Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 86. Chuẩn Bị Tái Chiến

"Ừm, cũng được, cậu và Tiểu Hàn về trước đi, ở đây có chúng tôi là được rồi." Lâm Phi Du cũng nhìn thấy hũ phong hồn của tôi xảy ra vấn đề, liền gật đầu đồng ý.

"Tiểu Hàn, cô bị kinh sợ rồi, về trước đi, sau này tôi sẽ tính ngày phép bù cho cô." Đội trưởng Hoắc cũng muốn đi nhưng vì đang làm nhiệm vụ nên anh ta hết cách, đành ra vẻ khách sáo nhận lấy tập tài liệu từ tay Hàn San San.

Vương Thành thì chắp tay với tôi, xem như là cảm ơn, cũng không nói thêm gì mà quay sang xem xét thi thể con trai mình.

Trước ngực thi thể Vương Hằng bị đục một lỗ máu, máu chảy ra đều có màu đen. Nhà xác cũng bừa bộn khắp nơi. Có điều may mắn là người bên ngoài mặc dù nghe thấy âm thanh đánh nhau truyền ra, nhưng cũng không có ai dám đi vào lúc này.

Hàn San San dường như bị ảnh hưởng của âm khí nên lúc này toàn thân tê mỏi. Cô ta vừa định đứng lên lại mềm nhũn ngã gục xuống đất.

Tôi đành chịu, chỉ có thể kéo cô ta lên: "Cô xem, cô không phải là rất giỏi sao, kết quả là đến súng cũng chẳng kịp rút ra."

"He he, tôi đây là đang cân nhắc đến việc có anh ở đây mà." Mí mắt Hàn San San sắp mở không lên nổi, nhưng cô ta vẫn cứng miệng không chịu nhận thua nói.

Vóc người cô ta rất cao, tôi ước lượng cô ta chắc cũng phải ngót nghét năm mươi ký. Tay cô ta khoác lên vai tôi, vẫn khá là nặng.

Sau khi ra ngoài, tôi đóng cửa lại. Lúc này hai viên cảnh sát hình sự mới dám bước tới tiếp ứng.

Đám lưu manh bên ngoài thấy bộ dạng thê thảm của chúng tôi lúc bước ra thì sắc mặt đều trắng bệch. Nghĩ cũng biết bên trong chắc chắn đã xảy ra chuyện tày đình.

Tôi không có thời gian quan tâm đến bọn họ nên gọi một chiếc taxi, đưa Hàn San San về cục cảnh sát.

Trong cục cảnh sát không thấy bóng dáng Triệu Hy và Nhậm Vân đâu, phỏng chừng là đã đi tìm cách dựa vào các mối quan hệ rồi. Triệu Thiến đã lấy xong lời khai, hiện đang ngồi trên băng ghế ở hành lang đợi tôi trở về.

Tôi nhìn bộ dạng thê thảm của cô ta, biết rằng tình hình ở đây vẫn không có gì tiến triển, liền nói: "Cô theo tôi về trước đi. Chuyện của anh trai cô trong một chốc một lát chưa giải quyết được đâu. Cô đã một ngày một đêm không ngủ, lại vừa mới từ bệnh viện đi ra, cứ gắng gượng thế này cũng không nghĩ ra cách gì. Bên Vương gia cũng đang rất hỗn loạn, đám trẻ trong nhà bọn họ khóc thành một đoàn ở cửa nhà xác, cũng rất thê thảm."

Triệu Thiến nghe tôi nói xong, nước mắt cứ lã chã rơi. Cô ta nhìn về phía nơi giam giữ tạm thời của Triệu Hợp một cái, sau đó lặng lẽ đứng lên.

Tôi đưa cô ta trở lại xe. Trên xe, Hàn San San đã ngủ say. Suốt dọc đường, tôi kể cho Triệu Thiến nghe đầu đuôi sự việc.

Về đến tiểu khu, Hàn San San vẫn ngủ say như chết. Tôi gọi cô ta vài tiếng, cô ta tựa hồ đang có giấc mộng đẹp, suýt chút nữa đã đánh tôi một trận.

Dưới sự đề nghị của Triệu Thiến, tôi đành bế cô ta vào phòng ngủ của Triệu Thiến, để cho hai người họ ngủ cùng nhau.

An ủi Triệu Thiến vài câu, thỏa thuận tối nay sẽ cùng cô ta về trang viên Triệu gia để canh linh cữu cho Triệu lão đầu xong, tôi một mình quay về phòng sách rồi lấy hũ phong hồn ra.

Tôi thấy hũ phong hồn không có dấu vết nứt thêm liền hơi yên tâm, gọi Tích Quân ra ngoài. Kết quả Tích Quân đã khôi phục lại bình thường, vừa thấy tôi là cứ muốn sà vào người.

Giữ bờ vai cô nhóc ấn ngồi xuống, tôi cẩn thận kiểm tra lại ấn ký vừa vẽ trên trán cô nhóc ban nãy, phát hiện nó đã biến mất, tảng đá trong lòng lúc này mới hoàn toàn buông xuống.

Xem ra bộ dáng muốn tấn công người sống vừa nãy của cô nhóc chỉ là phản xạ bản năng, chứ không phải do nuốt phải lệ quỷ mà xảy ra dị biến.

Tuy nhiên tình trạng hũ phong hồn nứt nẻ tôi không thể làm ngơ. Thế nên tôi quyết định nhân lúc Triệu Thiến và Hàn San San đang ngủ thì tới phố đồ cổ trong khu chợ một chuyến, có lẽ ở đó sẽ có vật liệu làm hũ phong hồn tốt. Hơn nữa, tôi cũng cần đi mua một ít bút chu sa, tiền âm phủ, giấy bùa các loại.

Qua trận đại chiến hôm nay, tôi hiểu sâu sắc rằng không thể hoàn toàn dựa vào việc một mình Tích Quân chiến đấu, bản thân tôi cũng phải trang bị cho tốt mới được. Cho dù trình độ vẽ bùa có thể không sánh bằng Tham Vân cư sĩ, nhưng tôi cảm thấy việc nước đến chân mới nhảy lúc này là rất cần thiết.

Cốc cốc.

"Anh Thiên! Anh về rồi à?"

Phát hiện ra là Úc Tiểu Tuyết, tôi liền gọi Tích Quân trở về hũ phong hồn rồi mở cửa.

"Anh Thiên, em muốn đi chợ một lát. Quần áo của chị Thiến hơi rộng ạ." Úc Tiểu Tuyết đứng bên ngoài, khoe bộ váy áo Triệu Thiến đưa cho em ấy.

Một bộ váy Tây màu xanh lục đậm, rất tôn dáng, nhìn qua là biết giá cả không hề rẻ. Tôi thấy khá hợp, nếu là Triệu Thiến mặc thì chắc chắn chẳng có gì để bàn, chỉ là kiểu dáng này thật sự không hợp với Úc Tiểu Tuyết.

Dù sao phong cách ăn mặc của Triệu Thiến cũng hơi thiên về phương Tây. Úc Tiểu Tuyết vẫn còn là học sinh trung học, mặc những bộ quần áo năng động một chút sẽ phù hợp với em ấy hơn.

"Được thôi, anh cũng vừa hay muốn ra chợ mua đồ, để anh chở em đi nhé." Tôi sảng khoái nhận lời, sau đó dẫn em ấy ra gara lấy xe.