Hơn nữa Tế Thế còn dẫn theo cả chục tên đệ tử. Đường Tam Tạng cũng chỉ có ba đồ đệ, với cái khí thế hiện tại của lão ta, đừng nói là đấu pháp, có đánh hội đồng e rằng cũng chẳng kẻ nào dám bước lên khiêu khích.
Tế Thế hòa thượng đại khái cũng sáu bảy mươi tuổi, khuôn mặt mang nét từ bi hiền hòa, bất cứ ai nhìn thấy quả thực đều giống như được uống một viên thuốc an thần. Lão ta bước ra, mỉm cười hiền từ lắc đầu nói với Triệu Viện: "Thí chủ, chớ có vọng ngôn. Đạt Ma tổ sư từng nói: Phật bất ngoại cầu, Phật tại nội tâm. Chút ân tình hương hỏa của thí chủ mời tới vốn không phải là bần tăng Tế Thế, thứ được thỉnh đến đây chỉ là Phật tâm."
Triệu lão thái vốn cũng là người u mê Phật pháp, vừa nghe Tế Thế hòa thượng nhắc tới cái gì mà Phật tâm, liền cảm thấy lão ta tựa hồ đúng là một vị cao tăng đắc đạo, thế nên lập tức mặt mày hớn hở gật đầu liên tục: Nhìn xem, chỉ bằng vài câu nói thôi đã thể hiện rõ đẳng cấp rồi, vị này chắc chắn sẽ làm nên chuyện.
Nào ngờ Triệu Viện thấy Tế Thế răn dạy mình như vậy thì lập tức ngớ người, trố mắt ra đáp: "Không phải, tôi nói này sư phụ trụ trì, ông là người do bên tôi mời tới đấy. Chồng tôi đã phải bỏ ra cái giá trên trời, mấy thứ Phật tâm hay không Phật tâm gì đó tôi hoàn toàn không hiểu. Cứ nói thẳng là tiêu tốn ngần ấy tiền, rốt cuộc ông có làm được việc hay không?"
Triệu lão thái cau mày, con gái thứ ba này sao lại ăn nói hồ đồ như vậy?
"Mỗi người vốn dĩ là Phật, vì u mê mà hóa phàm nhân. Phật tâm chính là quá trình chúng ta phá bỏ u mê, khai ngộ tìm về tự tính. Thí chủ, tà niệm không phải từ bên ngoài ập đến, mà đều do tâm tưởng sinh ra. Một khi trong tâm nảy sinh chính pháp, tà niệm ắt tự tiêu tan." Tế Thế hòa thượng thấy cô ta nghe không hiểu bèn mở miệng giải thích thêm một câu.
Kết quả Triệu Viện căn bản chẳng lọt tai được chữ nào, trong mắt cô ta chỉ có tiền. Vừa nghe xong lại tưởng lão hòa thượng này không có bản lĩnh giải quyết, cô ta lập tức nổi đóa: "Có làm được hay không?"
"Làm... làm được!" Da mặt Tế Thế hòa thượng co giật liên hồi: Chưa từng thấy kẻ nào vô văn hóa như ngươi, lão tử buông lời hay ý đẹp cả buổi trời dễ dàng lắm sao, thế mà ngươi chốt hạ đúng một câu như vậy à?
"Anh Thiên, câu này em nghe hiểu rồi, ông ta bảo làm được." Úc Tiểu Tuyết vừa nhai thịt bò kho vừa nói.
Triệu Thiến ngồi bên cạnh tôi nghe xong liền phì cười, ngụm rượu tôi vừa nuốt xuống họng cũng phun thẳng ra ngoài, quả thực không biết nói gì hơn. Haiz, tội nghiệp cho đại hòa thượng, muốn ra oai nhưng lại chọn nhầm người.
Triệu Viện chẳng hiểu gì cả. Mụ ta chỉ nghiêm túc hỏi một câu thôi, vậy mà không hiểu sao Tế Thế hòa thượng đứng bên cạnh lúc này lại đỏ bừng cả mặt, trong mắt còn thấp thoáng hung quang. Ông đã tự nói bản thân làm được rồi, vậy còn khách sáo với đối phương làm gì nữa chứ?
Chỉ trong mấy câu đối đáp, hình tượng cao tăng đắc đạo của vị đại hòa thượng đã bị Triệu Viện kéo thẳng xuống ngang hàng với đám dân quê thô lỗ. Triệu Thiến cười đến mức người run lên bần bật, đẹp đến nao lòng.
Úc Tiểu Tuyết không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dù sao em ấy cũng chỉ là người đến xem náo nhiệt.
"Vậy thì, bên chỗ tam nha đầu thử trước đi."
Triệu lão thái ho khan một tiếng, nhưng chợt nhận ra bản thân cũng bị đứa con gái thứ ba làm cho hư theo, dùng cả những từ ngữ thô tục.
Năm xưa đứa con gái thứ ba này rất ngang bướng, chưa học hết cấp ba đã đi theo một gã đàn ông lăn lộn ngoài xã hội. Vì chuyện này, Triệu gia đã mấy lần đòi cắt đứt quan hệ với mụ ta.
Nhưng thế sự cũng quả thật khó lường. Người đàn ông của cô ta sau đó vô tình gặp thời, trong mười năm trời lại gây dựng được một phen sự nghiệp, khiến người Triệu gia phải trố mắt kinh ngạc.
Nhưng đồng thời điều đó đồng thời cũng tạo nên bản tính kiêu ngạo hống hách của Triệu Viện ngày nay. Suốt ngày mụ ta luôn cho rằng có tiền là có thể sai khiến được cả quỷ thần, đối với người trong nhà cũng chẳng có chút tình cảm nào, chỉ toàn khoe khoang và ra lệnh.
"Mẹ, vẫn là mẹ hiểu chuyện." Triệu Viện lập tức vô cùng vui vẻ.
"Vậy thì, Triệu Hy, Triệu Châu, hai anh em các con hãy đưa những vị sư phụ khác vào trong trang viên nghỉ ngơi trước, sau đó mỗi người dẫn theo con cái đến phòng của lão gia."
Triệu lão thái nói rồi chuẩn bị đẩy xe lăn đưa Triệu gia lão gia về chỗ nghỉ.
Triệu Viện vội vàng chạy tới nhận lấy chiếc xe lăn, vừa đẩy vừa trò chuyện với Triệu lão thái. Về phần đám hòa thượng, bọn họ cũng đi theo hai người về phía đó.
Trên gương mặt tái nhợt của Triệu Hy thoáng hiện một tia tức giận. Đối với cô em gái thứ ba trước nay dạy mãi không sửa được này, ông ta vốn chẳng có chút thiện cảm nào, bèn hừ lạnh một tiếng rồi dẫn mấy vị đạo trưởng đi nghỉ ngơi.
Dù sao giữa các vị sư phụ cũng tồn tại quan hệ cạnh tranh với nhau. Người ta thi pháp, ngươi không thể công khai đứng xem, càng không thể ở bên cạnh chỉ trỏ bình phẩm. Vì thế chỉ có người thân và bạn bè mới được đi theo quan sát.
Trang viên Triệu gia tiện nghi đầy đủ, những thứ như phòng cờ bạc, phòng thể thao đều là tiêu chuẩn. Phần lớn những người đi theo thấy chủ nhà lên tiếng thì cũng không đi cùng nữa, dẫu sao làm phép cũng chẳng phải chuyện hai ba ngày, xem mãi cũng chán, cho nên rất nhiều người đã đi đánh bạc chơi mạt chược, lại có kẻ trực tiếp về phòng khách ngủ nghỉ.