Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một điểm sát thương không thấp xuất hiện từ đỉnh đầu của hắn.
Dù cho không sử dụng bất cứ vũ khí nào, chỉ dựa vào nắm đấm vật lộn thì sức mạnh của Tông Thận vẫn là không thể khinh thường được.
Harold bị đánh cho ngơ ra luôn, những kỵ thủ Khinh Trang ở bên cạnh bàn dài kia cũng ngây cả ra.
Lúc này Luna cũng rút Nguyệt nhận, Mariel lui về phía sau mấy bước nắm chặt thủy tinh truyền tin ở trước ngực.
Ngay khi xung đột sắp bùng nổ thì Luna và Mariel vẫn kiên định tỏ rõ lập trường.
“Cút ra ngoài!”
“Hoặc là bị ta ném ra ngoài!”
Tông Thận cất bước đi tới trước trong khi tay không tấc sắt.
Những kỵ thủ Khinh Trang kia ngay lập tức rút trường kiếm bên người ra.
Bỗng chốc trong đại sảnh của tòa nhà nhỏ của lãnh chúa toàn là âm thanh rút kiếm.
Thoáng cái đã thành bầu không khí gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây.
Tông Thận không sợ hãi chút nào trước cảnh này, hắn cất bước đi về phía trước, từ đầu đến cuối trên khuôn mặt hắn luôn nở một nụ cười nhạt.
Những kỵ thủ Khinh Trang cấp hai này đừng nói không cưỡi ngựa, dù cho để bọn họ cưỡi ngựa thì cũng chẳng phải đối thủ của Tông Thận.
Hiện giờ chiến lực cá nhân của Tông Thận cực kỳ mạnh, hơn xa quái vật cấp bá chủ.
Ở trong trường hợp như thế này, khí thế tôi luyện được từ máu và lửa trên người hắn kia cũng bộc phát ra.
Đây mới thực là người lăn lê bò lết từ trong máu tươi ra, cũng không phải loại người như Harold có thể sánh được.
Nói ra thì, rõ ràng Nam tước Bezos là người học rộng hiểu nhiều, lý trí, cách đối xử xử sự với mọi người làm cho người ta thấy thân thiện như thế.
Nhưng sao đại nhi tử của hắn lại cùi bắp tới vậy.
“Chẳng lẽ không phải con ruột?”
Đột nhiên nghĩ đến Tông Thận một loại khả năng.
Rồi lại nhìn màu tóc của Harold có vẻ cũng không giống với Nam tước Bezos lắm.
So với Tông Thận uy phong bá đạo, Harold chỉ cảm thấy áp lực trên mình nặng như núi.
Một quyền ban nãy kia gần như đánh cho hắn ngu luôn, cũng tạo ra thương tổn cho cơ thể hắn.
Hiện giờ chỉ cảm thấy mũi và mặt mình đau tới mất luôn cảm giác, muốn mở miệng nhưng rồi đột nhiên nói không ra lời.
Harold có hơi hé miệng, mặt hắn sưng lên với tốc độ thấy được bằng mắt thường.
Trong mắt hắn Tông Thận không phải người, mà là một con Hùng Quái hình người.
Những kỵ thủ Khinh Trang kia giơ trường kiếm lên bao vây Tông Thận.
Harold đã bị dọa cho sợ rồi, ngã ra đất, dựa vào bàn dài không nhúc nhích.
Tông Thận lấy ra hai tay gấu, đeo lên tay trái và tay phải mỗi tay một cái, ánh mắt cũng trở nên nguy hiểm hơn.
Bầu không khí của hiện trở nên càng ngày càng căng thẳng, mâu thuẫn toàn diện như thể đụng cái là bùng nổ!
Lúc này Harold đột nhiên đưa tay ra.
“Nhúng nhúng… Nhúng cha nhi…”
Hắn nói nghe không được rõ, hình như là muốn nói “Chúng ta đi” .
Tông Thận dừng bước chân.
Những kỵ thủ Khinh Trang kia hai mặt nhìn nhau, vội vàng đỡ hắn lên, đi lướt qua Tông Thận.
Không nói Harold, ban nãy những kỵ thủ Khinh Trang này cũng phải chịu áp lực rất lớn.
Tông Thận cũng không ngăn cản bọn họ, nhìn bọn họ rời đi, nháy mắt ra dấu với Luna.
Luna hiểu ngay, nàng chậm rãi theo bọn họ ra ngoài.
Không bao lâu, bên ngoài truyền đến một tràng âm thanh người ngã ngựa đổ.
Có lẽ là nhìn thấy Ưng Tương đang tản bộ ở bên ngoài tiểu viện.
Mãi hơn mười phút sau Luna mới vào trong nhà.
Lúc này Tông Thận đã ngồi trong phòng khách nói chuyện với Mariel.
Luna đi tới bên cạnh Tông Thận, khom mình hành lễ.
“Đại nhân, hướng bọn họ đi là hướng của khu sinh sống.”
“Những tôi tớ phụ trách lái xe trâu ngựa kia cũng đi cùng.”
Tông Thận gật đầu, vỗ cái ghế ở bên cạnh.
“Ngồi đi Luna, ban nãy Mariel đã kể với ta rồi.”
“Tên này phụ trách hộ tống đội xe lưu dân.”
“Các ngươi đón tiếp hắn cũng không phải là sai.”
Ban nãy Tông Thận đã biết rõ đầu cua tai nheo ra sao từ Mariel.
Trên bản chất thì tên nhóc này cũng là tới vì công vụ.
Chỉ có thể nói, Harold là quá không tinh mắt, hoặc là nói mị lực của Luna quá lớn.
Nguyên nhân làm cho hai người đàn ông sinh ra địch ý với nhau thì cũng chỉ có thể là giữa hai bọn họ có một người phụ nữ nào đó thôi.
Hiện giờ đã là hơn mười giờ tối, từ khi hắn về từ bang Bosch thì đã qua hơn ba tiếng.
Đám người Vereesa và Kanigia đứng ở cạnh cửa, nên ban nãy họ cũng chứng kiến tận mắt cả quá trình.
“Đúng rồi Luna, ngày mai ngươi dẫn theo chiến sĩ và nông tới doanh địa giặc cỏ lúc trước kia đi.”
“Mang theo hai máy khoan dò ma năng nữa.”
“Phía dưới chỗ doanh địa giặc cỏ kia có một di tích Azshara cỡ lớn.”
“Ta chuẩn bị nhân dịp mấy ngày nay khai phá nó luôn.”
Tông Thận quay đầu nhìn Luna, giao cho nàng một nhiệm vụ.
“Vâng thưa đại nhân.”
Luna nhẹ giọng đáp.
Nàng nhớ rõ doanh địa giặc cỏ kia.
Lúc trước cũng là nàng một người làm thịt cả mười tên giặc cỏ yếu như con gà đó.
Cũng là ở nơi đó, Tông Thận giải cứu được mấy nông phu, những người quen biết cũ trong lãnh địa như Tam Bàn, Tiểu Bình, Nhị Nha v.v… cũng là gia nhập lãnh địa trong lúc ấy.
“Những người khác thì tạm thời cũng không có nhiệm vụ gì.”
“Mau thu xếp cho xong những lưu dân này, hoàn thành công việc sàng chọn thiên phú.”
Tông Thận nhìn Luna rồi lại nhìn Mariel, cuối cùng sau khi dặn dò vài câu thì hắn đứng lên.
Nhân lúc đêm nay vẫn còn chưa muộn lắm, hắn còn phải chạy về bang Bosch nữa.
Luna và Mariel cũng đứng dậy đưa tiễn.
Tông Thận quay đầu nhìn Luna với một ánh mắt cổ vũ, sau đó dẫn theo đám người Vereesa lại đi ra bên ngoài tiểu viện lãnh chúa.
Lúc này Ưng Tương đang thu cánh, đi lại khắp nơi.
“Ưng Tương, tới đây!”
Tông Thận gọi lớn, sau khi nghe thấy giọng của hắn thì Ưng Tương chạy tới rất là vui vẻ.
Miễn phải bàn chứ, sau cả ngày ở chung cùng nhau, độ trung thành của con Sư Thứu này đã tăng hơn 8 điểm.
Dù sao đi theo Tông Thận cũng rất thoải mái, muốn ăn có ăn, muốn uống có uống, còn không cần từ mình đi săn nữa chứ.
Bởi vậy hiện giờ Ưng Tương đã bắt đầu có một chút biểu hiện thân mật với Tông Thận.