Cái cớ bảo Vương Hùng mồm to đi rêu rao khắp nơi chuyện cá cược, tuy đúng là đắc ý quá trớn thật, chủ nhiệm mà biết thì chắc chắn sẽ kỷ luật.
Nhưng chuyện này đâu phải không thể cứu vãn. Nếu Vương Hùng có thể cứng cỏi hơn một chút, nói thẳng luôn: “Thôi đi, lải nhải cái gì thế? Chuyện giữa bọn mình mà còn lôi cả thầy cô vào, không muốn đưa thì cứ bảo là không muốn đưa, bày đặt tìm lắm lý do lý trấu làm gì? Tiền này tự tôi bỏ túi ra trả cho anh em, cái kèo cược kia cứ coi như một trò đùa đi.”
Làm như vậy thì La Thanh sẽ hoàn toàn hết đường xoay xở.
Quyền chủ động sẽ nằm trọn trong tay Vương Hùng. Gã tự mình bỏ ra 200 nghìn bù cho anh em, thế là đã hoàn thành xuất sắc trách nhiệm của mình. Còn kèo cược kia có thể nói khéo là trò đùa vui, nhà trường cũng chẳng rảnh mà đi xử lý kỷ luật thật.
Ngược lại nhìn về phía La Thanh, bất kể lý do của gã nghe có vẻ đường hoàng chính trực đến đâu, nhưng chuyện giữa sinh viên với nhau mà lại đem tiền nộp cho nhà trường thì tất cả đều chỉ là sự ngụy biện.
Bởi vì trong giới sinh viên, người ta sẽ không bao giờ coi chuyện này là một trò đùa, không đưa tiền chính là không đưa tiền, cố tình nộp cho trường không thấy buồn nôn hay sao? Cuối cùng vẫn là Vương Hùng trượng nghĩa, tự mình bỏ tiền túi ra bù cho anh em, quả không hổ danh là đội trưởng.
Thậm chí, La Thanh cũng là người có danh dự, nếu bị Vương Hùng chặn họng một vố đau như vậy thì sau đó để giữ gìn chữ tín, gã nhất định sẽ tự móc thêm 200 nghìn nữa ra để đưa cho Vương Hùng.
Cuối cùng thì La Thanh vẫn sẽ phải mất 400 nghìn, nhưng người hưởng lợi thì hoàn toàn khác biệt, và chiều hướng dư luận cũng sẽ đảo chiều một trăm tám mươi độ.
Chỉ có thể nói rằng, đầu óc Vương Hùng căn bản không thể nghĩ sâu xa được đến mức ấy, còn kém La Thanh một khoảng cách quá xa.
Mặc Cùng đứng trong đám đông, tuy nghĩ ra được tất cả những điều này nhưng lại không thể đứng ra nói giúp.
Bởi vì 200 nghìn này không phải do hắn bỏ ra, mà hắn cũng chẳng có tiền để mà bỏ ra. Hắn đâu thể nhảy ra nói: “La Thanh cậu không muốn đưa thì thôi, kèo cược này cứ coi như trò đùa đi, Vương Hùng cậu tự bỏ 200 nghìn này ra chia cho anh em bọn tôi nhé?”
Nói thế thì ra cái thể thống gì nữa?
Dù Vương Hùng tuy không giàu bằng La Thanh nhưng 200 nghìn thì gã vẫn dư sức gánh được, bằng không lúc đầu gã cũng chẳng dại gì mà nhận cái kèo cược nắm chắc phần thua kia.
Nhưng gã có tiền là chuyện của gã, dính dáng đến chuyện bỏ tiền túi ra thì bắt buộc bản thân Vương Hùng phải tự mình nghĩ tới, Mặc Cùng không thể mở mồm nói thay được.
Tiền quả nhiên không dễ nuốt chút nào mà.
...
Chuyện chắc chắn sẽ giúp bản thân nở mày nở mặt như thế này, La Thanh đương nhiên không thể giấu giếm làm gì.
Ngay lập tức, người của gã đã tản ra xung quanh để kéo thêm khán giả đến xem kịch vui.
Cũng là làm cho bàn dân thiên hạ đều biết, nhưng cách nói của La Thanh lại vô cùng khéo léo và thỏa đáng.
Đó là câu lạc bộ bóng rổ và câu lạc bộ bóng đá tổ chức một trận giao hữu để tăng cường tình cảm, chuyện sau đó chuyển khoản 200 nghìn là chuyện cá nhân, không liên quan gì đến trận đấu này cả.
Nhưng trên thực tế, ai nấy đều hiểu rõ trong lòng đây là một hình thức cá cược trá hình, chỉ có điều là gần như đem tiền biếu không, chỉ cần câu lạc bộ bóng đá cử ra năm người và ném vào rổ được bốn quả là xong.
Một sự sỉ nhục trần trụi: Bốn quả bóng rổ chẳng lẽ các người cũng không làm nổi sao? 200 nghìn này coi như bố thí cho đấy.
Dần dà, Vương Hùng cũng bắt đầu ngộ ra vấn đề. Trọng tâm không phải là gã có thể dẫn đội ném vào bốn quả bóng hay không, mà là bọn họ sẽ bị La Thanh đè bẹp với cách biệt bao nhiêu điểm...
Tiền thì chắc chắn bọn họ sẽ cầm được về tay, nhưng số tiền này cầm về sao mà nhục nhã quá chừng.
“Khốn kiếp, đúng là cái thằng cáo già nham hiểm!” Vương Hùng tức tối nghiến răng kèn kẹt.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đã lỡ đồng ý mất rồi, hơn nữa La Thanh lại nói năng đâu ra đấy đầy đủ lý lẽ, chẳng hiểu sao chuyện này lại biến thành gã hành xử không đẹp, còn La Thanh thì đang ra tay giúp đỡ gã vậy.
Mặc Cùng thở dài một hơi, cũng đành chịu, ai bảo Vương Hùng cứ nhất quyết phải đi rêu rao khắp nơi làm gì cơ chứ.
Bọn họ chỉ muốn tiền, nhưng Vương Hùng thì lại không chia tiền, chỉ muốn sỉ nhục La Thanh, kết quả là gậy ông đập lưng ông, tự rước nhục vào thân.
Hết cách rồi, đành ra sân thôi.
Đúng lúc mọi người đứng dậy rảo bước về phía sân bóng rổ, La Thanh bỗng nhiên nhìn thấy Mặc Cùng đang đi ở cuối hàng ngũ.
“Ơ kìa? Cậu bạn này cũng ở đây à, đúng lúc lắm, lại đây chơi cùng luôn đi. Có muốn lên sân làm vài hiệp không, không biết chơi cũng chẳng sao, đằng nào cũng là đấu với câu lạc bộ bóng đá mà... Đúng rồi, lời mời lúc nãy vẫn còn hiệu lực đấy nhé, nói thật lòng đấy, cậu sang câu lạc bộ bóng rổ của tôi đi?” La Thanh bước lại gần Mặc Cùng, vỗ vai hắn cười nói.
Những lời này nói ra vốn dĩ là để tiếp tục sỉ nhục Vương Hùng.
Một mặt là để thể hiện rằng bản thân không cần phải tung toàn bộ tinh nhuệ của câu lạc bộ bóng rổ ra, chỉ cần tùy tiện kéo một người qua đường vào là đã quá đủ rồi.
Mặt khác, La Thanh vẫn luôn tin tưởng vào con mắt nhìn người của mình, cảm thấy Mặc Cùng chơi bóng rổ chắc chắn sẽ rất cừ, muốn lôi kéo hắn về câu lạc bộ của mình.
Thế nhưng, đây lại là nước cờ thông minh quá hóa dại. Rõ ràng là gã vẫn chưa kịp đi dò hỏi xem Mặc Cùng rốt cuộc là người của câu lạc bộ nào, xung quanh lại có rất nhiều người của các câu lạc bộ khác, thấy Mặc Cùng đứng ở rìa ngoài thì cứ tưởng hắn chỉ là người qua đường đứng xem náo nhiệt.
Kết quả là, chỉ thấy đám người Vương Hùng thuộc câu lạc bộ bóng đá chẳng những không hề cảm thấy bị sỉ nhục, mà ngược lại còn trố mắt ngơ ngác nhìn La Thanh.
Vương Hùng gầm lên: “Cậu làm cái trò gì đấy? Cậu ấy là người của đội bọn tôi, lát nữa còn phải lên sân thi đấu đấy, cậu kéo cậu ấy sang bên cậu là có ý gì hả? Thế bên bọn tôi ai đá... à nhầm, ai đánh bóng đây?”
“Cái gì?” La Thanh giật mình khựng lại.
Mặc Cùng dở khóc dở cười, còn Hàn Đương biết rõ ngọn ngành câu chuyện liền lập tức bóc mẽ chuyện lúc nãy La Thanh mở lời mời Mặc Cùng vào câu lạc bộ bóng rổ ra cho mọi người cùng nghe.
Vương Hùng nghe xong thì cười phá lên sằng sặc: “Hahaha, La Thanh cậu đúng là hài hước thật đấy, Ma Cầu là trụ cột của đội bóng bọn tôi, là thủ môn bắt chính đấy. Chiều nay cũng nhờ cậu ấy thi đấu thần dũng giữ sạch lưới trước trường thể thao, thậm chí còn một lần sút xa ba lần kiến tạo mới đè bẹp đối thủ 4 - 0 đấy. Tiền bốn bàn thắng mà cậu phải bỏ ra đều là do một tay cậu ấy kiếm về cả đấy.”