Gã cứ ngỡ làm vậy sẽ khiến La Thanh phải uất ức nghẹn họng, nào ngờ La Thanh lại mượn luôn chuyện này để phản đòn một vố đau điếng, lập tức dồn Vương Hùng vào thế khó: Không phải tôi không muốn đưa tiền cho cậu, cậu cứ ỉm đi mà phát tài thì có phải xong rồi không, đằng này cậu cứ thích đi rêu rao khắp nơi, số tiền này tôi đành phải tài trợ cho nhà trường thôi, dù sao thì cuối cùng nó cũng dùng cho câu lạc bộ của các cậu cả.

Khí thế của Vương Hùng lập tức xẹp xuống, vội vàng nói: “Cậu cứ đưa tiền trực tiếp cho tôi đi, ra ngoài tôi sẽ tuyên bố là cậu không đưa tiền, kèo cược đó chỉ là đùa vui thôi, chuyện chuyển khoản thực tế này hai chúng ta đừng để người ngoài biết là được.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt La Thanh lập tức biến đổi, nghiêm giọng nói: “Đùa cái kiểu gì thế? Thua cược thì phải chịu, tiền này tôi nhất định phải đưa, 200 nghìn tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!”

“Tiền này tôi bỏ ra, nhưng chẳng ai hay biết, người ngoài lại tưởng La Thanh tôi quỵt nợ. Tôi không cần thể diện chắc? Cậu làm cho cả thiên hạ đều biết chuyện này, cuối cùng cầm được tiền rồi lại còn muốn bôi nhọ uy tín của tôi sao?”

Lời lẽ của La Thanh vô cùng đanh thép, bức người từng tấc một. Trong thoáng chốc, những người thuộc câu lạc bộ bóng rổ đứng bên cạnh đều trừng mắt giận dữ nhìn về phía Vương Hùng.

Vương Hùng nói những lời đó ngược lại lại thành ra không trượng nghĩa rồi. Gã vừa muốn lấy tiền lại vừa muốn kiếm danh tiếng, trong khi La Thanh vừa mất tiền lại vừa mang tiếng thất hứa sao? Làm gì có cái lý lẽ ngang ngược như thế trên đời?

“Chuyện này...” Vương Hùng cuống lên: “Thế cậu bảo phải làm sao bây giờ?”

Câu này vừa thốt ra, quyền chủ động lập tức đổi chủ.

Xong đời rồi. Mặc Cùng đứng trong đám đông ôm trán, bất lực thở dài thầm nghĩ: Vương Hùng ơi là Vương Hùng, cậu bị người ta dắt mũi dắt đi rồi.

Quả nhiên, La Thanh liền lên tiếng: “Thế này đi, 200 nghìn tôi tài trợ cho câu lạc bộ thì vẫn giữ nguyên, cá nhân tôi sẽ đưa thêm cho cậu 200 nghìn nữa. 200 nghìn phát sinh này thuộc về diện bạn bè giúp đỡ lẫn nhau, là chuyện riêng của hai chúng ta, nhà trường cũng chẳng quản được.”

Vương Hùng ngẩn người, mọi người xung quanh ai nấy đều thầm nghĩ: La Thanh đúng là lắm tiền thật, đúng là trên đời này chẳng có vấn đề gì mà tiền không giải quyết được.

“Được thôi!” Vương Hùng lập tức đồng ý, câu trả lời dứt khoát đến bất ngờ.

Mặc Cùng đứng giữa đám đông cười khổ: Trời đất ơi Vương Hùng, trên đời làm gì có chuyện ngon ăn đến thế? Người ta tự dưng bỏ thêm 200 nghìn ra cho cậu xơi không chắc?

“Nhưng 200 nghìn này của tôi không thể cho không được đúng chứ?” La Thanh quả nhiên nói tiếp.

“Ờ...” Vương Hùng cùng đám đội viên đều đưa mắt nhìn La Thanh, xem gã định giở trò gì.

La Thanh nói: “Tôi đưa cho câu lạc bộ 200 nghìn, lại đưa riêng cho cậu 200 nghìn nữa, tổng cộng là 400 nghìn rồi. Tôi lấy tư cách gì mà phải bỏ ra 400 nghìn chứ? Chẳng lẽ các cậu ghi được tám bàn thắng à?”

“Không có...” Vương Hùng đáp.

La Thanh nói: “Thế thì đúng rồi, các cậu ghi bốn bàn, cớ sao tôi phải trả tiền cho tám bàn? Sở dĩ tôi phải bỏ thêm số tiền này hoàn toàn là do cái mồm rộng của cậu đi rêu rao khắp nơi làm hỏng bét mọi chuyện. Nhưng tại sao tôi lại phải đi dọn đống rác cho cậu chứ? Ai mà biết được có phải cậu cố tình đi rêu rao khắp nơi để tống tiền tôi thêm 200 nghìn nữa hay không?”

“Nếu tôi cứ thế mà bị cậu lừa mất 200 nghìn thì người ta lại tưởng tôi là thằng ngốc thừa tiền lắm của đấy.”

Vương Hùng nghẹn họng tức tối: “Rốt cuộc cậu muốn thế nào?”

La Thanh mỉm cười: “Đã giao hẹn một bàn 50 nghìn, 200 nghìn trước tôi sẽ chuyển cho nhà trường, thế là đủ tiền cho bốn bàn rồi. Muốn tôi bỏ ra số tiền của tám bàn, các cậu phải bù cho tôi bốn bàn còn thiếu kia.”

“Nhưng trận đấu tiếp theo còn lâu lắm, vả lại...” Vương Hùng cạn lời, trời mới biết còn phải đợi bao lâu nữa mới ghi thêm được bốn bàn thắng, phong độ của Mặc Cùng chưa chắc lúc nào cũng thần dũng như vậy. Nếu cứ dựa theo thành tích trước đây của đội bọn họ thì đợi đến lúc tích lũy đủ bốn bàn thắng e là phải sang tận năm sau rồi.

La Thanh nói: “Yên tâm đi, tôi cũng chẳng muốn dây dưa làm gì. Đá bóng thì phiền phức quá, các cậu cứ chọn bừa năm người ra đấu một trận bóng rổ với bọn này, các cậu chỉ cần ghi được quá bốn quả vào rổ là 200 nghìn này tôi đưa ngay. Đây không phải cá cược đâu nhé, chỉ là một trận đấu giao hữu tăng cường tình cảm giữa các bạn học với nhau thôi. Ơ kìa, các cậu không đến mức ngay cả bốn quả cũng không ném nổi vào rổ đấy chứ?”

Những lời này nói ra nghe cứ như thể đang cố tình trao cơ hội cho đối phương vậy.

Bởi vì trong bóng rổ, ném vào bốn quả là chuyện quá đỗi dễ dàng, một trận đấu ném vào hai, ba mươi quả chỉ là chuyện nhỏ, bốn, năm mươi quả cũng chẳng phải hiếm gặp.

Người của câu lạc bộ bóng đá chỉ cần ném vào bốn quả là có ngay 200 nghìn, chẳng khác nào mang tiền đến dâng tận miệng.

Nhưng chuyện có thực sự đơn giản như vậy không? Mặc Cùng thừa hiểu, toàn bộ tiết tấu của câu chuyện đã bị La Thanh dắt mũi hoàn toàn. Gã đã thành công biến một chuyện thua cược phải nhận lỗi thành việc bản thân rủ lòng từ bi cho Vương Hùng một cơ hội để cứu vãn ván cược mà Vương Hùng đã tự tay làm hỏng.

Tài trợ cho câu lạc bộ 200 nghìn để dẹp yên nguy cơ cán bộ sinh viên dính vào cờ bạc, lại bỏ thêm 200 nghìn nữa để chứng minh bản thân không phải tiếc tiền không muốn đưa cho Vương Hùng, gần như là đem tiền biếu không cho Vương Hùng vậy.

Gã đã thành công lấy lại toàn bộ thể diện cho bản thân, thậm chí còn kiếm thêm được tiếng thơm.

Bỏ thêm 200 nghìn đối với gã chỉ là chuyện nhỏ, nhưng trên sân bóng rổ, với trình độ của đám người Vương Hùng thì La Thanh ghi cả trăm điểm cũng chẳng thành vấn đề.

Đến lúc đó, đám người Vương Hùng có lẽ cũng sẽ trầy vi tróc vảy mà ghi được vài điểm để lấy 200 nghìn này về tay. Thế nhưng xét về mặt điểm số, trời mới biết sẽ bị La Thanh cày cho nát bét đến mức nào, cục diện trên sân chắc chắn sẽ khó coi đến cực điểm.

Bên này được mười mấy điểm, bên kia hơn một trăm điểm, số tiền 200 nghìn này cầm được về tay thì còn mặt mũi nào mà đi khoe mẽ nữa chứ?

La Thanh cố tình mang 200 nghìn ra biếu không để lật ngược toàn bộ thế cờ, đè bẹp hoàn toàn nhuệ khí ngút trời lúc trước của Vương Hùng. Sau chuyện này, người ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy La Thanh hành xử quá đỗi chu toàn và đẳng cấp.

“Chỉ cần ném vào bốn quả thôi chứ gì? Cậu tưởng câu lạc bộ bóng đá bọn tôi đến bốn quả cũng không ném nổi chắc?” Vương Hùng nói.

Mặc Cùng hoàn toàn cạn lời: Đại ca ơi, đây đâu phải là trọng tâm của vấn đề chứ.

Cuối cùng Vương Hùng vẫn đồng ý. Có thể nói ngay từ lúc bắt đầu cuộc đối thoại, gã đã bị lời lẽ của La Thanh dắt mũi xoay như chong chóng, dâng trọn quyền chủ động vào tay đối phương.