Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi nhìn từ trên đỉnh núi xuống, khoảng cách mấy cây số này không trông rất là ngắn.

Nhưng sau khi hắn đứng ở chân núi thì khoảng cách này chắc là đã đủ an toàn.

Ngư Nhân cũng không phải những mãnh cầm có thị lực tốt tới không tưởng kia.

Chỉ cần hiện trường di tích không truyền ra động tĩnh quá lớn thì có lẽ sẽ không thu hút sự chú ý của Ngư Nhân.

Nhưng mà nếu thế thì máy khoan dò ma năng không thích hợp sử dụng trong trường hợp này rồi.

Dù sao là máy móc ma năng, thứ kia dù là di chuyển hay là khỏi động khoan dò bắt đầu đào thì cũng đều phát ra những tạp âm rất rõ ràng.

Ngoài ra, hắn cũng không thể cho một đám lớn người tới chân núi đào bới nhân công được.

Nếu như chỉ hơn mười người, ở trong tình huống ẩn hình đi thì sẽ không cần lo nhiều tới thế.

Nhưng nếu là mấy chục người gióng trống khua chiêng đào bới ở chân núi thì sẽ khiến cho Ngư Nhân chú ý.

Tông Thận vừa bay từ từ về phía chân núi, vừa suy nghĩ tìm đối sách.

Nhưng từ đầu đến cuối hắn đều không tìm được phương án nào vẹn toàn cho đôi bên.

Tốc độ của thuật Phù Không nhanh hơn đi bộ nhiều.

Sau ba bốn phút, Tông Thận đã bay tới chân núi rồi.

Sau khi hắn đáp đất thì cảm thấy đất ở dưới chân xốp vô cùng.

Thậm chí sau khi hiệu quả của thuật Phù Không biến mất, chỉ dựa vào cân nặng của hắn cũng đã để lại được dấu chân rõ ràng trên mặt đất rồi, ngoài điều này thì ở gần đó cũng có rất nhiều dấu dấu vết của vó ngựa.

Những dấu vết này rất sâu, nhưng lại nhỏ hơn dấu móng của Ngựa Thảo Nguyên một chút, hiển nhiên là phù hợp với đặc thù của Vong Linh Cốt Mã không có máu có thịt.

Tông Thận quan sát cẩn thận, rất nhanh đã phát hiện được nhiều thứ hơn.

Ở vị trí dưới chân núi bên trái có phế tích của kiến trúc.

Phần lộ ra trên mặt đất là mấy cột đá hình tròn lớn.

Cây cột đã gãy, phần lớn đều đã bị vùi lấp bởi bùn đất.

Phần còn lộ trên mặt đất còn cao chừng hai mét.

Tông Thận đi đến bên cạnh phế tích, vươn tay sờ lên kiến trúc một chút.

Mặt ngoài của nó phủ không ít bụi, đã chuyển sang màu xám trắng rồi.

Tuy nơi này đã là vị trí di tích rất rõ ràng rồi.

Những nơi mà công lược chỉ dẫn lại không phải nơi đây, mà là nơi cách mấy cây cột đá này năm trăm, sáu trăm mét về phía Bắc.

Tưởng tượng thì cũng biết được, là nơi ở tạm thời, nên sẽ chẳng có chuyện đoàn kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư lại xây dựng kiến trúc bằng đá rầm rộ sôi nổi bắt mắt như thế này được.

Tám chín phần mười là nhà gỗ hoặc là lều vải.

Mà mấy cây cột đá này thì chắc vốn đã có sẵn ở nơi này từ trước rồi.

Dù sao lựa chọn nơi này làm điểm đóng quân thì ẩn nấp là một nhân tố cần cân nhắc tới, tiếp tới cũng đã cũng chứng minh hơn một vạn năm về trước nơi này cũng có dân cư sinh sống.

Nơi ở tạm thời sẽ không dựng ở một nơi chim không thèm ị.

Ít nhất thì nơi này cũng là đại hậu phương an toàn, còn về công trình kiến trúc phía dưới cột đá thì có lẽ là điểm liên lạc của liên quân phản kháng năm đó.

Cũng có thể là thần miếu hoặc là công trình kiến trúc xưa cũ gì đó, tóm lại nó không phải điểm đóng quân.

Nhưng tuân theo nguyên tắc “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”, Tông Thận vẫn hỏi dò hệ thống công lược.

“Ở gần đây ngoài di tích thì còn có nơi nào đáng để thăm dò không?”

Cách đặt câu hỏi thế này là bao quát tất cả địa phương ở xung quanh.

(Đã đánh dấu những nơi đáng để thăm dò trong phạm vi năm mươi cây số quanh đây)

Sau khi phụ đề nhắc nhở này xuất hiện thì rất nhanh đã biến mất không thấy đâu nữa.

Tông Thận bắt đầu nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm điểm đánh dấu ngoài di tích.

Khỏi phải nói chứ, trong phạm vi năm mươi cây số ngoài di tích này thì vẫn còn ba điểm đánh dấu nữa.

Mà hai điểm đánh dấu trong đó đều nằm ở phía Bắc của Tông Thận, cũng chính là vị trí có hồ nước dưới chân núi.

Một điểm đánh dấu thì ở gần vị trí trung tâm của hồ, nơi đó bị hơi nước bao trùm, Tông Thận không nhìn thấy rõ được gì hết.

Một điểm đánh dấu khác thì ở bờ Bắc của hồ nước, cũng chính là trung tâm của bộ tộc Kích Lưu.

Điểm đánh dấu cuối cùng thì nằm ở phía Nam, gần đỉnh núi, cũng chính là nơi mà đám người Tông Thận đáp xuống.

Còn phía dưới cột đá thì lại không có gì đáng khám phá.

Sau khi Tông Thận xác nhận qua về tất cả vị trí, thầm nghĩ trong lòng, xóa hai ký hiệu ở trung tâm hồ và trung tâm bộ lạc đi.

Hiện giờ không phải lúc thích hợp để đi thăm dò hồ nước và bộ tộc Kích Lưu.

Bộ tộc Kích Lưu kia có hơn tám nghìn con Thiển Thủy Ngư Nhân đó.

Tông Thận không dẫn theo vài trăm người tới thì đúng là không đánh thắng được bọn chúng thật.

Dù sao nơi này chính là sân nhà của bộ tộc Kích Lưu.

Vài trăm người là một con số nói cho ước lượng thôi.

Cho dù sử dụng máy ném bom Ưng Tương tung bom Địa Tinh càn quét.

Sau đó lại để các loại ma pháp công kích quần thể cấp ba, cấp bốn tàn phá.

Cuối cùng mới phái đội ngũ xuất kích.

Dù cho là thể thì kết cục vẫn khó đoán trước được.

Dù sao nơi này có hơn tám nghìn con Ngư Nhân có được sức chiến đấu cơ bản, cho dù là tám ngàn con heo thì cũng phải giết một tràng thì mới giết hết được.

Tuy rằng trong phút chốc này tụi nó khó chơi, nhưng không có nghĩa là sau này không giải quyết được chúng.

Những Thiển Thủy Ngư Nhân này chính là chiến sĩ và vệ sĩ không mất công đào tạo, đợi khi hắn có đủ thực lực tới kiếm đồ cũng không muộn.

Dù sao thì nếu Tông Thận đã không giải quyết được thì những lãnh chúa khác cũng đừng mơ tới chuyện vớt được tí canh nào.

Trừ phi là mấy trăm vị lãnh chúa tụ họp lại với nhau, tập kết mấy ngàn chiến sĩ phát động công kích.

Nếu không thì bộ tộc Kích Lưu này sẽ vẫn tồn tại yên ổn tiếp.

Có nói sao thì bọn chúng cũng đã sinh sống ở đây một trăm, hai trăm năm rồi mà.