Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngoài ra, bên trong núi rừng còn có mỏ đá quý đang đợi hắn khai thác.
Đây đều là nguồn máu của lãnh địa trong tương lai, bọn chúng gánh vác trách nhiệm vận chuyển dinh dưỡng.
Nghe thấy mệnh lệnh nghiêm túc của Tông Thận, Dutra cũng càng coi trọng chuyện này hơn.
“Đại nhân xin yên tâm.”
“Ta nhất định sẽ trông coi những con chó con kia.”
“Trước khi nhận được mệnh lệnh của ngài thì ta đem cam đoan sẽ không có bất cứ sơ suất nào.”
Dutra lại khom người, gần như cong thành chín mươi độ.
“Vậy thì tốt, tiếp tới giữ vững mức thu thập bình thường là được.”
“Phát hiện bất cứ tình huống gì thì lập tức báo cáo cho ta ngay.”
“Trạng thái khẩn cấp ta cho phép ngươi xin binh lực đóng giữ thích hợp với lãnh địa.”
“Có nhu cầu và kiến nghị gì thì đừng giấu, cứ báo kịp thời cho lãnh địa.”
Tông Thận lại nói thêm vài câu, quan sát quặng mỏ u ám một chút.
Vấn đề của Dempsey đã được giải quyết, cũng không cần thiết phải ở lại đây nữa.
Nhưng mà vấn đề thuộc sở hữu liên quan về bản chất của quặng mỏ vẫn chưa được giải quyết.
Nơi này không giống công trình kiến trúc, nó không có quyền sở hữu rõ ràng.
Nói sao thì cũng là một loại tai hoạ ngầm rất lớn.
Tông Thận cũng chỉ đành tạm kéo dài thời gian, ít nhất thì phải bảo đảm được sản xuất bình thường trong một khoảng thời gian.
Vì thế, hắn phải nghĩ cách che cửa quặng mỏ lại.
Trước khi có nhiều lãnh chúa phát hiện ra nơi này hơn thì phải không ngừng gia tăng binh lực và nhân thủ của quặng mỏ.
Tông Thận thoáng nghĩ một hồi, việc xây dựng của quặng mỏ còn cần phải đi một chặng đường rất dài.
Sau khi bàn giao xong những công việc quan trọng ngắn hạn thì Tông Thận quyết định rời đi.
Tù trưởng Cẩu Đầu Nhân Dutra dẫn theo mấy quản sự tiên tri Cẩu Đầu Nhân và tiểu đội lang kỵ binh số bốn cùng nhau đưa đám người Tông Thận đến miệng quặng mỏ.
Bên ngoài quặng mỏ, Ưng Tương đang lấy mỏ mình sơ lại lông khi không có việc gì.
Thân hình to lớn kia suýt nữa thì làm cho Dutra giật nảy mình.
Những tiên tri Cẩu Đầu Nhân đi theo cũng là không chịu nổi, đứng tại chỗ run rẩy không ngừng.
Nếu không phải đám người Tông Thận đang ở ngay phía trước, thì kiểu gì đám Cẩu Đầu Nhân cũng hãi đái cả ra quần.
Đối với những đám chó con này, Long Mạch Sư Thứu chắc chắn là kẻ săn mồi đáng sợ.
Hơn nữa trên người của nó có huyết mạch chân long, trong lúc vô tình có long uy tản ra.
Đây cũng là nguyên nhân mà Ưng Tương sẽ mạnh mẽ hơn Sư Thứu bình thường.
Cũng không biết rốt cuộc là con cự long thèm khát vã quá tạo nghiệt.
Cẩu Đầu Nhân là long bộc nổi tiếng, rất là sợ với long uy như thế này.
Ưng Tương thì lại rất bình tĩnh, nó chỉ ngoắt đầu liếc nhìn rồi cũng không có hứng thú gì nữa.
Đối với nó thì Cẩu Đầu Nhân quá là nhỏ gầy, chưa xứng được liệt vào khẩu phần ăn của nó.
Ở phương diện này, Ưng Tương có phong cách chủ nghĩa cực giản.
Đối với dị tộc thì nó chỉ có hai tiêu chuẩn, có thể ăn/không thể ăn.
“Đây là thú cưỡi mới của ta, Ưng Tương.”
“Các ngươi đừng sợ hãi.”
“Được rồi, trở về hết đi.”
Tông Thận nhìn thấy phản ứng của đám Cẩu Đầu Nhân thì cảm thấy có chút buồn cười.
Sự khác biệt giữa tộc đàn vẫn là vô cùng rõ ràng.
Nghe hắn nói vậy thì Dutra và những tiên tri Cẩu Đầu Nhân kia như là được đại xá.
Bọn họ vội vàng khom người hành lễ, sau đó trở lại trong động mỏ không hề quay đầu lại nữa.
Tông Thận lại ngồi lên phía sau lưng của Ưng Tương, đợi sau khi đám người đã ngồi đông đủ thì Ưng Tương lại cất cánh.
Mục đích của Tông Thận lần này là ở trong lãnh địa.
Nếu đã trở về rồi, hơn nữa bên ngoài bang Bosch cũng đã bố trí xong ký hiệu không gian.
Vậy thì hiện giờ hắn cũng không nóng nảy trở về, về lãnh địa nhìn một chút trước đã.
Đi từ quặng mỏ đến trong lãnh địa cũng chừng bốn mươi, năm mươi cây số.
Đổi thành người máy chịu nặng thì có lẽ chỉ cần nửa giờ là có thể đến nơi.
Nhưng Ưng Tương thì không giống thế, chỉ có năm, sáu phút là bọn họ đã bay tới trên bầu trời của lãnh địa.
Ưng Tương và Tông Thận có quan hệ khế ước, tháp tiễn phòng ngự trong lãnh địa đã ngầm thừa nhận nó là người mình, cho nên không tấn công.
Khi bọn họ bay thấp qua trên không của khu sinh sống của lãnh địa, Tông Thận phát hiện phía dưới đang kêu ầm lên.
Nhóm tận mấy đống lửa cỡ lớn, còn có hai đội ngũ đứng xếp hàng hơn trăm mét nữa.
Cuối cùng Ưng Tương bay đến khu vực trung tâm, đáp xuống bên ngoài tiểu viện lãnh chúa.
Tông Thận linh hoạt nhảy từ trên người của nó xuống.
Hắn tháo mũ giáp của mình xuống, cất vào trong ô chứa đồ.
Hắn đi thẳng vào bên trong tiểu viện lãnh chúa, nhìn thấy trong tòa nhà nhỏ của lãnh chúa đang sáng đèn.
Thế là hắn đi tới cửa tiểu viện, đứng ở ngoài cửa là cũng đã loáng thoáng nghe được trong đó truyền tới âm thanh trò chuyện.
Âm thanh không nhỏ, chứng minh cảm xúc của người nói chuyện có chút phấn khởi.
Hơn nữa còn là âm thanh của người đàn ông trẻ tuổi.
Nghĩ tới đây, Tông Thận bỗng nhíu mày, đẩy luôn cửa lớn ra.
“Két…”
Khi cửa chính mở ra thì Tông Thận cũng biết tình huống ra sao.
Bên bàn dài trong nhà ăn gần như là đã ngồi đầy người.
Luna ngồi ở vị trí đầu, Mariel ngồi ngay bên cạnh tay phải của nàng.
Mà bên cạnh tay trái của nàng thì là một người đàn ông tóc vàng.
Hắn mặc giáp nhẹ, trên lưng có huy hiệu cự long gào thét, đại biểu cho có lẽ hắn có vương quốc chống lưng.
Trên bàn dài chén đĩa bừa bộn, rượu màu đỏ tím nhỏ xuống ở trên bàn.
Xem ra những người này vừa mới ăn cơm xong thôi.
Sau khi cửa chính bị đẩy ra thì âm thanh trò chuyện thân thiện cũng im bặt theo.
“Đại nhân, sao ngài đã về rồi vậy?”
Luna và Mariel lập tức đứng dậy chào đón.
Tông Thận cười, khoát tay.
Người đàn ông tóc vàng ngồi ở bên cạnh bàn ăn hình như có chút kiêu căng.
Hắn cứ ngồi đó không đứng dậy, thậm chí cũng còn chẳng định giới thiệu chính mình.
Mà những người đi chung cùng ăn với hắn thì cũng là như thế.
Nhìn từ trang phục của bọn họ thì rất rõ ràng bọn họ đều là kỵ binh Kinh Trang.