Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 58. Trang Viên Triệu Gia

"Tên này thật tồi tệ, hại em đụng trúng đầu rồi." Úc Tiểu Tuyết cũng tức giận. Cô xoa trán, vô cùng không vui.

Lúc này tôi mới nhớ ra phía sau còn có Úc Tiểu Tuyết, vội vàng quan sát vết thương của em ấy, phát hiện không bị sưng, xoa xoa một chút là khỏi.

Không khí vui vẻ dọc đường của chúng tôi vì chuyện này mà thay đổi. Triệu Thiến vừa khóc sụt sùi, nói năng cũng ít đi, tôi thấy nên cho tên này một bài học mới được.

Tổ trạch Triệu gia có diện tích rất lớn, rộng ngang một trang viên nghỉ dưỡng. Vị trí trồng cây cối xung quanh hẳn là có huyền cơ. Dù sao cũng là huyền môn phong thủy thế gia, chuyện này không thể đơn giản được, đáng tiếc tôi nhìn không hiểu.

Nghĩ lại cũng đúng, Triệu lão đầu cũng coi như là địa chủ giàu có, cải tạo tổ trạch thành khu nghỉ dưỡng để an dưỡng tuổi già hoàn toàn không phải việc khó.

Bãi đỗ xe bên ngoài trang viên đã lục tục đậu rất nhiều xe cộ. Đa số đều là xe xịn giá ba đến năm trăm ngàn, xem ra người đến lần này không giàu cũng sang.

Triệu Hợp đã sốt ruột đứng chờ chúng tôi ở cổng trang viên, xem ra Triệu Nghị đã kể chuyện ngáng chân chúng tôi cho anh ta nghe.

"Nếu không phải chú hai cũng ở đó, ban nãy anh suýt chút nữa đã tẩn tên ranh kia một trận. Mẹ kiếp, thật âm hiểm!" Triệu Hợp chửi ầm lên.

"May nhờ anh Thiên, nếu không em cũng đã rước họa rồi. Chú hai đó không biết lấy đâu ra tóc của em, cột hình nhân ghi bát tự của em cùng lá bùa đó lại với nhau, muốn em lúc nào cũng bị ách vận quấn thân."

Lá bùa đó dính keo, dán thẳng xuống đất, xe cộ qua lại chà đạp, hiệu quả cũng gần giống trò đánh kẻ tiểu nhân của mấy bà lão. Hơn nữa sau khi cột thêm Ác Sự phù, uy lực đã thăng cấp đến mức ngàn người giẫm vạn người đạp. Người bị trúng chú nhẹ thì đi đường vấp ngã, lâu ngày khó tránh khỏi ra cửa gặp tai nạn xe cộ, hoặc gặp ách vận khác mà chết oan, vô cùng ác độc.

"Loại người này sẽ gặp báo ứng, đúng không anh Thiên?" Úc Tiểu Tuyết vung vẩy nắm đấm nhỏ nói.

Tôi gật đầu, nhìn về phía Triệu Thiến. Triệu Thiến lại vừa vặn chạm mắt với tôi, cô ta hơi đỏ mặt cảm động, lần này tôi lại cứu cô ta một mạng.

"Lão súc sinh khốn kiếp! Ra tay tàn độc như vậy với cả cháu gái ruột, tôi phải đi tìm lão nói lý lẽ!" Triệu Hợp không chịu để yên, xắn tay áo định đi tìm Triệu Châu tính sổ, kết quả bị Triệu Thiến kéo lại.

"Anh, anh đi nói lý lẽ, ông ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận đâu. Lần trước chẳng phải cũng vậy sao, đợi ông ta mách lẻo với bà nội, chúng ta lại biến thành kẻ xấu." Triệu Thiến hơi sốt ruột. Đầu óc Triệu Hợp vốn thẳng như ruột ngựa, sao có thể đấu lại trò vòng vo tâm cơ của người ta?

"Vậy cũng không thể tha cho ông ta dễ dàng như thế!" Triệu Hợp tức giận nghiến răng ken két.

"Được rồi, chắc cha đã đợi chúng ta rồi. Cứ tới đâu hay tới đó vậy, dù sao bọn họ cũng chưa hại được em." Triệu Thiến cũng coi như là người có tính khí tốt, chứ Ác Sự phù là thứ âm hiểm tổn đức, tuyệt đối không phải trò đùa.

Tôi dắt Úc Tiểu Tuyết theo sau hai anh em bọn họ, đi tới từ đường phía sau trang viên.

Không hổ là đại gia tộc, từ đường kia vô cùng lớn, diện tích ít nhất cũng phải hơn hai trăm mét vuông, từ bên ngoài nhìn vào, ước chừng phải sâu mười mấy mét.

Triệu gia cũng không cấm người ngoài bước vào, thế nên lượng người tập trung bên trong không hề ít. Nam thanh nữ tú cộng lại cũng phải hàng trăm người, ngoài ra còn có không ít đám trẻ con hàng cháu chắt đang chạy nhảy lung tung khắp nhà.

Triệu lão đầu chắc đang thắp nhang tế bái trong nội đường chưa ra, thế nên hơn trăm người chia thành mấy nhóm riêng biệt. Chẳng hạn như con trai cả Triệu Hy nhất mạch tụ thành một nhóm, nhóm của con trai thứ Triệu Châu tụ một góc, nhóm của con gái thứ ba Triệu Viện cũng quây lại một chỗ. Trận doanh phân chia rạch ròi, có lẽ nhân mã các bên vẫn chưa đến đông đủ, tình hình chưa rõ ràng nên hai bên cũng chẳng buồn chào hỏi nhau, mang đậm thế chân vạc thời Tam Quốc.

Triệu Hợp dẫn chúng tôi đi thẳng tới trận doanh phía bên tay trái.

Một người đàn ông gầy gò trắng trẻo ngoài năm mươi tuổi đang đứng cạnh mấy vị đạo trưởng, số còn lại là họ hàng bên ngoại của Triệu Thiến. Mẹ cô ta nằm trong bốn vị trí lãnh đạo nòng cốt của Huyện, mặc dù lần này vì tị hiềm nên không đến, nhưng cậu cả, cậu hai của Triệu Thiến đều đã có mặt để chống lưng.

"Cha!" Triệu Thiến và Triệu Hợp đồng thanh chào Triệu Hy.

"Ừm." Triệu Hy gật đầu, nhìn lướt qua tôi và Úc Tiểu Tuyết đứng sau lưng Triệu Thiến liền biết lần này không mời được Chu Tiên Bà. Trên mặt ông ta thoáng hiện vẻ thất vọng. "Không mời được Chu Tiên tiền bối sao?"

"Không ạ, làm cha thất vọng rồi, nhưng mà..." Triệu Thiến cắn môi, định giới thiệu tôi và Úc Tiểu Tuyết cho cha cô ta.

"Không mời được thì thôi, Chu Tiên tiền bối vốn không dễ dàng xuất thủ." Triệu Hy lập tức xua tay ngắt lời. "Đều là bạn của Triệu Hợp, Triệu Thiến đúng không? Các cô cậu ngồi trước đi, tôi còn chút chuyện phải bàn với mấy vị đạo trưởng, không có thời gian tiếp đãi đâu."

"Cha! Anh ấy..." Triệu Thiến định nói thêm gì đó nhưng đã bị tôi cản lại.

"Chú Triệu nói gì vậy, chú cứ bận việc đi ạ." Tôi cũng lịch sự đáp lại một câu. Chuyện này vốn không thể trách Triệu Hy, dù sao chúng tôi cũng chỉ tới xem náo nhiệt, ông ta có thể khách sáo như vậy đã là nể mặt lắm rồi. Nếu còn trông cậy người ta đối đãi bằng lễ thượng khách thì quả thực quá không biết điều.