“Anh Thiên, phòng của chị Triệu Thiến sang trọng lắm, giường cũng mềm mại, người vừa nằm là lún hẳn xuống, chẳng cần đắp chăn luôn. Đúng rồi...” Úc Tiểu Tuyết nói một tràng dài, còn nhắc đến chuyện muốn đi hóng hớt cùng chúng tôi.
Tôi ngẫm nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Cảm thấy để em ấy ở nhà một mình cũng không ổn, đưa đi giải sầu cũng tốt. Dù sao hội đấu pháp chẩn bệnh này người đến không ít, kẻ xem náo nhiệt thiếu gì, thêm một Úc Tiểu Tuyết cũng chẳng sao.
“Em lên gọi chị Triệu Thiến xuống đi, đã mấy giờ rồi.” Đợi hồi lâu vẫn chưa thấy Triệu Thiến xuống, tôi bắt đầu thấy lo lắng.
“Dạ!” Úc Tiểu Tuyết bèn chạy đi gọi Triệu Thiến.
Đúng lúc này, chuông cửa bên ngoài vang lên. Tôi nghi hoặc tự hỏi ai lại đến đây. Mình không phải chủ nhà, thực sự không biết có nên mở cửa hay không.
“Triệu Thiến về rồi!”
Tôi vừa nghe thấy giọng nói này liền vỗ trán một cái. Hóa ra là nữ cảnh sát tên San San ở nhà đối diện. Chắc hai chị em cô ta đã trò chuyện cả đêm.
“Mở cửa đi, Triệu Thiến đang ở bên ngoài.” Tôi bảo.
Úc Tiểu Tuyết lập tức tung tăng chạy ra mở cửa. Năm nay em ấy mười sáu hay mười bảy tuổi tôi cũng quên mất rồi. Triệu Thiến thì chắc khoảng hai mươi, còn nữ cảnh sát kia tầm hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi.
Nữ cảnh sát tuyệt đối thuộc kiểu ngự tỷ, không phải mẫu người tôi thích. Úc Tiểu Tuyết thì trí tưởng tượng hơi phong phú, tính tình vô tư, ở cạnh em ấy rất vui vẻ.
Triệu Thiến thì tương đối bình thường, chỉ là thích làm nũng. Giọng nói rất êm tai, nũng nịu khiến người ta khó lòng từ chối.
Cửa mở ra, nữ cảnh sát San San mặc cảnh phục, đội mũ, tinh thần phấn chấn đứng ở đó. Trông cô nàng rất oai phong, nhưng lại pha chút quyến rũ, bởi vì bên má phải gần hàm dưới có một nốt ruồi. Đó là ‘đào hoa kiếp’, tôi cảm thấy bản thân nên tránh xa cô nàng này ra một chút.
Triệu Thiến mặc một chiếc váy liền thân màu xanh da trời, đội mũ rộng vành, dáng vẻ xinh xắn đứng ngay trước cửa hệt như một cô gái bước ra từ trong tranh. Tối qua chắc hẳn cô ta đã ngủ cùng San San. Đúng là rất yên tâm về tôi, chẳng sợ tôi khuân hết đồ đạc đáng giá trong nhà đi mất.
“Tôi là Hàn San San. Tối qua cảm ơn anh đã cứu tôi nhé, Hạ Nhất Thiên.” Hàn San San cười ngọt ngào, ánh mắt khóa chặt lấy tôi, đưa tay ra muốn bắt tay.
Tôi lập tức lùi lại một bước. “Cảm ơn thì không cần đâu, cho cái bao lì xì đi.”
Hàn San San sửng sốt, tỏ vẻ không vui: Anh không coi Hàn San San tôi là bạn bè à, sáng sớm đã đòi bao lì xì?
Cô nàng lập tức sa sầm mặt mũi, móc ví tiền ra. “Bao nhiêu?”
“Tùy tâm đi.” Tôi thản nhiên đáp. Biết cô nàng chắc chắn đã hiểu lầm, nhưng việc này mang ý nghĩa cầu may mắn, xóa bỏ nhân quả. Tôi không muốn dính dáng gì đến cô nàng. Dù sao tôi cũng chỉ bị động ra ngoài thi pháp, chứ trong lòng chẳng hề chủ động muốn cứu sống đối phương.
“Chị San San! Chị cứ đưa cho anh ấy đi, để lấy may mắn thôi.” Triệu Thiến vội vàng giải thích. Cô ta cũng sợ tôi và Hàn San San vướng bận nhân quả, dù sao tôi cũng nuôi tiểu quỷ chứ không phải nuôi chó mèo. Nếu dính nhân quả lỡ đâu rước lấy tiểu quỷ, mà lệ quỷ đáng sợ đến mức nào thì trong lòng Triệu Thiến đã quá hiểu rõ.
Hàn San San bĩu môi, bực bội móc ra hơn một ngàn tệ. “Này, trong ví tôi chỉ còn chừng này thôi, đủ chưa? Không đủ thì tôi đi rút thêm, cái mạng nhỏ của tôi vẫn đáng giá chút tiền đấy.”
Trong lòng tôi thầm buồn cười. Cô nàng này cũng vô tư thật. “Tạm đủ rồi.”
Cầm lấy tiền, tôi chẳng thèm đếm mà đưa thẳng cho Úc Tiểu Tuyết. “Tuyết, cầm đi mua kẹo ăn nhé.”
Úc Tiểu Tuyết đối với đồ tôi cho tuyệt đối không bao giờ khách sáo. Ngày bé, em ấy thường xuyên quệt nước mũi chạy đến đòi tôi kẹo. Bây giờ cứ nghe nhắc tới kẹo là em ấy sẽ vươn tay ra theo bản năng.
“Này, tôi nói anh nghe...” Hàn San San đang thấy tủi thân, nhìn thái độ của tôi dường như chẳng thèm để mắt đến một ngàn tệ thì lập tức nổi cáu. Cô nàng là cảnh sát, thường ngày toàn đối mặt với tội phạm hình sự nên ít nhiều cũng hình thành chút tính khí nóng nảy.
Nhưng Triệu Thiến lập tức ngăn lại, kéo tai cô nàng qua, thì thầm to nhỏ vài câu.
“Ồ! Hóa ra là vậy à, tôi còn tưởng... ha ha ha, hiểu lầm, hiểu lầm! Việc này là nên làm mà.” Thái độ của Hàn San San lập tức thay đổi 180 độ. Cô nàng chộp lấy tay tôi, hai tay nắm chặt bộc lộ dáng vẻ vô cùng cảm động. “Cảm ơn! Cảm ơn nhé!”
Tôi không hiểu mô tê gì, nhưng sau lưng bỗng cảm nhận được từng luồng âm phong rít gào bèn lập tức rụt tay về. Xem ra Triệu Thiến thấy chướng mắt nên đã chủ động nói đỡ giúp tôi. Lần này ngược lại làm hỏng nhân quả của tôi mất rồi. Ôi, phụ nữ, lòng thương người cứ thích tràn lan.
“Đến giờ rồi, chúng ta đi thôi.” Triệu Thiến lên tiếng. Nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì, cô ta bèn giới thiệu Úc Tiểu Tuyết với Hàn San San. Tính cách Hàn San San hơi bạo dạn, vừa thấy Úc Tiểu Tuyết đã lập tức xem em ấy như em gái nhỏ, kéo tay chuyện trò không ngớt.
Úc Tiểu Tuyết cũng thế, chẳng phân biệt lạ quen mà bắt đầu buôn dưa lê bán dưa chuột. Ba người họ vừa bước ra khỏi cửa đã bỏ mặc tôi ở lại phía sau.