Triệu Châu nhìn con trai co giật như phát điên, sốt ruột đến mức mồ hôi đầy đầu, còn lo lắng định chạy tới đỡ con trai.
Kết quả, sắc mặt Triệu Hy sa sầm, nói: “Châu, con trai chú bị quỷ mượn thân rồi, thứ đó vẫn còn trên người nó!”
Triệu Hy là truyền nhân phong thủy sư. Tuy không có bao nhiêu bản lĩnh trừ quỷ, nhưng kiến thức vẫn không ít. Mọi người nghe xong đều hít ngược một hơi khí lạnh.
Triệu Châu cũng biết phong thủy. Tuy không giỏi bằng anh cả Triệu Hy, nhưng cũng không kém quá nhiều. Dường như ông ta nhớ ra bản thân có dẫn sư phụ tới, lập tức chạy ra cửa.
Trước đó, Triệu Nghị đã kết nhân quả với Triệu Thiến và tôi, nên tôi không có ý định để ý đến gã ta. Tôi đứng ở cửa với Triệu Thiến xem náo nhiệt.
Triệu Viện thấy đám hòa thượng đều ngây ra, lập tức chửi ầm lên như đàn bà đanh đá. Mụ ta chỉ vào một đám hòa thượng, tuông ra những lời bẩn thỉu: “Mẹ kiếp lũ đầu trọc các ngươi, các ngươi còn làm được không hả! Làm cả ngày vẫn không xong, còn để đứa cháu A Nghị của ta bị quỷ nhập!”
Da mặt Tế Thế hòa thượng co giật một cái, cũng không dám cãi lại. Ông ta nói với các đệ tử: “Tịnh khẩu, tịnh thân, tịnh tâm, tịnh tam nghiệp, chính thân tâm. Niệm theo ta: Phổ Biến Quang Minh Thanh Tịnh Xí Thịnh Như Ý Bảo Ấn Tâm Vô Năng Thắng Đại Minh Vương Đại Tùy Cầu Đà La Ni Kinh.”
Nói xong, Tế Thế hòa thượng lập tức đặt hai tay vào chậu nước, chắp tay vốc nước, cũng không chê bẩn, bắt đầu súc miệng rửa mặt. Ngay sau đó là thắp nhang, vẩy nước.
“Sa-le-wa, De-la, Sa-le-wa, Ba-ya, Wu-ba, De-la-wei, Bi-ya..” Mấy hòa thượng phối hợp, khoanh chân ngồi bên cạnh Triệu Nghị, bắt đầu tụng kinh.
Lập tức, tiếng Phạn như lời hát bật ra từ miệng mấy đại hòa thượng. Tế Thế hòa thượng cũng bắt đầu vẩy nước tịnh thân lên người Triệu Nghị.
Phải nói là kinh văn này quả thật có chút hiệu quả. Tôi có thể thấy Triệu Nghị bắt đầu chậm rãi ngừng giãy giụa, tựa hồ như sắp khôi phục lại.
Triệu Hy thấy tình hình dần ổn định, bèn định an ủi mẹ mình là Triệu lão thái. Kết quả mới đi được hai bước, bình bát bằng gỗ đỏ trong tay Tế Thế hòa thượng bỗng tách một tiếng, nứt ra. Chuyện đó dọa Tế Thế hòa thượng mồ hôi đầy đầu. Con quỷ này phải hung dữ đến mức nào đây?
“Chẳng có tác dụng gì!” Triệu Hy trừng mắt nhìn Triệu Viện, trực tiếp ném ra một câu.
Sau đó, ông ta bắt đầu nhìn xung quanh. Khi thấy tôi và Triệu Thiến đứng ở cửa xem náo nhiệt, sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi: “Triệu Hợp đâu? Còn không bảo tên đó mời Tam Tiên Quán cư sĩ tới!”
“Đúng rồi! Mau tìm cư sĩ tới, cư sĩ chắc chắn làm được.” Triệu lão thái cũng tỉnh ngộ, vội thúc giục.
“Anh hai đã về huyện rồi.” Triệu Thiến bị cha hỏi thì giật mình.
“Vậy con còn ngẩn ra đó làm gì! Còn không đi mời?” Triệu Hy nghiêm khắc trừng mắt nhìn Triệu Thiến. Khi nhìn sang tôi, ông ta cũng tỏ vẻ không thân thiện.
E rằng ông ta cho rằng tôi đang qua lại với con gái mình, hiện tại chúng tôi đang yêu đương. Lại thấy tôi ăn mặc như người nghèo, cho nên có chút coi thường tôi.
Phải biết rằng Triệu gia ở trong huyện cũng là gia đình giàu có. Đối tượng tìm được có ai không có gia thế? Nhìn những cậu ấm tới đây mà xem, ai chẳng mặc âu phục thẳng thớm. Còn thằng nhóc cậu ăn mặc thành ra như vậy, cũng không thấy mất mặt sao?
“Dạ.” Triệu Thiến tủi thân, rưng rưng nước mắt rồi xoay người đi mời cư sĩ.
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, bèn đi theo Triệu Thiến rời khỏi đó, bởi vì tôi có chút không yên tâm về cô ta.
Tôi đi cùng Triệu Thiến đến phòng nghỉ, liền thấy Tham Vân cư sĩ của Tam Tiên Quán cùng các đệ tử đang bình thản uống trà ở đó.
Triệu Thiến sốt ruột đi qua nói đại khái tình hình với bọn họ. Tham Vân cư sĩ cũng không chậm trễ với cô ta, đặt chén xuống rồi đi về phía đại đường.
Nửa đường, một đám hòa thượng mồ hôi đầy đầu cõng đồng bọn bị thương, còn áp giải một hòa thượng vừa đi vừa muốn cắn người, chạy về bãi đỗ xe.
Tế Thế hòa thượng thở dài liên tục, đầu đầy rượu nước, râu cũng rối tung rối mù. Xem ra không phải con quỷ này quá hung dữ, thì chính là Triệu Viện chửi quá lợi hại. Phàn Thiên Tự của bọn họ thật sự hết cách rồi.
“Ha ha, còn tưởng đại hòa thượng của Phàn Thiên Tự lợi hại cỡ nào, hóa ra là lừa ăn lừa uống thôi, đúng không sư phụ?” Đạo sĩ của Tam Tiên Quán cười lớn, rất đắc ý.
“Đúng vậy, hôm nay còn làm ra vẻ ghê lắm. Không có bản lĩnh mà cứ cứng đầu đi chịu chết, chán sống rồi.” Một đạo sĩ khác xách đồ nghề phụ họa.
“Hừ, không học được bản lĩnh, gặp chuyện thì kết cục sẽ như vậy. Các ngươi cũng phải ghi nhớ trong lòng.” Tham Vân cư sĩ cũng nhân cơ hội này giáo huấn đệ tử.
Các đệ tử còn lại đều gật đầu dạ dạ, rồi cúi đầu theo Tham Vân cư sĩ đến đại sảnh.
Đến cửa đại sảnh, tôi nhìn vào trong, lại không thấy Triệu Châu ở đó. Lão gia hỏa này chẳng phải đi mời sư phụ sao? Sao chúng tôi lại đến trước?
Quay đầu lại, tôi thấy Triệu Châu và vị sư phụ già kia đang từ bãi đỗ xe ngoài trang viên chạy tới. Vừa đi, hai người vừa thấp giọng nói chuyện. Tối om như vậy, hai lão đầu không có việc gì chạy ra bãi đỗ xe ngoài trang viên làm gì?