ đồng ý thôi, cớ sao động tí là lại đỏ mặt làm gì?" Tôi đúng là không hiểu nổi, đại tiểu thư Triệu Thiến nhà cô thế quái nào cứ nhìn thấy tôi là lại đỏ mặt lên được nhỉ?

"Nào có đâu!" Triệu Thiến lập tức lắc đầu phủ nhận, thế nhưng hai má vẫn ửng đỏ hệt như quả táo chín.

Tôi nhíu mày ngẫm nghĩ, lẽ nào... là do cô nhìn thấy Tích Quân cứ luôn bám chặt lấy tôi nên đâm ra xấu hổ chăng?

Không đúng, Tích Quân chỉ là một cô bé con, con bé cứ ôm chặt lấy tôi là vì thích khí tức tỏa ra trên người tôi. Chuyện đó thì có gì mà phải ngượng ngùng cơ chứ. Mãi cho đến khi xe chạy được nửa đường, tôi mới chợt nhớ lại chuyện đêm qua ở bệnh viện. Hình như lúc kiểm tra cơ thể cho cô, tôi có lỡ tay sờ trúng ngực cô nàng.

Haiz, xem chuyện này có rắc rối không cơ chứ...

Chương trước