Kết quả, chẳng biết vì sao Triệu Nghị dường như không có ý lao về phía tôi. Gã ta quay người rời khỏi nhà bếp.

Tôi không hiểu chuyện gì, trong lòng còn nghĩ: Thằng nhóc đáng ghét này, lấy dao thì cứ lấy, dọa tôi làm gì chứ?

Thấy gã ta đi ra ngoài, tôi cũng không để tâm nữa. Tôi bưng thức ăn sang cho Triệu Thiến. Trước đó, vì sợ thu hút sự chú ý của đám Triệu Nghị khiến bọn họ tìm Triệu Thiến gây phiền phức, nên chúng tôi ngồi ở một chỗ hơi khuất.

“Nào, ăn chút đi. Hôm nay cô ăn không được bao nhiêu, tối nay ăn nhiều hơn một chút, nghe lời.” Tôi gắp một ít cá sốt khô bỏ vào bát Triệu Thiến.

“Dạ.” Triệu Thiến vẫn hơi ngại ngùng gật đầu, nhưng vẫn vui vẻ ăn.

Thấy cô ta bắt đầu ăn, tôi quay đầu nhìn xem Triệu Nghị cầm dao đi làm gì, kết quả phát hiện gã ta đi về phía đại sảnh. Tôi bèn nghĩ có phải vị sư phụ nào bảo gã ta lấy dao đi thi pháp hay không.

Dù sao không ít pháp sư vùng quê cũng từng xuống bếp lấy dao để thi pháp, nên tôi không để ý nữa, cúi đầu ăn cơm.

“Anh Thiên, làm khó anh rồi, còn phải đi cùng tôi về trang viên.” Triệu Thiến khẽ nói với tôi, gắp một miếng cơm trong bát bỏ vào miệng, động tác rất nhã nhặn.

“Không có gì, dù sao hôm nay tôi cũng đã đồng ý đi cùng cô cả ngày. Hơn nữa, tôi cũng hơi tò mò chuyện ông nội cô.” Tôi tùy tiện đáp một câu, lại gắp cho cô ta một miếng sườn.

Thật ra, nhìn người đẹp ăn cơm cũng là một kiểu hưởng thụ. Triệu Thiến hơi đỏ mặt, dù sao đây vẫn là lần đầu cô ta ăn riêng với đàn ông. Nhưng cũng không thể trách cô ta. Sau này tôi mới biết, trước đây khi còn đi học, cô ta là một cô gái đeo kính, độ cận còn khá cao. Cả ngày cô ta ôm mấy quyển sách huyền diệu khó hiểu, âm dương kỳ quái, căn bản chẳng có duyên với đàn ông.

Mãi đến khi tốt nghiệp, ra nước ngoài chỉnh mắt bằng laser, cô ta mới trổ mã thành đại mỹ nhân Triệu Thiến như bây giờ.

Tôi nhìn sang mấy bàn khác, phát hiện các vị sư phụ Triệu gia mời tới đều đã ăn cơm xong rồi đi nghỉ. Tôi bèn lấy thêm một bộ bát đĩa, đặt bên cạnh mình.

Triệu Thiến hơi tò mò nhìn tôi đang làm gì, nhưng rất nhanh cô ta không dám nhìn nữa, bởi vì tôi thả Tiểu Lệ Quỷ ra. Tiểu Lệ Quỷ thấy trên bàn có đồ ăn ngon, lập tức duỗi tay, chộp một miếng cá sốt khô ăn.

Tựa hồ như phát hiện ánh mắt Triệu Thiến thỉnh thoảng liếc tới, Tiểu Lệ Quỷ dùng đôi mắt không có chút lòng trắng nào trừng cô ta.

Trong thoáng chốc, chiếc váy đỏ không gió tự bay, ánh mắt không chút biểu cảm, suýt nữa dọa Triệu Thiến khóc thét.

“Được rồi, ăn cơm của ngươi đi. Ngươi cả ngày dọa cô ta làm gì?” Tôi quát.

Nếu chưa luyện âm dương nhãn hoặc âm khí không nặng, người bình thường sẽ không nhìn thấy Tiểu Lệ Quỷ. Bây giờ trong trang viên, ngoài một vài vị sư phụ đạo pháp ra, e rằng cũng chỉ có Triệu Thiến và tôi nhìn thấy.

Hiện tại dù sao cũng không có mấy người, thả Tiểu Lệ Quỷ ra ăn cơm cũng là chuyện cần thiết. Trong một vài quyển sách của bà ngoại có ghi rõ chuyện này. Hơn nữa, tôi không thể cả ngày dùng tinh huyết của mình để nuôi Tiểu Lệ Quỷ. Thậm chí sau này, tôi còn phải mua một ít gà sống cho nó ăn mới được.

Nhìn Triệu Thiến ăn cơm mà răng cũng va vào nhau, tôi thở dài. Nhưng nghĩ lại, cô ta cũng chỉ là phong thủy sư, lại không phải pháp sư trừ ma, sợ lệ quỷ cũng là chuyện bình thường.

“Hay cô qua ngồi cạnh tôi đi. Để Tiểu Lệ Quỷ ngồi chỗ cô, tôi cũng tiện che nó lại, tránh để người khác nhìn thấy.” Tôi đề nghị.

“Không cần đâu… Không cần thật mà.” Triệu Thiến cảm thấy ngồi bên cạnh tôi sẽ rất ngại, nhưng trong lòng vẫn thấy ấm áp.

Đáng tiếc, lời từ chối của cô ta căn bản không có tác dụng. Tiểu Lệ Quỷ nghe lời tôi, bèn ôm bát chậm rãi đi về phía cô ta. Dọc đường, đầu nó vẫn hơi cúi xuống, đôi mắt đáng sợ kia còn liếc ngược nhìn Triệu Thiến.

Triệu Thiến sợ đến hồn vía đã sắp bay mất. Cô ta bưng bát chạy về phía tôi, suýt nữa ngã nhào.

Tôi đang định an ủi Triệu Thiến vài câu, không ngờ bên đại sảnh lại xảy ra chuyện!

“Giết người rồi!”

Một giọng nữ kinh hoảng gào lên truyền tới. Tôi nghe giống giọng cô ba Triệu Viện của Triệu Thiến, lập tức quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy bên kia liên tiếp vang lên tiếng kêu thảm, hẳn đã xảy ra đại sự!

Tôi vội đứng dậy, muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thân thích Triệu gia đang nghỉ trong phòng khách và phòng nghỉ đều đi ra, chạy về phía đại sảnh. Khung cảnh lập tức hỗn loạn. Nhưng mấy vị sư phụ lại rất bình tĩnh, không một ai đi ra. Chắc không được mời thì bọn họ sẽ không đi.

Tôi nghĩ Triệu gia có nhiều thân thích như vậy, hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì. Thêm nữa, Triệu Thiến cũng khá lo cho người nhà, nên tôi theo dòng người cùng đến đại sảnh.

Trong đại sảnh, hai hòa thượng nằm sấp dưới đất. Một người sau lưng máu chảy như suối, đau đến mức nằm đó rên rỉ. Người còn lại bị đâm một dao vào bụng, đang gào thảm.

Còn Triệu Nghị bị một đám người và mấy hòa thượng ấn ngã xuống đất. Gã ta nhe răng trợn mắt, miệng nói những lời kỳ lạ. Gã ta lầm bầm gì đó, tôi nghe không hiểu, nhưng nghe đã không giống tiếng người.

Triệu Nghị vẫn còn giãy giụa. Mấy đại hòa thượng hợp sức giữ gã ta, xương cốt đã bắt đầu kêu răng rắc, thật sự khiến người ta sợ hãi.