Tay tôi đã lạnh đến mức run rẩy. Âm thổ ngậm oán khí, run lên bần bật tựa như có ý thức riêng. Đây chính là nguyên nhân khiến tôi thất bại.

"Anh Thiên... Hay để em làm cho, tay em khéo lắm." Úc Tiểu Tuyết nói rồi xích lại gần, nhìn chằm chằm vào đống đất đỏ au bốc mùi nọ.

Thừa dịp tôi đang loay hoay, tay em ấy đã thọc thẳng vào thùng đất!

"Đừng đụng vào!" Tôi hét lên, định kéo tay em ấy lại. Nhưng đã muộn, tay Úc Tiểu Tuyết ngập trong đất, làn da lập tức tái nhợt đi.

"Vui quá!" Úc Tiểu Tuyết lại hớn hở nhào nặn, báo hại tôi nhìn mà hoảng hồn.

Em ấy vốc đất lên, đẩy tôi sang một bên, giành lấy bàn xoay rồi bắt đầu vọc vạch.

"Các bé phải ngoan ngoãn nhé, biến thành ấm trà cho chị nào!" Úc Tiểu Tuyết vừa dỗ dành, vừa dùng mười ngón tay mềm mại nắn nót tạo hình. Chỉ qua vài thao tác, cái hũ ban nãy tôi vã mồ hôi không nặn nổi, vào tay em ấy lại tự động thành hình cứ như được thổi sinh mệnh!

Tôi vỗ trán. Xem ra tôi hoàn toàn không có thiên phú làm gốm!

"Tuyết, em không thấy lạnh à?" Tôi tò mò hỏi khi thấy Úc Tiểu Tuyết chạm vào thứ đất nọ mà chẳng hề hấn gì, thậm chí còn rất thích thú. Rõ ràng tôi đeo găng tay mà vẫn thấy lạnh toát cả người.

"Không ạ, chỉ lành lạnh thôi, vui lắm." Úc Tiểu Tuyết vừa nói, vừa lấy thêm mùn cưa rắc vào đất. Em ấy nặn đến đâu vuốt đều đến đó, thao tác này giúp gốm không bị nứt khi nung, có thể thấy thủ pháp cực kỳ thành thạo.

"Em từng chơi trò này rồi à?" Tôi hỏi. Xem ra do trên người tôi âm khí quá nặng nên không thể chạm vào mấy thứ này, còn Úc Tiểu Tuyết và Triệu Thiến thì lại chẳng bị sao.

"Dạ. Trước đây cô giáo có dạy một chút, thế là bọn em rủ nhau nặn đất. Đợi lúc người lớn xây lò nung gạch thì lén bỏ vào nung ké. Có điều không tiện bằng cái máy này thôi." Úc Tiểu Tuyết đáp.

"Ồ, ra là vậy." Tôi vỡ lẽ. Xem ra con người quả nhiên ai cũng có sở trường sở đoản riêng.

Âm khí của bà ngoại thực ra cũng rất nặng, nếu không đã chẳng thể kế thừa đạo thống của Dưỡng Quỷ Đạo. Thế nên nếu bà muốn nặn hũ gốm, chắc cũng phải nhờ người khác làm thay.

"Được rồi, em cứ nặn thêm mấy cái giống ban nãy cho anh, nhớ làm cả nắp đậy nữa nhé." Tôi đúng là ngốc, cứ vơ hết việc vào người. Có Úc Tiểu Tuyết thông minh khéo léo ở đây, chi bằng cứ để em ấy lo liệu.

"Lát nữa anh còn phải sấy khô, sau đó khắc vài thứ lên trên." Tôi cắm điện lò nung, đặt hai chiếc hũ gốm vừa nặn xong vào trong, bật nhiệt độ thấp để sấy khô.

Tranh thủ lúc chờ đợi, tôi lấy bức tượng thạch cao trắng mua trên phố ra, thử khắc vài đường phù văn cao cấp lên đó.

Kết quả là vừa khắc thử vài đạo phù văn phức tạp, tất cả đều xiêu vẹo khó coi. Tôi thường xuyên bị trượt tay, thậm chí là đâm thủng cả tượng. Khó khăn lắm mới khắc xong một nét, cầm lên xem lại chẳng khác gì chó gặm. Thế này thì dùng thế nào được?

Lòng tôi như bị giội gáo nước lạnh. Lẽ nào điêu khắc lại khác vẽ bùa? Cái tay này của tôi rốt cuộc vụng về đến mức nào chứ!

Tôi bực bội suýt thì đập nát bức tượng. Lúc này, Triệu Thiến cầm một bức tượng thạch cao khác lên. Dao khắc trong tay cô ta lượn vòng lả lướt. Chỉ qua vài đường nét uốn lượn, cô ta đã sao chép y chang đạo chú phù mà ban nãy tôi vã mồ hôi hột mới vẽ xong!

Nhìn cảnh đó, tôi như muốn khóc không ra nước mắt: Mọi người nói xem tay tôi có thể vụng về đến mức nào nữa?

Loẹt xoẹt vài tiếng, Triệu Thiến đã khắc xong một phù văn nữa. Cô ta đưa bức tượng đến trước mặt tôi: "Tôi khắc thế này được không?"

"Ừm, cũng không tồi, khá là ngay ngắn. Mặc dù thiếu đi chút linh động của tôi, nhưng mà... Tiểu Tuyết đã nhận việc nặn gốm, tôi cũng không thể bên trọng bên khinh để cô ngồi không được, đúng chứ? Vậy việc khắc bùa cứ giao cho cô nhé. Nhớ kỹ, tôi sẽ truyền cho cô vài câu chú ngữ phù đảm, lúc khắc phải thắp nhang, đốt tiền giấy và lẩm nhẩm đọc chú mới linh." Tôi gật gù, ra vẻ cao thủ tiền bối khen ngợi cô nàng một câu.

"Dạ." Triệu Thiến cúi đầu, mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi.

Tôi mặt dày lấy sách của bà ngoại ra, chỉ vài câu chú ngữ trong đó. Sau đó, tôi hướng dẫn cô nàng cách bài trí phù văn, đồng thời truyền luôn khẩu quyết phù đảm.

Triệu Thiến cẩn thận ghi chép lại, bắt đầu dùng tượng thạch cao để luyện tập. Điều khiến tôi tự ái tràn trề là, cô ta chỉ mất mười mấy phút đã khắc vô cùng điêu luyện.

Nếu chỉ là một hai đạo phù thì còn đỡ. Nhưng cả đống chú ngữ đan xen chồng chéo thì độ khó sẽ tăng lên gấp bội. Dù trước đây tôi có luyện tập, nhưng chắc chắn không thể vẽ mượt mà được như cô ta. Xem ra ở mảng điêu khắc này, tôi hoàn toàn chào thua rồi.

Không biết trình độ vẽ bùa thực sự của cô ta thế nào? Sau này cứ ném thử cho cô ta vài tấm bùa cao cấp, không chừng cô ta lại làm nên chuyện cũng nên?

Tục ngữ có câu "Tài, pháp, lữ, địa", bạn đồng hành là mắt xích vô cùng quan trọng. Nếu hai cô nàng đã có hứng thú, tôi cũng sẵn lòng bồi dưỡng họ thành cao thủ. Cứ thế, tôi dẹp luôn ý định tự mình động tay, lui về làm người hỗ trợ hậu cần. Chứ nhìn năng lực thực hành của hai người họ, lòng tự tôn của tôi đủ bị hành hạ cho thừa sống thiếu chết rồi.