Bối rối tháo khăn trả lại, tôi vội vã rút tờ giấy ăn ra lau miệng, trong lòng hối hận khôn nguôi. Chao ôi, thể diện của tôi không biết từ lúc nào đã mẹ nó vứt đi sạch sành sanh thế này...
Ở trong huyện, Trương gia cùng Vương gia, Triệu gia, Lý gia được suy tôn là Tứ đại Huyền môn thế gia. Chẳng qua Trương gia ngoài công việc bốc mộ, dời mộ ra thì còn kiêm luôn cả cái nghề trộm mộ không thấy ánh mặt trời này. Bởi vậy những năm gần đây, cho dù Trương gia cũng có chút đạo hạnh nhưng danh tiếng lại chẳng tốt đẹp cho cam.
Trương gia dĩ nhiên có lý lẽ riêng. Họ không giống Triệu gia có thuật tầm long điểm huyệt, xem qua phong thủy là dễ dàng kiếm ra tiền. Cũng chẳng có phúc phần như cửa hàng quan tài nhà Vương gia, chỉ cần ngồi một chỗ là có người tự mang tiền tới tận cửa. Chén cơm Trương gia ăn, toàn bộ đều nằm dưới phần mộ. Cho nên ngoài việc đào mả, dời mộ cho người ta, trộm mộ đã nghiễm nhiên thành nghề phụ của họ.
Cũng chính vì vậy, từ trước đến nay ba nhà kia đều không muốn bị xếp chung hàng ngũ với họ. Trương gia gần như đã trở thành sự tồn tại hắc ám nhất, không dính dáng tới ánh sáng trong Tứ đại Huyền môn nơi này.
Chỉ là không biết tại sao họ lại xuất hiện ở trường bắn, hơn nữa còn liên kết với hai kẻ phương Bắc bày ra Lôi Văn Trận trộm mộ. Dĩ nhiên, nếu không phải tôi vô tình phá hủy trận pháp, phỏng chừng hôm nay bọn gã đã thuận lợi đạt được mục đích.
Thực ra trong thâm tâm, tôi cũng không hi vọng ngôi mộ cổ này bị trộm. Muốn thu phục con lệ quỷ ẩn giấu bên trong, trước tiên vẫn phải bảo vệ được sự vẹn nguyên của ngôi mộ. Đợi đến khi tìm ra nguyên nhân nó bám trụ tại nơi này, tôi mới có thể thu thập, khiến nó ngoan ngoãn đi theo mình.
"Anh Thiên, bây giờ chúng ta đi đâu nữa?" Triệu Thiến cất tiếng hỏi. Ánh mắt cô đăm đăm nhìn về phía trang viên Triệu gia. Thực chất trong thâm tâm, cô đang rất muốn chạy đến thắp nhang cho ông nội.
"Về nhà thôi, tôi còn phải làm đồ gốm. Chuyện này đã gấp đến mức lửa sém lông mày rồi. Hơn nữa, mấy ngày tới ngoại trừ lúc ngủ, cô tốt nhất phải luôn theo sát tôi mọi lúc mọi nơi. Tôi biết cô rất nhớ ông nội, nhưng cũng phải cân nhắc tình hình hiện tại một chút, hiểu chưa?" Nói xong, tôi nhấn ga chạy hộc tốc về phía trung tâm huyện. Thực ra trong bụng tôi cũng hơi ớn sẽ xui xẻo chạm mặt xe của nhóm Trương Tiểu Phi.
"Dạ, tôi biết rồi." Triệu Thiến nghe vậy, chỉ đỏ bừng hai gò má, gật đầu chứ không nói thêm gì.
"Này, tôi thấy hôm nay cô lạ thật đấy, đồng ý thì cứ đồng ý thôi, cớ sao động tí là lại đỏ mặt làm gì?" Tôi đúng là không hiểu nổi, đại tiểu thư Triệu Thiến nhà cô thế quái nào cứ nhìn thấy tôi là lại đỏ mặt lên được nhỉ?
"Nào có đâu!" Triệu Thiến lập tức lắc đầu phủ nhận, thế nhưng hai má vẫn ửng đỏ hệt như quả táo chín.
Tôi nhíu mày ngẫm nghĩ, lẽ nào... là do cô nhìn thấy Tích Quân cứ luôn bám chặt lấy tôi nên đâm ra xấu hổ chăng?
Không đúng, Tích Quân chỉ là một cô bé con, con bé cứ ôm chặt lấy tôi là vì thích khí tức tỏa ra trên người tôi. Chuyện đó thì có gì mà phải ngượng ngùng cơ chứ. Mãi cho đến khi xe chạy được nửa đường, tôi mới chợt nhớ lại chuyện đêm qua ở bệnh viện. Hình như lúc kiểm tra cơ thể cho cô, tôi có lỡ tay sờ trúng ngực cô nàng.
Haiz, xem chuyện này có rắc rối không cơ chứ...
Về đến tiểu khu thì trời đã khá muộn, Úc Tiểu Tuyết vẫn đang xem tivi đợi chúng tôi.
Tôi bật đèn sân, chuyển đống đồ nghề làm gốm ra bãi đất trống. Đeo găng tay vào, tôi bắt đầu nhào nước và rây đất sét.
Úc Tiểu Tuyết và Triệu Thiến xúm lại gần. Cả hai tò mò như trẻ con, dán mắt xem tôi làm gì.
"Tôi làm cái ấm trà." Tôi đáp bừa. Chứ nếu bảo làm hũ tro cốt, chắc hai cô nàng đã chạy mất dép rồi.
Hũ phong hồn dùng để nuôi quỷ không cần quá lớn. Hình dáng tròn dẹt cỡ bàn tay, nặn thành hình ấm trà cũng chẳng sao. Trọng điểm là hoa văn vẽ lên nhất định phải chuẩn xác, lại còn phải có phù đảm của phù văn.
Không có phù đảm, hũ phong hồn sẽ vô dụng, không thể chiêu gọi quỷ thần.
Mất cả tiếng đồng hồ tôi mới nhào đất xong. Úc Tiểu Tuyết nhìn đến phát chán. Chỉ có Triệu Thiến mới biết tôi đã mạo hiểm tính mạng để lấy thứ này về, nên chắc chắn tôi không nặn ấm trà đơn thuần.
Tôi bật bàn xoay, đeo găng tay nilon vào rồi bắt đầu tạo hình. Kết quả, do không quen tốc độ của bàn xoay, tay tôi vừa mới ấn mạnh một chút, cục đất đã xẹp lép.
"Bùn này hôi quá, anh lấy dưới ao cá lên à?" Úc Tiểu Tuyết bịt mũi hỏi.
"Hì hì." Tôi cười lấp liếm, tiếp tục nặn theo cách làm gốm trên tivi. Nếu bảo trong này có lẫn máu và thịt vụn của tử thi, chắc em ấy sợ ngất lịm mất.
Triệu Thiến thì biết rõ lai lịch của thứ âm thổ này. Mùi thối rữa như cá ươn chính là bay ra từ chỗ đất ấy. Lúc đi cùng tôi cô ta không biết thì dễ hiểu, nhưng giờ mà còn không nhận ra nơi đó có chôn thi thể thì đúng là đồ ngốc.
Tôi tiếp tục nặn một cái bát tròn. Tiếc thay, liên tục ba bốn lần vẫn không thành hình. Tôi đành hạ thấp yêu cầu, chỉ cần ra cái dáng là được, méo mó chút cũng chẳng sao.
Nhưng quỷ dị ở chỗ, cái dáng cơ bản nhất tôi cũng không giữ nổi.