Tôi thầm thở dài một hơi, nhìn về phía cây đào trong khu vườn nhỏ của nhà Hàn San San đối diện, rồi lại nhìn sang nhà Triệu Thiến. Phong thủy cục của hai người này quả nhiên đều do cùng một tay bố trí.

Gỗ đào có thể xua đuổi tà ma, đồng thời mang lại may mắn. Nhưng với tôi thì đây chẳng phải chuyện tốt lành gì, nó sẽ sinh ra vận đào hoa! Tức phụ tỷ tỷ mà biết thì cô ấy chẳng lột da tôi sao? Những chuyện xảy ra từ tối qua đến hôm nay chính là tác dụng phụ do phong thủy cục này mang lại.

Không được, lát nữa phải hỏi Triệu Thiến xem có thể chặt hai cây đào này đi không.

Hàn San San tự lái xe đến cục cảnh sát, còn ba người chúng tôi lên xe đi thẳng đến tổ trạch Triệu gia ở ngoại ô.

Dọc đường đi, Triệu Thiến và Úc Tiểu Tuyết đã thân thiết hơn rất nhiều, hai người trò chuyện rôm rả không ngừng. Tôi tập trung lái xe nên cũng chẳng để ý nghe họ nói gì.

Đột nhiên, một chiếc Land Rover từ phía sau phóng vọt lên rồi tạt ngang ngay trước mũi xe tôi. Trong lòng tôi giật thót, biết ngay chiếc xe này cố tình đến kiếm chuyện nên vội vàng đặt chân lên chân phanh.

Quả nhiên, chiếc Land Rover phía trước lập tức phanh gấp rồi dừng hẳn lại.

Tôi cau mày, cũng đạp phanh khẩn cấp. Hai chiếc xe dừng giữa đường, cách nhau chưa tới bảy mươi centimet. Cũng may là tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước, chứ nếu đổi lại là Triệu Thiến cầm lái thì e rằng đã tông thẳng vào đuôi xe người ta. Đến lúc đó chiếc Audi của cô ta phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Nội chuyện chờ cảnh sát giao thông đến giải quyết bảo hiểm thôi cũng đủ sứt đầu mẻ trán.

“Ha ha, chị Thiến, sao chị cũng đến đây? Dô, đổi tài xế rồi à, tay chân nhanh nhẹn đấy.” Bước xuống xe là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi. Gã có dáng người tầm thước, thoạt nhìn khá có khí chất. Nhưng nếu liên hệ với hành động vừa rồi thì tính cách của gã này quá mức thâm hiểm.

Triệu Thiến ngồi ở ghế phụ, nhờ thắt dây an toàn từ sớm nên cú phanh gấp vừa rồi chưa dọa cô ta phát khóc. Cô ta chẳng thèm xuống xe, chỉ bực bội quát lên: “Triệu Nghị! Cậu bị điên à!”

Tôi thấy cửa kính xe vẫn đang đóng kín, giọng điệu này truyền ra bên ngoài nghe chẳng khác gì mèo kêu đành cười khổ hạ cửa kính xuống. Triệu Thiến cũng nhận ra điều này, trên mặt thoáng ửng đỏ.

“Hắc, chị Thiến, chị không sao chứ? Không sao thì chúng ta hẹn gặp trong trang viên vậy.” Triệu Nghị cười khẩy.

“Cậu thật đáng ghét!” Triệu Thiến tức điên lên, nhưng cô ta lại không giỏi chửi bới người khác.

“Đúng thế, em đáng ghét lắm, hắc hắc, ha ha...!” Triệu Nghị nhại lại giọng điệu của Triệu Thiến một cách quái gở, sau đó quay đầu nói với đám bạn đang thò đầu ra khỏi xe: “Thấy không? Đây chính là người chị họ Triệu Thiến của tao đấy. Chẳng có bản lĩnh gì mà lại lăn lộn trong thành phố phất lên như diều gặp gió. Cũng không biết bà chị này dựa dẫm vào cái gì, có khi lại dựa vào...”

Nửa câu sau gã cố tình hạ giọng thật thấp, nhưng bất kỳ ai cũng có thể đoán ra gã đang ám chỉ điều gì. Triệu Thiến bị chọc cho tức phát khóc, ngồi trong xe không ngừng lau nước mắt.

Đúng lúc này, một chiếc Mercedes từ phía sau chạy tới rồi dừng lại ngay sát xe chúng tôi. Cửa kính bên ghế lái hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của một người đàn ông trạc bốn, năm mươi tuổi. “Nghị thiếu, làm gì thế? Còn định đứng đây đến bao giờ?”

“Tiểu Triệu à, không có chuyện gì thì đi thôi. Mấy thứ nhân quả này tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu.” Từ hàng ghế sau của chiếc Mercedes bước xuống một ông lão. Lão ta đoán chừng đã bảy, tám mươi tuổi nhưng trông vẫn hạc phát đồng nhan. Ánh mắt không giận mà uy, chắc hẳn là một kẻ có chút bản lĩnh.

Triệu Nghị tỏ ra khá lễ phép với ông lão này. “Dạ, thưa sư phụ, con biết rồi. Con xin phép đi trước, lát nữa gặp lại trong trang viên.”

Ông lão gật đầu, sau đó quay trở lại trong xe.

Ông lão vừa lên xe thì lại có một người đàn ông trung niên bước xuống. Ông ta tiến đến, chống tay lên cửa kính bên phía Triệu Thiến rồi lên tiếng: “Thiến à, A Nghị tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Để chú về dạy dỗ lại nó, cháu cũng đừng để bụng làm gì.”

“Dạ, chú hai.” Triệu Thiến đành phải gật đầu.

Tôi biết người đàn ông trung niên này chính là Triệu Châu. Ông ta nói xong thì lập tức trở lại chiếc Mercedes rồi phóng vụt đi.

Chuyện nhà người ta tôi chẳng tiện xen vào, chỉ lấy một tờ khăn giấy đưa cho Triệu Thiến, còn bản thân thì bước xuống xe.

Chẳng cần tìm kiếm kỹ càng, tôi đã phát hiện ngay dưới bánh xe bên phía Triệu Thiến có một lá bùa. Tôi cười khẩy một tiếng rồi nhặt nó lên. Tên Triệu Châu này, nhân lúc bước qua nói chuyện mà cũng không quên giở trò đâm lén, quả là thâm độc.

“Cô xem thử hình nhân giấy ghim trên lá bùa này có ghi sinh thần bát tự của mình không.” Tôi đưa lá bùa cho Triệu Thiến.

Triệu Thiến quệt đi giọt nước mắt, chăm chú nhìn kỹ một lượt. Biểu cảm trên mặt cô ta đã chứng thực việc này rõ ràng là rắp tâm hãm hại.

“Hừ, đến cả Ác Sự Phù cũng vẽ sẵn rồi, xem ra vị sư phụ kia cũng có chút bản lĩnh đấy.” Tôi hừ lạnh, khởi động lại xe. Đám người phía trước kia quả thực chẳng phải hạng người lương thiện gì.

Triệu Thiến cũng không phải là bình hoa, loại pháp thuật này đương nhiên cô ta cũng có cách hóa giải. Nhìn cô ta cầm lấy lá bùa nhẩm đọc thần chú, nhẹ nhàng tự tách hình nhân giấy và bùa chú ra.