Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Về đến tiểu khu thì trời đã khá muộn, Úc Tiểu Tuyết vẫn đang xem tivi đợi chúng tôi.

Tôi bật đèn sân, chuyển đống đồ nghề làm gốm ra bãi đất trống. Đeo găng tay vào, tôi bắt đầu nhào nước và rây đất sét.

Úc Tiểu Tuyết và Triệu Thiến xúm lại gần. Cả hai tò mò như trẻ con, dán mắt xem tôi làm gì.

"Tôi làm cái ấm trà." Tôi đáp bừa. Chứ nếu bảo làm hũ tro cốt, chắc hai cô nàng đã chạy mất dép rồi.

Hũ phong hồn dùng để nuôi quỷ không cần quá lớn. Hình dáng tròn dẹt cỡ bàn tay, nặn thành hình ấm trà cũng chẳng sao. Trọng điểm là hoa văn vẽ lên nhất định phải chuẩn xác, lại còn phải có phù đảm của phù văn.

Không có phù đảm, hũ phong hồn sẽ vô dụng, không thể chiêu gọi quỷ thần.

Mất cả tiếng đồng hồ tôi mới nhào đất xong. Úc Tiểu Tuyết nhìn đến phát chán. Chỉ có Triệu Thiến mới biết tôi đã mạo hiểm tính mạng để lấy thứ này về, nên chắc chắn tôi không nặn ấm trà đơn thuần.

Tôi bật bàn xoay, đeo găng tay nilon vào rồi bắt đầu tạo hình. Kết quả, do không quen tốc độ của bàn xoay, tay tôi vừa mới ấn mạnh một chút, cục đất đã xẹp lép.

"Bùn này hôi quá, anh lấy dưới ao cá lên à?" Úc Tiểu Tuyết bịt mũi hỏi.

"Hì hì." Tôi cười lấp liếm, tiếp tục nặn theo cách làm gốm trên tivi. Nếu bảo trong này có lẫn máu và thịt vụn của tử thi, chắc em ấy sợ ngất lịm mất.

Triệu Thiến thì biết rõ lai lịch của thứ âm thổ này. Mùi thối rữa như cá ươn chính là bay ra từ chỗ đất ấy. Lúc đi cùng tôi cô ta không biết thì dễ hiểu, nhưng giờ mà còn không nhận ra nơi đó có chôn thi thể thì đúng là đồ ngốc.

Tôi tiếp tục nặn một cái bát tròn. Tiếc thay, liên tục ba bốn lần vẫn không thành hình. Tôi đành hạ thấp yêu cầu, chỉ cần ra cái dáng là được, méo mó chút cũng chẳng sao.

Nhưng quỷ dị ở chỗ, cái dáng cơ bản nhất tôi cũng không giữ nổi.

Tay tôi đã lạnh đến mức run rẩy. Âm thổ ngậm oán khí, run lên bần bật tựa như có ý thức riêng. Đây chính là nguyên nhân khiến tôi thất bại.

"Anh Thiên... Hay để em làm cho, tay em khéo lắm." Úc Tiểu Tuyết nói rồi xích lại gần, nhìn chằm chằm vào đống đất đỏ au bốc mùi nọ.

Thừa dịp tôi đang loay hoay, tay em ấy đã thọc thẳng vào thùng đất!

"Đừng đụng vào!" Tôi hét lên, định kéo tay em ấy lại. Nhưng đã muộn, tay Úc Tiểu Tuyết ngập trong đất, làn da lập tức tái nhợt đi.

"Vui quá!" Úc Tiểu Tuyết lại hớn hở nhào nặn, báo hại tôi nhìn mà hoảng hồn.

Em ấy vốc đất lên, đẩy tôi sang một bên, giành lấy bàn xoay rồi bắt đầu vọc vạch.

"Các bé phải ngoan ngoãn nhé, biến thành ấm trà cho chị nào!" Úc Tiểu Tuyết vừa dỗ dành, vừa dùng mười ngón tay mềm mại nắn nót tạo hình. Chỉ qua vài thao tác, cái hũ ban nãy tôi vã mồ hôi không nặn nổi, vào tay em ấy lại tự động thành hình cứ như được thổi sinh mệnh!

Tôi vỗ trán. Xem ra tôi hoàn toàn không có thiên phú làm gốm!

"Tuyết, em không thấy lạnh à?" Tôi tò mò hỏi khi thấy Úc Tiểu Tuyết chạm vào thứ đất nọ mà chẳng hề hấn gì, thậm chí còn rất thích thú. Rõ ràng tôi đeo găng tay mà vẫn thấy lạnh toát cả người.

"Không ạ, chỉ lành lạnh thôi, vui lắm." Úc Tiểu Tuyết vừa nói, vừa lấy thêm mùn cưa rắc vào đất. Em ấy nặn đến đâu vuốt đều đến đó, thao tác này giúp gốm không bị nứt khi nung, có thể thấy thủ pháp cực kỳ thành thạo.

"Em từng chơi trò này rồi à?" Tôi hỏi. Xem ra do trên người tôi âm khí quá nặng nên không thể chạm vào mấy thứ này, còn Úc Tiểu Tuyết và Triệu Thiến thì lại chẳng bị sao.

"Dạ. Trước đây cô giáo có dạy một chút, thế là bọn em rủ nhau nặn đất. Đợi lúc người lớn xây lò nung gạch thì lén bỏ vào nung ké. Có điều không tiện bằng cái máy này thôi." Úc Tiểu Tuyết đáp.

"Ồ, ra là vậy." Tôi vỡ lẽ. Xem ra con người quả nhiên ai cũng có sở trường sở đoản riêng.

Âm khí của bà ngoại thực ra cũng rất nặng, nếu không đã chẳng thể kế thừa đạo thống của Dưỡng Quỷ Đạo. Thế nên nếu bà muốn nặn hũ gốm, chắc cũng phải nhờ người khác làm thay.

"Được rồi, em cứ nặn thêm mấy cái giống ban nãy cho anh, nhớ làm cả nắp đậy nữa nhé." Tôi đúng là ngốc, cứ vơ hết việc vào người. Có Úc Tiểu Tuyết thông minh khéo léo ở đây, chi bằng cứ để em ấy lo liệu.

"Lát nữa anh còn phải sấy khô, sau đó khắc vài thứ lên trên." Tôi cắm điện lò nung, đặt hai chiếc hũ gốm vừa nặn xong vào trong, bật nhiệt độ thấp để sấy khô.

Tranh thủ lúc chờ đợi, tôi lấy bức tượng thạch cao trắng mua trên phố ra, thử khắc vài đường phù văn cao cấp lên đó.

Kết quả là vừa khắc thử vài đạo phù văn phức tạp, tất cả đều xiêu vẹo khó coi. Tôi thường xuyên bị trượt tay, thậm chí là đâm thủng cả tượng. Khó khăn lắm mới khắc xong một nét, cầm lên xem lại chẳng khác gì chó gặm. Thế này thì dùng thế nào được?

Lòng tôi như bị giội gáo nước lạnh. Lẽ nào điêu khắc lại khác vẽ bùa? Cái tay này của tôi rốt cuộc vụng về đến mức nào chứ!

Tôi bực bội suýt thì đập nát bức tượng. Lúc này, Triệu Thiến cầm một bức tượng thạch cao khác lên. Dao khắc trong tay cô ta lượn vòng lả lướt. Chỉ qua vài đường nét uốn lượn, cô ta đã sao chép y chang đạo chú phù mà ban nãy tôi vã mồ hôi hột mới vẽ xong!

Nhìn cảnh đó, tôi như muốn khóc không ra nước mắt: Mọi người nói xem tay tôi có thể vụng về đến mức nào nữa?

Loẹt xoẹt vài tiếng, Triệu Thiến đã khắc xong một phù văn nữa. Cô ta đưa bức tượng đến trước mặt tôi: "Tôi khắc thế này được không?"

"Ừm, cũng không tồi, khá là ngay ngắn. Mặc dù thiếu đi chút linh động của tôi, nhưng mà... Tiểu Tuyết đã nhận việc nặn gốm, tôi cũng không thể bên trọng bên khinh để cô ngồi không được, đúng chứ? Vậy việc khắc bùa cứ giao cho cô nhé. Nhớ kỹ, tôi sẽ truyền cho cô vài câu chú ngữ phù đảm, lúc khắc phải thắp nhang, đốt tiền giấy và lẩm nhẩm đọc chú mới linh." Tôi gật gù, ra vẻ cao thủ tiền bối khen ngợi cô nàng một câu.

"Dạ." Triệu Thiến cúi đầu, mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi.

Tôi mặt dày lấy sách của bà ngoại ra, chỉ vài câu chú ngữ trong đó. Sau đó, tôi hướng dẫn cô nàng cách bài trí phù văn, đồng thời truyền luôn khẩu quyết phù đảm.

Triệu Thiến cẩn thận ghi chép lại, bắt đầu dùng tượng thạch cao để luyện tập. Điều khiến tôi tự ái tràn trề là, cô ta chỉ mất mười mấy phút đã khắc vô cùng điêu luyện.

Nếu chỉ là một hai đạo phù thì còn đỡ. Nhưng cả đống chú ngữ đan xen chồng chéo thì độ khó sẽ tăng lên gấp bội. Dù trước đây tôi có luyện tập, nhưng chắc chắn không thể vẽ mượt mà được như cô ta. Xem ra ở mảng điêu khắc này, tôi hoàn toàn chào thua rồi.

Không biết trình độ vẽ bùa thực sự của cô ta thế nào? Sau này cứ ném thử cho cô ta vài tấm bùa cao cấp, không chừng cô ta lại làm nên chuyện cũng nên?

Tục ngữ có câu "Tài, pháp, lữ, địa", bạn đồng hành là mắt xích vô cùng quan trọng. Nếu hai cô nàng đã có hứng thú, tôi cũng sẵn lòng bồi dưỡng họ thành cao thủ. Cứ thế, tôi dẹp luôn ý định tự mình động tay, lui về làm người hỗ trợ hậu cần. Chứ nhìn năng lực thực hành của hai người họ, lòng tự tôn của tôi đủ bị hành hạ cho thừa sống thiếu chết rồi.

Chiếc hũ phong hồn hoàn chỉnh nhanh chóng thành hình dưới bàn tay hai cô gái, chất lượng thậm chí còn tốt hơn cả đồ bà ngoại làm. Thêm vào đó là những đạo phù văn do tôi đích thân chọn lựa, nếu dùng để chứa Tích Quân thì dư sức.

Chiếu theo ghi chép trong sách, loại phù văn và phương pháp này chỉ thuộc cấp thấp nhất, dùng để giam giữ những con lệ quỷ có chút đạo hạnh. Nhưng với chất lượng thành phẩm thế này, tôi đã rất mãn nguyện. Nếu sau này đủ điều kiện, có lẽ hũ phong hồn cấp Quỷ Vương các cô ấy cũng làm ra được. Dĩ nhiên, đó là chuyện của tương lai.

Khi nặn xong chiếc hũ phong hồn thứ sáu thì đất gốm cũng cạn sạch. Sáu chiếc hũ giống nhau y đúc. Tôi ôm chúng như ôm bảo bối, cẩn thận đặt vào lò nung.

Bật công tắc, cài đặt nhiệt độ và thời gian hẹn giờ xong, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu may mắn, sáng mai chắc sẽ thành công được một hai cái. Dù sao tỷ lệ thành công của hũ phong hồn khắc chú phù cũng không cao, bởi quá trình nung có rất nhiều rủi ro tâm linh xen vào.

Nhìn điện thoại, đã mười hai rưỡi đêm. Tôi chuẩn bị đưa Triệu Thiến đến trang viên Triệu gia.

"Đến giờ rồi, cô chuẩn bị đi. Gom hết đồ nghề có thể dùng được, chúng ta tới trang viên ngay. Đêm nay là đêm trực linh cữu cuối cùng, ngày mai đưa ông cụ lên núi rồi." Bất giác, mi tâm tôi giật liên hồi. Đêm cuối này chắc chắn sẽ có chuyện, chú hai của Triệu Thiến tuyệt đối không ngồi yên khi chưa đoạt được thứ ông ta muốn.

"Dạ, tôi biết rồi." Sắc mặt Triệu Thiến ảm đạm. Cô ta nhìn tôi, bối rối không biết phải làm sao.

"Đừng lo. Nếu đêm nay hai lão già đó an phận, anh Thiên của cô sẽ để bọn họ nhảy nhót thêm vài ngày. Còn nếu bọn họ dám giở trò, anh đây sẽ tiễn bọn họ xuống lỗ luôn!" Nghĩ đến chuyện Triệu Thiến suýt mất mạng ở bệnh viện đêm qua, tôi nghiến răng gằn từng chữ.

"Oa, anh Thiên oai quá!" Úc Tiểu Tuyết nắm tay tôi, đôi mắt lấp lánh đầy sùng bái.

"Hừ hừ, đương nhiên." Tôi khoanh tay, hếch cằm nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ ra vẻ.

"Anh Thiên... Cảm ơn anh." Gương mặt Triệu Thiến đỏ bừng, cảm động nhìn tôi. Trong mắt cô, đàn ông thì nên ngông nghênh như vậy. Nỗi lo âu ban nãy cũng vơi đi quá nửa.

Thấy bản thân làm màu thế cũng đủ rồi, tôi giục mọi người lên xe. Trước khi đi, tôi dặn Úc Tiểu Tuyết ngoan ngoãn ở nhà ngủ, đêm nay tuyệt đối đừng nằm sô pha nữa. Nếu sợ thì cứ gọi Hàn San San sang ngủ cùng.

Phong thủy căn biệt thự của Triệu Thiến vốn dĩ rất tốt. Giờ lại có thêm Định Tinh La Bàn cất trong két sắt, lệ quỷ bình thường tuyệt đối không dám bén mảng.

Tôi có tính toán riêng. Nhắc đến xem phong thủy, chấn nhiếp lệ quỷ thì Định Tinh La Bàn đúng là có ưu thế. Nhưng nếu phải thực sự xắn tay áo lên khô máu, thì vẫn phải dựa vào thực lực cứng như Tích Quân. Đồ phong thủy suy cho cùng đâu phải pháp khí chuyên đánh quỷ.

Lần này Triệu Thiến mang theo cả Kim Tiền Kiếm, Đào Mộc Kiếm và chuông lắc, nhét đầy một chiếc vali da. Tuy đêm nay không phải người chủ trì pháp sự, nhưng chắc chắn cô ta sẽ không nhắm mắt chờ chết như đêm qua.

Tôi nổ máy xe, Triệu Thiến cũng mở cửa ngồi vào ghế phụ.

Thấy tâm trạng của đại mỹ nữ họ Triệu đã ổn định hơn rất nhiều, tôi cũng vững dạ. Đêm nay dẫu có hung hiểm cỡ nào, cứ từ từ gỡ từng nút thắt là được.

Thế nhưng, xe vừa ra khỏi cổng lớn, điện thoại của Triệu Thiến bỗng đổ chuông. Cô khẽ nhíu mày: "Là cha gọi."

"Nghe máy xem, chắc ông hỏi bao giờ chúng ta tới nơi thôi." Thấy cô tỏ vẻ lo lắng, tôi lên tiếng trấn an.

"Cha, con nghe đây." Triệu Thiến gật đầu bắt máy.

Nhưng ngay sau đó, cô ta bỗng rơi vào trầm mặc. Một lát sau, sắc mặt Triệu Thiến trắng bệch.

Có chuyện rồi! Nhìn biểu cảm của cô ta là tôi biết ngay. Bình thường Triệu Hy rất hiếm khi gọi điện cho con gái, một khi ông ta đã gọi, chắc chắn là xảy ra đại sự. Hoặc giả, đó là chuyện người thường căn bản không thể vác nổi.