Cả bài nhảy diễn ra, gần như cứ hễ có cơ hội nhìn xuống khán đài là cô lại lén liếc nhìn về phía Mặc Cùng. Dù cho cô có xoay bao nhiêu vòng đi chăng nữa, thì khi xoay người trở lại, ánh mắt rốt cuộc vẫn dừng lại trên người Mặc Cùng.

Mặc Cùng thấy vậy liền dứt khoát nhìn thẳng vào mắt cô gái.

Dưới những động tác vũ đạo uyển chuyển, cô gái chạm mắt với Mặc Cùng.

Một người trên sân khấu, một người dưới khán đài, ánh mắt giao thoa giữa không trung.

Nhìn nhau hồi lâu, cô gái bỗng đỏ ửng mặt mày, chẳng biết trong đầu đang miên man nghĩ ngợi điều gì.

Điệu nhảy vừa kết thúc, cô liền cúi gằm gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì thẹn thùng mà bước vội vào sau cánh gà.

Quả nhiên là như vậy mà...

Mặc Cùng dở khóc dở cười. Từ phản ứng của cô gái là có thể thấy rõ, hắn thực sự có thể tập trung toàn bộ lượng hormone phát tán lên người một đối tượng duy nhất...

Hắn thừa biết mình chẳng có sức hút ghê gớm đến thế, dẫu vóc dáng cao ráo nhưng diện mạo cũng chỉ thuộc hàng bình thường.

Rõ ràng dưới sự hỗ trợ của hormone, trong mắt người tình hóa Tây Thi, một diện mạo bình thường cũng sẽ trở nên vô cùng cuốn hút lạ kỳ.

Trong mắt cô ấy, dưới khán đài chỉ có duy nhất Mặc Cùng là toát ra sức hút mãnh liệt với mình, mị lực tập trung ở mức độ cực cao, còn những người xung quanh so với hắn thì chẳng khác nào không khí làm nền, hoàn toàn... không lọt nổi vào mắt...

...

Các tiết mục cứ lần lượt trôi qua, đến tám giờ tối thì cũng kết thúc.

Khoảng thời gian còn lại là lúc ai nấy tha hồ ăn uống, tham gia các trò chơi tập thể.

Những câu lạc bộ quen biết nhau sẽ tụ lại một chỗ để chơi trò chơi, giúp các đàn em khóa dưới nhanh chóng hòa nhập vào bầu không khí của câu lạc bộ.

Quy tắc đôi khi rất đơn giản, nhưng khi thực sự chơi, hơn một trăm con người cùng tương tác thì không khí sẽ vô cùng náo nhiệt, càng đông người chơi thì lại càng vui.

Một vài tay lão làng không thích chơi bời thì ngồi một góc uống rượu tán gẫu.

Đương nhiên, cũng có những gã dù đã chơi đến phát ngán, nhưng nếu đang tăm tia cô em khóa dưới nào đó thì cũng sẽ nhiệt tình xông vào chơi cùng.

Thường thì vào lúc này, Mặc Cùng sẽ tùy tiện tìm một góc nào đó ngồi thu lu một mình, giết thời gian một lúc rồi chuồn về.

Thế nhưng hôm nay, Vương Hùng lại dẫn cả đám người kéo thẳng sang bao vây La Thanh.

La Thanh vừa mới bước tới, trên người vẫn đang mặc áo đấu bóng rổ, vừa thấy Vương Hùng nghênh ngang bước tới ngồi xuống bên cạnh thì sắc mặt liền tối sầm lại.

Gã đã nghe ngóng được rồi, chiều nay đội tuyển của trường đã giành chiến thắng trước trường thể đỗ, lại còn thắng với tỷ số 4 - 0.

Chuyện này chẳng phải quá nực cười sao? Ai mà chẳng biết thực lực của đội bóng đá trường này ra sao, những câu chuyện cười châm biếm đội bóng này gom lại khéo thành được cả một tuyển tập ấy chứ.

Chính vì vậy, gã mới chẳng chút lo lắng mà đánh cược với Vương Hùng. Con người Vương Hùng có chút bộc trực, tính khí bốc lên thì dù biết chắc mình sẽ thua cũng nhất quyết không chịu nhận hèn.

Rõ ràng là một ván cược gã nắm chắc phần thắng trong tay, nào ngờ đội tuyển trường lại thắng thật?

Nếu chỉ thắng sít sao một bàn thì cũng thôi đi, 50 nghìn tệ tiện tay ném cho gã là xong, vẫn có thể bảo là bọn họ ăn may.

Nhưng đằng này lại là một trận thắng đậm đà, nghiền nát đối thủ hoàn toàn.

Trước đây gã luôn giẫm đạp lên đội bóng đá, giờ đây phải móc ra 200 nghìn tệ này quả thực là nghẹn khuất vô cùng.

Ngoan ngoãn đưa tiền rồi thừa nhận mình nhìn lầm người sao? Cả thể diện lẫn danh tiếng đều mất sạch, đây tuyệt đối không phải là điều mà tính khí của La Thanh chịu chấp nhận.

“Tiền tối nay tôi sẽ chuyển...” La Thanh lên tiếng.

Nghe thấy câu này, Vương Hùng cười đắc ý, Mặc Cùng đứng lẫn trong đám đông phía sau cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn thực sự rất nghèo, trong đầu tuy có vô vàn ý tưởng kiếm tiền nhưng trong tay lúc này chỉ còn vỏn vẹn hơn một trăm tệ. Giờ nếu có thể chia được 20 nghìn tệ thì sẽ giúp hắn tiết kiệm được một lượng lớn thời gian.

Nào ngờ, La Thanh bỗng đổi giọng: “Đến lúc đó cậu làm một cái báo cáo rồi lên gặp chủ nhiệm mà đòi nhé, lý do cứ ghi là các cậu ghi được bốn bàn, mỗi bàn 50 nghìn.”

“Cái gì? Cậu không đưa trực tiếp cho tôi à?” Vương Hùng nổi đóa.

Số tiền này mà nộp cho nhà trường thì còn liên quan mả mẹ gì đến bọn họ nữa? Nó sẽ biến thành kinh phí hoạt động của câu lạc bộ, đến lúc tốt nghiệp chưa chắc đã tiêu hết được 200 nghìn tệ đó.

Gã đã trót rêu rao ra ngoài rồi, số tiền này sẽ chia đều cho mười người của Mặc Cùng. Bốc phét cho đã đời rồi cuối cùng không lấy được tiền, Vương Hùng gã sau này còn mặt mũi nào mà làm đại ca trước mặt anh em nữa.

Thần mẹ nó lý do xin kinh phí là ghi một bàn được 50 nghìn, cái lý do này mà gã dám viết vào đơn thì chức đội trưởng của gã cũng bay màu luôn là cái chắc.

Bọn Hàn Đương lập tức dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào La Thanh. Trò này quá mức bỉ ổi rồi, mọi người đều là bạn học với nhau, đã lén lút cá cược thì phải có chút chữ tín chứ, đằng này lại kéo cả giảng viên vào cuộc, thà quyên tiền cho câu lạc bộ chứ nhất quyết không chịu đưa cho Vương Hùng, có còn biết xấu hổ nữa hay không?

Đứng giữa đám đông, Mặc Cùng khẽ cau mày, nhìn thấy thần thái ung dung tự tại của La Thanh thì thầm nghĩ với cái tính sĩ diện của La Thanh, gã sẽ không làm ra chuyện vô liêm sỉ đến mức này đâu.

Dù làm thế là hoàn toàn đúng quy củ, nhưng trong giới sinh viên thì sẽ bị người ta khinh bỉ ra mặt.

Quả nhiên, La Thanh lập tức nói tiếp: “Chịu thôi, tôi cũng muốn đưa trực tiếp cho cậu lắm chứ, nhưng trên đường đi tới đây, tôi đã nghe thấy không biết bao nhiêu người bàn tán về chuyện này rồi. Cậu đem chuyện này đi rêu rao khắp nơi, tôi cũng bất đắc dĩ lắm chứ bộ.”

“Chúng ta lén lút cá cược với nhau, tôi thua thì tôi đưa tiền thẳng cho cậu là xong chuyện, nhưng cậu cứ nhất quyết phải làm cho bàn dân thiên hạ đều biết, tôi làm sao dám đưa tiền cho cậu nữa?”

“Đây là hành vi đánh bạc đấy, hai cán bộ sinh viên chúng ta lại cá cược lớn đến mức này, lỡ như có đứa nào đỏ mắt ghen ăn tức ở rồi mách lên chỗ chủ nhiệm, cậu không sợ bị kỷ luật chứ tôi thì sợ đấy.”

Một tràng lý lẽ thốt ra khiến Vương Hùng hoàn toàn đực mặt tại chỗ.

Đúng là như vậy thật, trước khi thắng trận thì gã chẳng hé răng với ai nửa lời, ngay cả đám cầu thủ như Mặc Cùng gã cũng không thèm nói. Dẫu sao thì gã cũng nghĩ mình cầm chắc phần thua, sau khi nhận kèo cược xong còn thầm hối hận mãi không thôi.

Thế nhưng, đùng một cái lại thắng trận, mà lại còn là đại thắng, gã liền đắc ý quá trớn, cảm giác cuối cùng cũng được ngẩng cao đầu nở mày nở mặt nên đi đâu cũng rêu rao kể lể chuyện này.

Hơn chục câu lạc bộ ai nấy đều biết chuyện La Thanh chế giễu đội bóng đá rồi kết quả là thua cược mất 200 nghìn tệ.