Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Số lượng ít còn dễ đối phó, nếu số lượng nhiều là chưa chắc đám người Tông Thận đã đánh thắng được.

Ngoài ra, làm sinh vật vong linh, ưu điểm lớn nhất của bọn chúng cũng không phải được thể hiện trên chiến lực đơn thuần.

Nguyên nhân mà thiên tai Vong Linh từng càn quét được đại lục là nhờ vào đặc tính vong linh.

Bọn chúng không sợ sinh tử, không có bất cứ cảm xúc nào, không có cảm giác đau, độ chấp hành cao, khi chém giết tuyệt không nhân từ nương tay, dù thế công của quân địch có mãnh liệt tới đâu thì cũng không thể làm bọn chúng dao động.

Chỉ cần có vong linh cao giai có năng lực chỉ huy tồn tại, khi để những quái vật này tụ tập lại thì sẽ là thiên tai chân chính.

Hai vấn đề này quậy lại với cùng nhau thì thành một vấn đề có độ khó không nhỏ.

“Làm sao để xử lý kỵ sĩ khô lâu trong khi không làm Ngư Nhân phát giác…”

“Còn phải đảm bảo được cho sự an toàn khi đào bới sau đó.”

“Haizzz, đúng là khó làm!”

Tông Thận bĩu môi, đột nhiên cảm thấy hành trình thám hiểm lần này vẫn rất khó.

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm được phương án nào đáng tin cậy.

Ít nhất dựa theo những tin tức đã biết để cân nhắc thì lần hành động này chắc chắn là trắc trở.

Cũng may hắn còn có mấy tiếng để nghiên cứu thêm một chút.

Ít nhất đám người Nam tước Bezos cũng phải mất thêm năm tiếng nữa mới tới nơi được.

Khoảng thời gian này chính là cơ hội để chuẩn bị tốt nhất.

Những nội dung mà mô đun công lược có thể cung cấp là rất chi tiết, nhưng tình hình cụ thể thì còn cần quan sát thêm.

Bởi vì xưa nay có câu “trăm nghe không bằng một thấy”, câu này cũng có thể sử dụng trong trường hợp này.

Ngay lập tức, Tông Thận chuẩn bị xuống núi dò xét một phen.

Hắn buộc phải xác nhận trạng thái di tích trước thì mới tính tới hành động tiếp theo được.

Mặc dù những Ngư Nhân kia giám thị nơi này nghiêm mật, nhưng sẽ không hoạt động ở chỗ chân núi.

Có lẽ hắn có thể cân nhắc đến việc dụ những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư kia tới chỗ của Ngư Nhân.

Tông Thận bắt chéo hai chân, ngồi bên vách đá yên lặng tự hỏi.

Gió nhẹ thổi từ Bắc tới Nam, làm hắn thấy càng bình tĩnh hơn khi đối mặt với vấn đề khó trước mắt.

Đám người Vereesa tự do hoạt động trên vách đá, vừa quan sát tình hình trên đỉnh núi vừa cảnh giới.

Madeline tiến giai thành hiệp sĩ Cường Kích cấp bốn đứng ở bên cạnh Tông Thận, nhìn hồ nước ngẩn người.

Nàng có sự gia trì của Ưng Nhãn, nên thị lực của nàng đúng là tốt tới không tưởng tượng được nổi khi so với người bình thường, nhưng cũng vẫn không tài nào thấy rõ được tình hình bên hồ.

Khi ở một khoảng cách xa như thế thì gia trì tầm nhìn cũng chỉ là trò trẻ con thôi.

Tông Thận ngừng suy nghĩ, quay đầu nhìn thấy Madeline đứng ở bên cạnh, tiện tay đưa kính viễn vọng cá nhân cho nàng.

“Madeline, ngươi sử dụng kính viễn vọng thử xem.”

“Ta nghĩ với thị lực của ngươi, thì có lẽ là sẽ nhìn được rõ ràng hơn.”

Nghe Tông Thận nói, Madeline gật đầu vươn tay nhận kính viễn vọng.

Kích cỡ của thứ này cũng không nhỏ gì, nắm trong tay trĩu nặng.

Madeline lui về phía sau mấy bước, rồi mới cho ống kính của kính viễn vọng vào trước mắt phải.

Khi nhìn qua kính viễn vọng, nàng không ngừng di chuyển qua trái hoặc là qua phải để điều chỉnh vị trí nhìn.

Sau một lúc lâu, Madeline mới buông kính viễn vọng xuống, đưa tay chỉ về phương Bắc.

“Đại nhân, ở bờ Bắc của hồ nước này có một tháp đá.”

“Trông thì có vẻ là tế đàn.”

“Ngoài ra số lượng lều cỏ bên bờ Bắc cũng nhiều hơn hai bờ Đông và Tây.”

“Còn có một vài kiến trúc kì lạ giống như đầm nước lớn.”

Madeline báo cáo lại tình hình mà mình nhìn thấy cho Tông Thận.

Nghe báo cáo của nàng xong, Tông Thận không nói thêm gì.

Đưa tay nhận kính viễn vọng, gật đầu nhẹ.

“Ta biết rồi.”

“Các ngươi ở trên đỉnh núi chờ ta.”

“Mình ta sẽ xuống dưới đó xem chút tình hình.”

Tông Thận cất kính viễn vọng vào trong ô chứa đồ, cũng nhảy từ trên vách đá xuống không hề quay đầu lại.

Ngay lúc hắn rơi xuống thì đã kích hoạt thuật Phù Không.

Năng lượng Phong Linh màu xanh nhạt vờn quanh người hắn, làm người hắn nhẹ nhàng như chiếc lông.

Madeline vừa muốn nói gì, thì Tông Thận đã mất hút luôn rồi.

Phương thức rời đi này đúng là có chút hú hồn!

Vách đá có độ cao chừng năm trăm, sáu trăm mét, phía dưới chính là sườn dốc cây cối rậm rạp.

Tông Thận lợi dụng thuật Phù Không khống chế cơ thể, rơi vững vàng vào trong rừng rậm ở sườn núi.

Hắn muốn tự mình làm trinh sát, đi tra xét tình hình của di tích.

Nếu như cần thiết thì có khi sẽ còn phải sử dụng tới mặt nạ Hư Huyễn của Doppler (màu tím) hoặc là thuốc biến hình (màu lam) để ngụy trang thành Thiển Thủy Ngư Nhân, lẻn vào bộ tộc Kích Lưu xem thử tình hình.

Nhưng dù sao thì hắn cũng là nhân loại, muốn hoá hình thành Ngư Nhân, thì có vẻ thuốc biến hình còn kém chút.

Có lẽ phải sử dụng tới mặt nạ Hư Huyễn của Doppler (màu tím) mới được.

Nhưng dù có ra sao thì hắn cũng phait tới chân núi trước rồi mới tính tiếp được.

Tông Thận rơi vào trong núi rừng, hắn quan sát một chút tình huống xung quanh.

Hắn không phát hiện được bất cứ chỗ khả nghi nào, nghĩ chắc di tích không ở nơi này.

“Hãy chỉ lối tới vị trí di tích cho ta!”

Hắn truyền đạt một yêu cầu cho mô đun công lược bằng ý nghĩ.

Gần như là được đáp lại chỉ trong nháy mắt, trước mặt Tông Thận xuất hiện chỉ dẫn đánh dấu màu vàng.

Sau khi có mục tiêu rõ ràng, Tông Thận lại trôi lơ lửng và bay về phía chân núi.

Bay chắc chắn là sẽ phải nhanh hơn đi bộ nhiều.

Rời khỏi rừng rậm chỗ sườn núi, phía dưới rộng mở thoáng đãng.

Đây là một khu đất trống có độ dốc dài, không có thực vật không có đá vụn, chỉ có một đám đất đen xốp.

Nơi này cách hồ nước với một khoảng cách tính thẳng chừng hai cây số.

Đương nhiên khoảng cách thẳng nói tới ở đây là tính tới bờ Nam.

Mà muốn tới được trạm gác của Ngư Nhân ở bờ Đông và bờ Tây thì ít nhất cũng phải năm, sáu cây số.