"Cô có từng nghĩ, đám người chú hai nhắm vào cô chính là vì món cổ vật này không?" Thứ này còn chưa kích hoạt đã khiến Tích Quân sinh ra phản ứng, tôi nhìn thế nào cũng thấy nó giống thần khí. Nhưng tôi chẳng hề nảy sinh lòng tham. Bởi điều khiển Định Tinh La Bàn cần đến khẩu quyết chuyên dụng và kiến thức phong thủy, thứ mà tôi hoàn toàn mù tịt.

"Tôi và anh trai đã sớm biết rồi. Vài lần họ lén ngáng chân tôi, về nhà đều phải nhờ Định Tinh La Bàn mới hóa giải được. Chỉ là chúng tôi không nói ra. Bọn họ không thấy tận mắt thì cũng không dám chắc chắn. Ông nội từng dặn, bằng bất cứ giá nào cũng phải giữ lấy Định Tinh La Bàn, nó còn quan trọng hơn cả tính mạng người trong nhà." Triệu Thiến thở dài.

Tôi cảm thấy Định Tinh La Bàn chắc chắn cùng đẳng cấp với cây Đả Cẩu Tiên của Vương Thành hay đám Tang Môn Đinh của Lâm Phi Du. Khẳng định đây là bảo vật gia truyền của một đại môn phiệt thế gia nào đó.

Chỉ tiếc tôi kế thừa đạo thống của bà ngoại, lại chỉ nhận được một đống hũ gốm vỡ. Món đồ được gọi là bảo vật gia truyền tuyệt nhiên không có cái nào. Tôi nghĩ Dưỡng Quỷ Đạo chắc chẳng có bảo vật gia truyền gì sất. Chẳng qua, sực nhớ lại nửa chiếc mặt nạ quỷ cất trong rương của bà ngoại. Có lẽ thứ đó là bảo bối của đạo tông Dưỡng Quỷ Đạo. Dù thoạt nhìn chẳng có tác dụng gì, nhưng chắc cũng tính là đồ gia truyền nhỉ.

Suy nghĩ vẩn vơ một lúc, tôi thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, cô bái sư ai vậy? Vẽ bùa là do ai dạy cô?"

"Không biết nữa, hồi trung học tôi gặp một bà lão ăn mày lang thang rồi được bà ấy dạy cho. Tôi mời bà về nhà ở một thời gian, bà liền dạy tôi rất nhiều kiến thức về đạo gia. Nhưng một ngày nọ bà ấy đi ra ngoài rồi không bao giờ quay lại nữa." Triệu Thiến nói tới đây lại rơi nước mắt: "Trí nhớ của bà không được minh mẫn lắm, tôi sợ không biết có phải bà đi lạc rồi không..."

"Hóa ra là một vị nữ cư sĩ. Yên tâm đi, cao nhân như bà ấy nhất định sẽ sống rất tốt. Đã là cao nhân thì luôn 'thần long thấy đầu không thấy đuôi'. Không chừng một ngày nào đó lại xuất hiện trước cửa nhà cô cũng nên." Tôi lập tức lên tiếng an ủi Triệu Thiến.

Tôi phát hiện Triệu Thiến đặc biệt mau nước mắt, hồi nhỏ chắc chắn là chúa mít ướt. Cộng thêm việc luôn được Triệu Hợp dang tay bảo vệ, càng nuôi dưỡng thành tính cách có phần nhu nhược của cô ta.

"Cảm ơn anh, anh Thiên." Triệu Thiến gật đầu.

"Nói vài câu có tốn tiền đâu, cô cảm ơn cái gì chứ." Tôi cười đáp.

Lái xe chạy về phía ngoại ô, hướng thẳng tới trường bắn súng ở Núi Liên Thành. Bởi nơi âm khí nặng nề nhất mà tôi có thể nghĩ đến lúc này chỉ có chỗ đó.

Triệu Thiến không thấy có gì bất ổn, nên tôi cứ thế đạp ga phóng đi.

Tới trường bắn, sắc trời đã tối sầm. Tôi xách xẻng đi về phía cây cầu cổ. Triệu Thiến có chút sợ hãi, cứ liên tục ngó lên trời.

"Cô tưởng cứ nhìn lên trời thì nó sẽ sáng ra chắc? Yên tâm, chúng ta không đến để chọc giận bọn chúng. Chỉ đào chút âm thổ thôi, chưa đến mức phải đâm chém đâu. Lấy Định Tinh La Bàn ra đi, tôi còn chờ cô xác định vị trí đấy, xem hướng tôi đi có đúng không." Gan Triệu Thiến vốn nhỏ. Có thể trước khi quen tôi, những thứ cô ta gặp chẳng hung hiểm mấy nên không thấy sợ. Nhưng từ khi quen tôi, đặc biệt là sau vụ án mạng chỗ Trương Khai Phú, cô ta bắt đầu trở nên nhát gan.

"Ồ." Lúc này Triệu Thiến mới nhớ ra mục đích tới đây, vội lấy Định Tinh La Bàn ra, bắt đầu đo lường phương hướng có âm khí nặng nhất.

Kết quả, phương hướng cô ta chỉ và đoạn đường tôi đang đi hoàn toàn trùng khớp.

Rẽ ngang rẽ dọc một hồi, chúng tôi băng qua cây cầu cổ. Vị trí âm khí mạnh nhất quả nhiên nằm ngay chỗ đêm đó tôi thắp nhang chạy trốn!

Vẫn ở nơi đó, ngay tại vị trí đó, tức phụ tỷ tỷ lại kéo vạt áo tôi.

Toàn thân tôi toát lên cơn ớn lạnh, liếc sang nhìn Tích Quân. Lúc này con bé không còn hoảng sợ như trước, nhưng vẻ mặt vẫn lộ rõ sự cảnh giác.

"Anh Thiên, không thể tiến lên phía trước nữa, đằng kia chắc chắn có thứ gì đó đang đợi chúng ta." Kim chỉ nam trên Định Tinh La Bàn đang run rẩy. Sắc mặt Triệu Thiến cũng trở nên tái nhợt, cự tuyệt bước tiếp.

Tôi ngẫm nghĩ một chút, đưa mắt nhìn tấm bia cổ cách đó hơn mười mét, cùng với vị trí tên trộm mộ nằm chết oan bên cạnh ngôi mộ cách đó không xa, lên tiếng: "Đúng chỗ này rồi. Nhưng chúng ta phải tiến lên thêm chút nữa. Thấy ngôi mộ cổ bên kia chưa? Chuẩn bị kỹ giấy bùa đi."

Tôi muốn đào âm thổ ngay vị trí tên trộm mộ bỏ mạng. Chỗ đó thoạt nhìn âm hàn, hung hiểm nhất. Nếu bùn đất từng ngấm máu thì càng tốt. Mặc dù cảm thấy rợn người và buồn nôn, nhưng vì Tích Quân, chuyến này bắt buộc phải mạo hiểm.

Đi thêm hai ba mét, mùi thối rữa càng lúc càng nồng nặc. Triệu Thiến giơ tay bịt mũi, khẽ hỏi tôi đây là mùi gì.

Tôi không dám nói thật. Nói ra chuyện này, không chừng cô ta lập tức ba chân bốn cẳng chạy mất hút.

"Anh Thiên... Hay là bật đèn pin lên đi, trời tối quá." Triệu Thiến đề nghị, đồng thời đưa đèn pin sang.

Thấy có lý, tôi lập tức bật đèn pin. Vừa có ánh sáng, tôi quét thẳng luồng sáng về phía miệng lỗ bị đạo tặc đào ra lúc trước. Dù sao đó cũng là mục tiêu lý tưởng nhất trong tính toán của tôi.