Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Điều này chứng tỏ thực lực của bọn nó đủ để làm bộ tộc đứng vững được gót chân ở nơi này, không chịu sự uy hiếp của mãnh thú và ma thú khác.

Tông Thận lại đổ dồn sức chú ý lên di tích nơi đóng quân của đoàn kỵ sĩ Hùng Sư.

Hắn xuống chân núi cũng đã được một lúc trồi, nhưng lại không thấy bóng dáng của kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư ở đâu.

Nhưng hắn cũng không lơ đãng vì điều đó, bởi vì ở trên mặt đất có không ít dấu vết đi lại của kỵ sĩ khô lâu.

Những dấu vết này chưa bị tự nhiên xóa sạch nên chắc là dấu vết hoạt động trong những ngày gần đây.

Nhưng mà hiện giờ, Tông Thận vẫn chưa nhìn thấy kỵ sĩ khô lâu nào hoạt động trên mặt đất hết.

Hiện tại hắn chuẩn bị tới chỗ di tích xem thử, di tích này thì đã bị chôn sâu dưới mặt đất từ lâu rồi.

Nhưng nếu đã có kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư bị đánh thức, thì chứng tỏ là dưới mặt đất xuất hiện nơi trống.

Tông Thận ấp ủ thắc mắc ở trong lòng, hắn đi về phía Bắc dựa theo hướng dẫn của gợi ý công lược.

Sau khi đi được năm trăm, sáu trăm mét thì hắn đã tới nơi mà chỉ dẫn đánh dấu.

Ở đây có một hố lõm khổng lồ.

Đường kính hơn mười mét, trông giống hình cái phễu.

Ở chỗ sâu nhất rộng chừng ba, bốn mét, đáng tiếc đen ngòm không nhìn thấy được chi hết.

Bên trong hố lõm có dấu chân mà Vong Linh Cốt Mã bước qua đầy rõ ràng.

Điều này chứng tỏ cái hố lõm này đây nối thẳng xuống lòng đất.

“Lạ ghê, đất ở nơi này tơi xốp như thế, sao lại có hố lõm được nhỉ?”

“Xem ra bên trong cái hố lõm này có hang đất.”

“Không đúng! Đất xốp thì có lớp đất tầng ngoài thôi!”

Tông Thận ngồi xuống, nhìn hố lõm ngẫm nghĩ.

Lớp đất dưới chân vô cùng xốp, chỉ cứng vững hơn nước bùn chút thôi.

Theo lý thì đừng nói là hang đất, dù cho cả hố lõm thế này thì cũng không thể hình thành được.

Bởi vì đất đai quá xốp, không có bất cứ lực chống nào, nên muốn có được hố lõm thế này thì trừ phi sụp đổ một mảng lớn lộ thiên.

Nhưng khi hắn nhìn về phía hố lõm một cách cẩn thận thì vẫn có phát hiện mới.

Bùn đất xốp đen nhánh thì chỉ có bốn mươi, năm mươi centimet ở tầng ngoài thôi.

Tầng đất phía dưới thì là màu nâu xám bình thường.

Trông tầng đất dưới cứng cáp hơn nhiều.

Màu sắc của đất đai như một tấm danh thiếp đầu tiên, nó có thể phản ánh sơ qua một vài tình trạng của đất.

Xem ra những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư kia là chạy ra từ trong lòng đất của cái hố lõm này.

Mà cái hang đất kia rất rõ ràng là được hình thành từ di tích nơi đóng quân ban đầu.

Mặc kệ là nhà gỗ được, doanh trướng cũng thế, dù là sau khi sập thì nó vẫn có thể trở thành không gian chống cơ bản.

Nhất là khi tình hình địa chất xuất hiện biến hóa kịch liệt.

Ví dụ như động đất, lũ lụt vùi lấp v.v… nên hình thành nên một vài không gian thì cũng là điều bình thường.

Đương nhiên đây đều chỉ là sự phân tích của chính Tông Thận.

Trên thực tế, cái hố lõm này và hang đất được hình thành nên như thế nào cũng không phải quan trọng.

Di tích này đã trải qua dòng thời gian hơn một vạn năm, trong quãng thời gian đó không biết đã có bao lần thay đổi địa chất.

Nên có thể sinh ra tình hình thế nào thì cũng không thể đoán trước được.

Ít nhất thì đối với Tông Thận của hiện giờ, mặc kệ tình hình di tích ra sao thì điều mà hắn có thể làm là xử đẹp hết.

Đừng nói hơn một vạn năm, thực ra dù chỉ qua có mấy chục năm, có lẽ cũng sẽ xảy ra biến hóa rất lớn.

Tông Thận từ từ đứng dậy, lấy đèn pin cầm tay ma năng ra, chĩa bóng đèn xuống dưới hố mở độ sáng nấc một.

Sau đó đi xuống phía dưới hố lõm từng bước một.

Độ dốc của hố lõm này không lớn cho lắm, hơn nữa lớp đất bên dưới rất kiên cố.

Dấu vết mà những Vong Linh Cốt Mã kia để lại cũng không có rõ ràng được như trên mặt đất.

Hắn cẩn thận đi tới cửa hang đất, một vài bùn đất nhão tuột xuống, rơi vào trong đó.

Đừng nhìn trong hang đất đen ngòm như thế, trên thực tế khi hắn dùng đèn pin chiếu xuống thì mới phát hiện tối đa cũng chỉ sâu bốn năm mét thôi, hơn nữa còn khá là bằng phẳng.

Điều này cũng không có gì lạ, thứ nhất, di tích nơi đóng quân của đoàn kỵ sĩ Hùng Sư bị vùi lấp là do sự thay đổi của địa chất.

Độ sâu vùi lấp của biến động địa chất bình thường cùng lắm thì cũng chỉ có mấy chục mét.

Thứ hai, những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư thức tỉnh kia vẫn còn có thể qua lại tự do được ở dưới đất và mặt đất.

Điều này đã chứng tỏ con đường phía dưới chắc chắn là rất bằng phẳng, nếu là độ cao thẳng đứng bốn năm mét thì Vong Linh Cốt Mã cũng chẳng nhảy ra được.

Tông Thận gần như là đã có đáp án ngay.

“Cứ vào xem thử đã…”

Hắn một tay cầm đèn pin, tay kia sờ bên hông, nơi đó đeo búa Nổ Vang Trong Đầu.

“Phù!”

Sau khi hít sâu một hơi, hắn dứt khoát nhảy vào trong hang đất men theo dốc thoải.

Sự hình thành của cái hang đất này chắc là cũng có nhiều nguyên nhân.

Ngoài nhân tố tự nhiên, có lẽ những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư đã thức tỉnh kia cũng đã mang lại số tác dụng nhất định.

Bọn chúng không cần hô hấp, trong khi người lại có sức, chỉ cần hơi có chút không gian thôi là có thể làm bọn chúng đào thoải mái dưới đất.

Bởi vậy ít nhất thì hang đất ở chỗ này sẽ thống tới phần lớn chỗ trong di tích.

Dù cho có thế nào, nếu như đã xuống thì kiểu gì cũng nên dò xét trước một phen.

Sau khi xuống dốc thoải thì địa đạo bất quy tắc cao bốn năm mét.

Xung quanh toàn là màu đen, phải dùng đèn pin cầm tay ma năng chiếu sáng thì mới được.

Lối đi trong hang đất âm u yên tĩnh, cản lại ánh nắng từ ngoại giới, cũng không có bất cứ âm thanh nào truyền ra.

Nơi này yên hơi lặng tiếng như tới một thế giới khác vậy.

Mặc dù tiếp giáp với hồ nước, nhưng nơi này vẫn khá là khô ráo.

Tông Thận dùng đèn pin cầm tay ma năng chiếu về phía trước đầy cẩn thận.