Tôi liếc nhìn mấy vị đạo trưởng mặc đạo bào màu vàng, cũng không rõ họ thuộc hệ phái nào. Dù sao chưa thấy xuất thủ thì không thể đoán được, bản thân mấy vị này cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn chúng tôi lấy một cái.
Thấy cha không muốn tiếp chuyện bạn bè của mình, sắc mặt Triệu Thiến và Triệu Hợp đều có chút bối rối. Đương nhiên, thái độ của Triệu Hy khi đối mặt với Triệu Thiến đã tốt hơn Triệu Hợp rất nhiều. Nếu đổi lại là Triệu Hợp tự dẫn bạn tới, e rằng Triệu Hy đã chẳng buồn đếm xỉa đến anh ta.
Đại sảnh từ đường bày biện rất nhiều bàn tiệc, bên trên đặt sẵn nhiều món nguội như thịt bò kho thơm, lưỡi heo trộn hạt điều... để thiết đãi khách khứa. Úc Tiểu Tuyết thấp cổ bé họng, nãy giờ chẳng đến lượt em ấy chen lời, thế nên chỉ đành tập trung đánh chén no nê trên bàn ăn.
"Xin lỗi anh, cha tôi bình thường cũng dễ gần lắm, chỉ là dạo này sức khỏe ông không được tốt nên tâm trạng mới gắt gỏng như vậy." Triệu Thiến lên tiếng giải thích.
"Không sao, đằng nào tôi cũng đâu phải đến đây để giúp đỡ." Tôi cười đáp, cầm đũa gắp chút hạt điều và thịt bò kho bỏ vào miệng.
Triệu Thiến không biết nói gì cho phải đành nhìn sang anh trai mình. Triệu Hợp nhìn tôi, xoa xoa cằm, tỏ vẻ hết cách.
Hồi lâu sau, anh ta mới thốt ra được một câu: "Anh Thiên, chúng ta... làm tý rượu trắng nhé?"
"Anh, không hay lắm đâu!" Triệu Thiến lập tức lên tiếng ngăn cản.
"Không sao, cứ làm một ly đi." Tôi dứt khoát đáp.
Nói là làm, Triệu Hợp chạy đi xách về hai chai Kim Lục Phúc, rót đầy cho tôi một ly.
Hai nhà xung quanh cũng chẳng buồn chú ý tới góc này, Triệu Nghị thì đang bận chém gió với đám hồ bằng cẩu hữu của gã, thế nên hai chúng tôi bắt đầu cụng ly uống rượu. Triệu Thiến và Úc Tiểu Tuyết chỉ đành ngồi ngây ra một bên vì chán nản.
Một lát sau, người đến đã gần đủ rồi, Triệu lão đầu ngồi xe lăn cũng từ nội đường đi ra. Lão ta gầy gò như củi, trên mặt nổi đầy đồi mồi, nằm bẹp trên ghế thái sư cắm dây truyền dịch, một chữ cũng không rặn ra nổi, e rằng có thể quy tiên bất cứ lúc nào.
Tôi lướt mắt nhìn Triệu lão đầu, hoàn toàn không thấy dấu vết lệ quỷ quấn thân nào. Xem ra, con quỷ này tám phần là thấy đông người, cộng thêm từ đường lại là nơi trấn sát nên đã trốn đi mất rồi. Pháp sự e rằng phải bắt đầu từ bước chiêu quỷ, nếu không thì chẳng có cách nào giải quyết.
Trên mặt Triệu lão thái toát ra một cỗ khí thế cường hãn, hồi trẻ hẳn là người nắm quyền quán xuyến gia đình. Bà ta đẩy xe lăn, cau mày quét mắt nhìn một vòng ba nhà.
"Triệu Hy, Triệu Châu, Triệu Viện, ba đứa cũng thấy rồi đấy, cha các con bị thứ đó hành hạ ra nông nỗi này. Bây giờ chính là lúc cần các con ra tay cứu mạng, ai lên trước?" Triệu lão thái nói năng vô cùng quyết đoán, không phí nửa lời thừa thãi đã lập tức điểm danh.
Người chủ sự của cả ba nhà lập tức xao động. Dù sao ai nấy cũng đều tràn đầy tự tin, đằng sau bọn họ là những cao nhân được mời về bằng cái giá trên trời hoặc ân tình sâu nặng. Kẻ nào cứu được cha mình trước, sau này vị trí nắm quyền làm chủ gia tộc chắc chắn sẽ thuộc về kẻ đó.
"Mẹ, con là anh cả, cứ để con lên trước đi. Con đã mời Tham Vân cư sĩ của Tam Tiên Quán cùng mấy vị đệ tử của ông ấy tới, chuyên khu trừ lệ quỷ, nếu không được thì để em hai và em ba lên sau." Triệu Hy cậy quyền làm anh lớn để chèn ép hai người đi sau. Dù sao ông ta cũng là anh cả, tính tình trước nay vốn dĩ như vậy, tuyệt đối không chịu nhường nhịn ai.
Triệu Châu “xùy” một tiếng cười khẩy nhưng không lên tiếng phản bác, chỉ đưa mắt nhìn vị lão giả tầm bảy tám mươi tuổi bên cạnh. Lão giả kia vẫn giữ vẻ mặt không giận tự uy, dường như muốn bảo Triệu Châu cứ bình tĩnh đừng nóng, sau đó còn nở một nụ cười hàm ý sâu xa.
Triệu lão thái liếc nhìn lão giả bên cạnh Triệu Châu, để lộ nụ cười vui mừng, thậm chí còn gật đầu chào lão ta, dáng vẻ tựa hồ đã quen biết từ trước. Xem ra thân phận của lão giả này tuyệt đối không hề đơn giản.
"Anh cả, Tam Tiên Quán là cái xó xỉnh nào vậy? Đừng trách em gái sống ở thành phố nên không biết, anh thì bỏ ra được bao nhiêu tiền chứ? Em rể của anh đã quyên góp cả triệu hương hỏa ở Phàn Thiên Tự, cất công mời mọc mấy lần mới thỉnh được Tế Thế trụ trì tới đây đấy. Cha đã ra nông nỗi kia rồi, tốt nhất cứ để Tế Thế trụ trì xem trước đi, tránh để bọn hạ cửu lưu ở đâu tới hành hạ cha thêm một trận nữa." Cô con gái thứ ba Triệu Viện lập tức tỏ vẻ không bằng lòng. Dựa vào cái gì chứ? Chồng cô ta là kẻ ăn thông cả hắc bạch lưỡng đạo trong Thành phố, có tiền, thích làm gì thì làm!
Người được mời tới đây chính là Tế Thế hòa thượng đấy, anh nhìn phong thái của vị trụ trì người ta xem, dăm ba cái tên đạo sĩ nghèo kiết xác của Tam Tiên Quán có cửa đọ lại sao?
Phải công nhận một điều, tôi đưa mắt nhìn về phía Tế Thế hòa thượng, quả nhiên thấy lão hòa thượng này ra oai mười phần. Trên người khoác áo cà sa màu đỏ tươi, tay phải chống Bàn Long tích trượng, tay trái nâng một cái bát vàng bằng gỗ đỏ, toàn là hàng đắt tiền cả! Kẻ nào không biết khéo lại tưởng đạo diễn Trương Kỷ Trung chuẩn bị bấm máy làm lại phim Tây Du Ký cũng nên.