Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 87. Nghèo Rớt Mồng Tơi

Đến chợ, vừa đúng dịp ngày họp chợ nên người đông đúc vô cùng. Mãi tôi mới tìm được một chỗ đậu xe, cất xe cẩn thận rồi mới bước vào trong chợ.

Trước kia lên thành phố, tôi rất ít khi đi dạo quanh mấy khu chợ, nên hoàn toàn không biết ở đây lại có một trung tâm thương mại lớn đến thế. Úc Tiểu Tuyết dắt tôi đi mà cứ như đang dẫn Lưu lão lão vào thăm Đại Quan viên vậy.

Có vẻ em ấy rất tận hưởng cảm giác được dắt mũi tôi đi thế này, bởi vì bình thường em ấy toàn bị tôi bắt nạt.

Úc Tiểu Tuyết chẳng có gu thẩm mỹ gì về khoản quần áo. Em ấy dẫn tôi lên tầng hai của trung tâm thương mại, những bộ đồ em ấy hỏi giá quả nhiên đều là hàng ngon bổ rẻ, đại khái chỉ khoảng ba bốn mươi tệ một chiếc.

Tôi sợ em ấy mua mấy thứ này về rồi tôi lại bị đám Hàn San San với Triệu Thiến chê cười, nên vội kéo em ấy đi ngay.

Xuống tầng một, tôi mua chút thức ăn làm sẵn rồi dẫn Úc Tiểu Tuyết rẽ vào một cửa hàng chuyên bán đồ thể thao. Tôi mua hai bộ đồ, một bộ màu hồng, một bộ màu xanh lam.

Úc Tiểu Tuyết nhìn tờ hóa đơn hơn năm trăm tệ mà ngẩn người, lắp bắp không nói tròn câu. Dù vậy, em ấy lại vô cùng ưng ý với bộ quần áo mới. Đồ thể thao vừa thiết thực, lại dễ chạy nhảy, rất phù hợp với em ấy.

Chiều chuộng nguyện vọng của em ấy xong, Úc Tiểu Tuyết liền dẫn tôi đến con phố đồ cổ trong khu chợ. Thực ra ở đây cũng chẳng có mấy cửa hàng. Chỉ là cứ vào ngày họp chợ, lại có người từ dưới quê lên bày bán vài món đồ lạ mắt.

Trước kia từng có người mang một chiếc trống đồng ra đây chào bán. Nghe đâu sau đó có người bỏ ra hơn chục ngàn tệ mua lại, đem đi đấu giá kiếm được cả mấy trăm ngàn tệ.

Đương nhiên, loại đồ này dù có thực sự xuất hiện thì tôi cũng đào đâu ra tiền mà mua. Tôi căng lắm cũng chỉ bỏ ra được cỡ vài trăm tệ là cùng. Giờ tính kỹ lại, Úc Tiểu Tuyết vẫn còn một ngàn tệ trong tay, tính ra em ấy còn giàu hơn cả tôi.

Hơn nữa, tôi cũng phải bắt đầu lo liệu vấn đề học phí của em ấy. Dù sao cha em ấy đã không còn, tôi cũng coi như là nửa người anh trai. Ngoài việc giải quyết vấn đề mưu sinh, tôi còn phải có trách nhiệm với việc học hành của em ấy nữa.

"Em lên lớp mười hai rồi nhỉ?" Tôi hỏi Úc Tiểu Tuyết.

"Anh Thiên, em học xong lớp mười một rồi, hay là em nghỉ học nhé. Chúng ta đâu có tiền, Tiểu Nghĩa Thôn cũng chẳng về được nữa. Em ở lại huyện đi làm thuê, bưng bê mâm bát cho người ta, hay rửa bát cũng được mà." Úc Tiểu Tuyết tỏ vẻ khó xử. Thực ra từ sớm em ấy đã xin tôi cho đi làm thuê, chỉ là tôi chưa gật đầu.

"Không được, trên tường nhà em treo toàn giấy khen, thành tích của em rất tốt, không học tiếp thì lãng phí quá." Tôi lập tức gạt phắt ý định của em ấy. Thành tích học tập của em ấy chắc chắn rất xuất sắc, chỉ vì nhà quá nghèo, sắp không lo nổi chi phí nữa thôi. Giờ em ấy đã theo tôi, dẫu có khổ cực đến mấy, tôi cũng phải chu cấp cho em ấy học hành đàng hoàng.

"Thành tích của em có tốt đâu, thật ra toàn xếp thứ bốn mươi mấy kìa. Giấy khen là do giáo viên thấy nhà nghèo, cố ý phát cho mang về trưng diện chút thôi. Hay là em nghỉ học luôn nhé." Úc Tiểu Tuyết lắc đầu bướng bỉnh.

Sinh ra trong một gia đình nghèo rớt mồng tơi, tài sản chẳng có gì ngoài mấy củ khoai lang và đống giấy khen, thì chuyện trông cậy một đứa trẻ hiểu chuyện có thể học hành đến nơi đến chốn là điều không tưởng. Úc Tiểu Tuyết nảy sinh tâm lý như vậy cũng là lẽ thường tình. Tôi bèn đáp: "Thứ bốn mươi mấy với thứ nhất thì có khác biệt gì đâu. Cứ học đi, anh có tiền. Mấy năm nay ra ngoài lăn lộn, anh kiếm được mấy chục ngàn tệ rồi, dư sức nuôi em học đại học."

Tôi cố tỏ vẻ ra oai cười nói. Úc Tiểu Tuyết nghe xong thì chằm chằm nhìn tôi, tựa hồ vẫn sợ tôi lừa gạt: "Anh Thiên lừa em... anh làm gì có tiền."

"Anh có thật mà, không tin thì gọi điện thoại cho thím hỏi thử nhé?" Tôi vừa nói vừa lôi điện thoại ra đưa cho em ấy. Tôi tìm số điện thoại của mẹ mình định bấm gọi sang, nhưng thừa biết dẫu có gọi thì em ấy cũng chẳng dám nghe máy.

"Vậy anh có thật hả? Không lừa em chứ?" Úc Tiểu Tuyết tủi thân nhìn tôi.

"Lừa em làm cái gì. Nếu không đủ thì anh bảo thím cho mượn tạm, đợi em tốt nghiệp đại học xong rồi từ từ trả lại là được. Đến lúc đó, một tháng em bèo nhất cũng kiếm được mấy ngàn tệ. Chứ bây giờ em đi rửa bát, bưng đĩa trên huyện chỉ được hơn tám trăm tệ mỗi tháng, biết làm đến bao giờ mới ngóc đầu lên nổi?" Tôi tận tình khuyên nhủ.

"Anh Thiên... thật ra em lừa anh đấy. Đống giấy khen kia đều là hàng thật, học kỳ trước em thi đứng thứ hai toàn khối. Em kể anh nghe nhé, vốn dĩ em dư sức cầm chắc vị trí hạng nhất cơ. Nhưng hôm đó cái con bé Tiểu Bối bảo là chỉ cần em bỏ trống câu hỏi cuối cùng để nhường nó lên hạng nhất, thì nó sẽ cho em năm mươi tệ. Em lúc đó chỉ nghĩ muốn mua cho cha hai cân rượu nếp với một đĩa vịt quay, thế nên em đã không làm câu đó..."

Úc Tiểu Tuyết xụ mặt, rụt rè lấy từ trong vạt áo ra một tờ bạc năm mươi tệ vò nát nhầu như cái bánh quẩy đưa cho tôi: "Kết quả là Tiểu Bối cho em tiền thật, nhưng em đắn đo mãi mà chẳng dám tiêu..."