Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vậy thì thân phận của những người này không cần nói cũng biết rồi.

Tông Thận bước nhanh tới bên cạnh bàn ăn, nụ cười trên mặt vẫn như lúc ban đầu.

Luna và Mariel liếc nhau rồi vội vàng đuổi theo.

“Đại nhân, đã quên giới thiệu với ngài.”

“Vị này là Harold tiên sinh, trưởng tử của Nam tước Bezos đại nhân.”

“Hắn dẫn theo kỵ binh Kinh Trang hộ tống lưu dân tới cho chúng ta.”

Mariel tiến lên trước một bước, đứng trước người đàn ông tóc vàng và giới thiệu.

Lúc này, vừa khéo Tông Thận cũng đi đến bên cạnh bàn ăn.

Cho đến lúc này, Harold mới từ từ đứng dậy, nhìn Tông Thận với vẻ nghiêm túc thận trọng.

Chẳng hiểu sao lại có mùi thuốc súng lan tràn trong không khí.

“Harold?”

Tông Thận nhếch miệng cười, cũng không duỗi tay mình ra.

Hắn có thể cảm nhận được thằng ôn này có một loại địch ý khó hiểu và còn có chút sự coi thường dành cho hắn.

Nghe thấy Tông Thận gọi tên mình thì Harold gật đầu.

“Đúng thế.”

Phận là khách, hắn không những không có bất cứ phép lịch sự nào cũng người làm khác, mà đã thế còn tỏ vẻ cao ngạo lạnh lùng.

“Ha ha, ta là lãnh chúa của nơi đây.”

“Ta tên Tông Thận, ngoài ra ta và cha của ngươi cũng là bạn tốt.”

Đương nhiên Tông Thận tự biết Harold là ai, chính là vị trưởng tử kia của Nam tước Bezos.

Cho nên hắn cũng không hề tức giận, mà là lựa chọn tiếp xúc tiếp.

“Hừ, lãnh chúa gì chứ.”

“Nơi này chính là khu vực trong quyền quản hạt của bang Bosch, mà cha của ta là Quan chấp chính của bang Bosch!”

Hắn nói với vẻ lời lẽ thích đáng, trong lời nói của hắn đã giáng địa vị của Tông Thận xuống một bậc.

Nghe thấy Harold nói như vậy, trong lòng Tông Thận đã coi hắn là thành một kẻ ngu.

Hắn nhéo cằm của mình.

Thôi quyết định cho thằng ôn này thêm một cơ hội nữa.

“Dựa theo luật pháp của vương quốc, khu quần cư thuộc về quyền của cá nhân.”

“Điểm này cả cha ngươi cũng còn phải thừa nhận.”

“Thậm chí hắn còn tặng ta một lá cờ ma pháp nữa.”

Tông Thận nói với giọng bình tĩnh, nói rành mạch logic không có chút sơ hở nào.

“Tên kiêu căng.”

“Nơi này còn chẳng bằng được một cái làng nữa, ngươi mà cũng dám tự xưng là lãnh chúa à?”

“Người đang ở trước mặt ngươi đây chính là Harold đại nhân, nhi tử của Nam tước Bezos, đội trưởng kỵ binh tuần hành của bang Bosch.”

“Dựa theo luật pháp của vương quốc, ngươi nên hành lễ với ta!”

Harold tỏ vẻ kiêu căng nói, thậm chí còn chẳng nhìn thẳng vào Tông Thận nữa, hắn hơi nghiêng đầu.

Lần này trong lòng Tông Thận đã thấy hơi run rẩy rồi.

Rốt cuộc là cái gì đã trao cho hắn địch ý lớn như thế, cộng thêm tự tin mù quáng như vậy?

Thằng ôn này chụp bừa hàng tá danh hiệu vô dụng lên mình, cứ như thể đang hù dọa hắn vậy.

Nam tước Bezos đã là tước vị cấp thấp nhất, dựa theo lệ thường kế thừa của quý tộc, tước vị truyền đời là sẽ bị giáng cấp, theo lý thì thằng ôn này sẽ có thân phận bình dân.

Bởi vì tước vị của Nam tước Bezos là chẳng thể truyền đời được, dưới Nam tước chính là bình dân.

Còn về thân phận kỵ sĩ, chắc là Harold vẫn còn chưa lấy được, bởi vì trước ngực của hắn vẫn chưa có bất cứ huy hiệu nào do đoàn kỵ sĩ ban phát.

Vậy thì rất rõ ràng, hắn đang nói hươu nói vượn.

Chiến giáp, giày chiến, giáp chân trên người Tông Thận vẫn còn nhuốm máu, mỗi tội không đội mũ giáp thôi.

Bởi vì trước đây không lâu hắn mới hủy diệt lãnh địa của Dempsey.

Ngọn lửa do nổ và lửa địa ngục tạo ra đã để lại vết khói màu đen ở trên người.

Thậm chí còn có hơi khói thoang thoảng truyền đến khi Tông Thận đi lại.

Người như thế này không bàn tới địa vị ra sao, chỉ nhìn thấy dáng vẻ này là biết cũng không dễ chọc.

Nhưng Harold lại có địch ý rất mãnh liệt với hắn, đây là điểm làm Tông Thận thấy nghi ngờ.

Thấy Tông Thận cúi đầu không nói nữa thì Harold còn tưởng Tông Thận bị dọa sợ rồi, bỗng nở một nụ cười đắc ý.

Lúc này Luna đứng ở mặt bên của Tông Thận, nàng đã phát hiện ra chuyện không ổn nên định bị quát bảo Harold ngừng hành vi vô lễ lại.

Chỉ thấy Luna nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, đang lúc nàng muốn nói thì Harold lại đặt tay lên ngực trước, khẽ vuốt cằm nói với nàng.

“Luna thân mến.”

“Ngươi đã nhìn thấy chưa?”

“Đây chính là lãnh chúa đại nhân mà ngươi nói đó.”

“Ta cảm thấy ngươi thôi nên suy xét tới ra trước đi, tới bang Bosch với ta.”

Harold vươn tay mình ra, muốn giữ chặt tay của nàng.

Luna lui liên tiếp về phía sau hai bước, trên mặt đã lộ vẻ không vui rồi.

Lúc này, Tông Thận mới ngẩng đầu lên.

Hắn quay đầu nhìn thoáng qua Luna, rồi khi lại nhìn về phía Harold thì hắn đã hiểu ra.

Hóa ra địch ý của thằng ôn này dành cho mình là vì như thế!

“Harold.”

Tông Thận đột nhiên gọi hắn một tiếng, khi hắn quay ra thì duỗi tay chỉ vào đầu của tên này.

“Ta cảm thấy chỗ này của ngươi có chút bệnh!”

Tông Thận nói hắn như vậy ở ngay trước mặt Luna, đã khiến cho biểu cảm trên mặt Harold có hơi khó coi.

“Điêu dân vô lễ!”

“Ngươi muốn…”

Harold thét lên đầy phẫn nộ, cứ như thể đã bị xúc phạm nghiêm trọng vậy.

Đây chính là hội chứng con nhà giàu điển hình.

Trên thực tế, lúc trước khi hắn phụng mệnh dẫn người tới chi viện Quinnier, hiền lành trông cứ như Thảo Nguyên Ngưu trong nông trường vậy, trông có chút dáng vẻ của tên nịnh bợ.

Hiện giờ nguyên nhân có lẽ là do Luna, hoặc cũng là thể là vì hắn xem thường lãnh địa của Tông Thận.

Biểu hiện bây giờ của hắn càng làm bật lên sự tương phản rõ ràng.

Khi đối mặt với đội trưởng đội kỵ sĩ trong cự thành thì hắn a dua nịnh hót, nhưng khi đối mặt với Tông Thận thì lại hoàn toàn khác biệt.

Nhưng mà tiếng quát lớn của hắn còn chưa dứt thì Tông Thận đột nhiên vung tay lên đấm một quyền.

Một quyền này đấm thẳng vào mặt Harold, ngay sau đó Harold bị đánh bay thẳng ra ngoài luôn.

“Ầm!”

Máu mũi bắn tung tóe trên mặt đất, Harold ngã ra bàn dài.

Hắn đụng cho những chén đĩa đựng canh thừa thịt nguội kia đổ nghiêng đổ ngả.

Cả chiếc bàn dài cũng bị hắn đâm cho lệch về một bên tận mấy mét.

“-117”