"Mẹ biết ngay sẽ có ngày này mà. Mệnh của con từ lúc sinh ra đã mỏng, nhưng thứ phải gánh vác lại nặng nề hơn bất cứ ai. Kẻ nào vì con mà chết, con phải báo thù cho người đó, đấy là đạo lý hiển nhiên ở đời!" Mẹ buông tiếng thở dài thườn thượt. Ánh mắt bà nhìn tôi không vương chút do dự.

"Con biết rồi. Lúc con không có nhà, mẹ phải cẩn thận nhé." Tôi gật đầu. Thật ra, người khiến tôi lo lắng bất an nhất trên đời này, chỉ có mình mẹ.

"Không cần lo cho mẹ. Có chuyện gì không gánh nổi thì cứ gọi điện về, mẹ gánh thay con." Mẹ dứt khoát đáp, sau đó rút một xấp tiền dúi vào tay tôi: "Cầm tạm ba ngàn này đi, thiếu thì lại gọi mẹ."

"Mẹ cứ giữ lấy mà xoay vòng vốn. Chút tiền này khéo chẳng đủ cho con đi ăn đêm đâu. Con trai mẹ lái xe sang thế này cơ mà, thiếu gì tiền. Con về huyện trước đây, bên đó còn nhiều việc phải giải quyết." Dù bây giờ nghèo rớt mồng tơi, trên người chỉ còn sót lại mấy trăm bạc, tôi cũng không thể ngửa tay xin tiền mẹ. Dẫu có phải cắn răng "tát sưng mặt xưng béo" thì cũng đành chịu.

Chào hỏi thêm vài câu, tôi lái xe chở Úc Tiểu Tuyết quay lại huyện.

Về đến nơi thì đã hơn năm giờ chiều. Tiện đường, tôi mua luôn một bộ dụng cụ làm gốm rồi mới lái xe vào tiểu khu.

Nhìn lại thời gian, ước chừng hai vị công chúa nhỏ kia đã ngủ được bốn, năm tiếng. Thường thì phải ngủ thêm một lát nữa mới đẫy giấc, nhưng giờ đã tới bữa cơm, tôi đành bảo Úc Tiểu Tuyết lên lầu gọi người.

Tôi tự đem thức ăn mua sẵn đi hâm nóng, tiện tay cắm luôn nồi cơm rồi ngồi đợi.

Con gái đúng là rắc rối. Triệu Thiến và Hàn San San bị gọi dậy liền thay phiên nhau chui vào nhà vệ sinh chải chuốt. Mãi cho đến khi cơm canh dọn sẵn lên bàn, hai cô nàng mới chịu đủng đỉnh bước ra.

Vừa ngủ dậy đã có cơm dẻo canh ngọt chờ sẵn, Triệu Thiến cảm động vô cùng. Bình thường cô nàng toàn sống một mình, làm gì được hưởng thụ không khí gia đình ấm áp thế này. Nhìn cảnh tượng trước mắt, hốc mắt cô nàng đỏ hoe, suýt chút nữa thì sụt sùi khóc.

Tôi bèn đưa cho Triệu Thiến một đôi đũa. Cô nàng nhận lấy, hai má hơi ửng hồng. Hôm nay Triệu Thiến nghỉ ngơi khá tốt, có lẽ vì trong lúc ngủ biết rõ dưới nhà có hơi người.

Trái ngược với Triệu Thiến, thần thái Hàn San San tươi tỉnh hơn nhiều. Thấy tôi không đưa đũa cho mình, cô nàng lập tức cướp luôn chén đũa trên tay tôi, mặt dày ngồi ăn ngon lành: "He he, nhìn không ra anh cũng biết chăm sóc người khác đấy. Thảo nào từ lúc Triệu Thiến theo anh, chị đây thấy cô ấy thích làm điệu hơn hẳn ngày trước, chui vào nhà vệ sinh rõ lâu mới chịu ra."

Triệu Thiến vừa ăn được ngụm cơm lập tức sặc phun phì ra ngoài. Hạt cơm văng dính đầy lên mặt tôi. Cô nàng xấu hổ đến mức cuống quýt, không biết phải giải thích sao cho phải.

Úc Tiểu Tuyết thì hậm hực ra mặt. Sao ai cũng gán ghép anh Thiên với chị Triệu Thiến vậy nhỉ? Sao không gán ghép với cô bé chứ?

"Cô chỉ ăn thôi không nói có được không?" Tôi lườm Hàn San San một cái rồi rút giấy ăn lau mặt.

Hàn San San lè lưỡi. Cô nàng đâu ngờ phản ứng của Triệu Thiến lại kịch liệt đến vậy.

"Xin lỗi anh Thiên, tôi không cố ý đâu, anh đừng giận." Triệu Thiến chột dạ xin lỗi, vội vàng rút giấy đưa tôi.

"Không liên quan tới cô." Tôi làm sao dám trách cô nàng chứ. Triệu Thiến bây giờ đã thành cục cưng cần được bảo vệ rồi.

"Hứ." Hàn San San khịt mũi, xì ra một tiếng, bày ra dáng vẻ chắc mẩm hai chúng tôi đang có gian tình.

"Hàn San San, ăn xong thì ra ngoài với tôi một lát." Tôi cạn lời với cái cô này. Dây thần kinh của Hàn San San cứ như bị chập vậy. Khéo nói nhiều cô nàng lại càng đắc ý. Tôi dứt khoát im lặng, mặc kệ cô nàng cứ ngồi đó mà lườm nguýt.

"Sao đấy? Định rủ đội trưởng hình cảnh như tôi đây ra đánh lẻ à? Nói cho anh biết nhé, sức của chị đây khỏe lắm đấy." Hàn San San huơ huơ nắm đấm nhỏ.

Tôi phì cười: "Sức khỏe chứ gì? Vậy lát nữa cô ra sau xe, bê cái lò nung điện vào trong sân giúp tôi."

"Ha ha, không phải chỉ là một cái lò nướng điện thôi sao? Lò nướng mà cũng bê không nổi, yếu ớt cứ như thỏ con. Thôi được rồi, nể tình hôm nay anh đã cật lực giúp đội chúng tôi phá án, chị đây sẽ miễn cưỡng phụ một tay." Hàn San San tỏ vẻ khinh khỉnh. Chắc cô nàng lại lầm tưởng đó là loại lò nướng thịt bằng điện bình thường.

"Ừ, lò nướng điện đấy. Cô nhớ nhẹ tay thôi, sau này tôi còn phải dựa vào nó để kiếm cơm. Nếu cô bê không nổi thì còn chẳng bằng con thỏ là tôi đâu." Tôi cười khẩy.

Hàn San San hừ giọng mấy tiếng, cầm chìa khóa chạy ra ngoài khiêng lò nướng.

Kết quả là, lúc chúng tôi ăn uống no nê chạy ra ngoài xem sao, cô nàng vẫn chưa lôi nổi cái thùng xuống xe, mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại.

Thấy tôi bước ra, Hàn San San lập tức gào ầm lên: "Hạ Nhất Thiên! Anh lừa tôi! Thứ này căn bản đâu phải lò nướng!"

"Chỗ này không viết chữ à? Chẳng lẽ cô mù chữ?" Tôi hất hàm chỉ vào hai chữ "lò nướng" in to đùng trên thùng cát tông.

Úc Tiểu Tuyết và Triệu Thiến đành sang giúp một tay. Ba người hợp sức, cuối cùng cũng khiêng được cục sắt này xuống, đặt tạm ngoài sân.

Dỡ xong dụng cụ làm gốm xuống xe, tôi định lái xe đi lấy âm thổ. Âm thổ ở đây không phải khái niệm trong sinh thần bát tự, mà là loại đất chí âm, quanh năm tụ tập âm khí, chịu ảnh hưởng của quỷ khí làm biến đổi chất đất.