Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 1036. Công dụng chân chính của kẹo Học Vẹt, truyền tống trận không xác định.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực lực của Ưng Tương ít nhất cũng là trung thượng đẳng trong số mãnh cầm cấp bá chủ.

Nhưng nếu để nó đối mặt với những thú cưỡi cỡ lớn như Song Túc Phi Long, Hắc Diệu Thạch Tượng, Long Kiêu cấp bá chủ này, thì nó sẽ không còn ưu thế rõ ràng được như thế nữa, thậm chí còn ở vào thế yếu.

Nếu như đối mặt với cự long thuần huyết cấp bá chủ thì càng không cần phải nói.

Nó có thể ăn hiếp Phi Hổ ra sao thì cự long cũng có thể ăn hiếp nó như thế đó.

Nhìn từ cấp bậc thì bọn chúng đều là cấp bá chủ, nhưng sự chênh lệch về thực lực vẫn còn rất rõ ràng.

Phương diện này cũng có không ít học vấn.

Tóm lại, nếu như có thể dụ dỗ được một Ricardson thiếu thông minh thì chiến lực của lãnh địa nhà hắn sẽ lại tăng lên không ít.

Cấp sử thi có cùi bắp thì cũng là cấp sử thi, có thể đánh đuổi được hơn mười kỵ sĩ cấp bốn là đã đủ để thấy giá trị của Ricardson.

Nghĩ tới đây, Tông Thận cũng không do dự nữa, hắn bỏ kẹo vào trong miệng.

Miệng hắn chóp cha chóp chép, cảm nhận kẹo đang hòa tan trong miệng.

Vị của viên kẹo này rất kì lạ, nó mang theo hương vị chua ngọt của Cherry thoang thoảng.

Nhưng khi nhấm nháp kỹ thì lại không diễn tả được khẩu vị cụ thể của nó.

Kẹo hòa tan cực nhanh, chừng nửa phút sau đã hoàn toàn biến thành nước đường bị Tông Thận nuốt vào trong bụng.

Hắn không có tâm tư đâu nếm kỹ, Tông Thận dựa ngay theo phương pháp mà gợi ý công lược nói tới.

Hắn vươn một ngón tay về phía đầu của kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư cẩn thận từng li từng tí một.

Mà kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này thì vẫn thờ ơ trước hành động của hắn.

Cho nên Tông Thận chọc thẳng ngón tay vào trong hốc mắt của nó.

Chạm tới ngọn lửa linh hồn bên trong xương sọ.

Ngay khoảnh khắc hắn và nó tiếp xúc với nhau, kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư quỳ một chân trên đất ở trước mặt hắn lảo đảo một cái.

Tông Thận cũng cảm giác được có rất nhiều tin tức phức tạp tràn vào trong đầu của hắn.

Mỗi một lần rung động của ngọn lửa linh hồn là đại biểu cho một tin tức nào đó.

Đây chính là phương thức giao lưu, hoặc có thể nói là ngôn ngữ của bọn chúng!

Tiếp xúc liên tục mười mấy phút, trong khoảng thời gian này, Tông Thận đã lĩnh ngộ được biện pháp phát ra sóng linh hồn.

Phần lớn tin tức hắn đều đã nắm được, còn lại thì cần chờ thời gian đến tự động tiêu hóa.

Hắn thu ngón tay về, bắt đầu thử phát ra sóng linh hồn.

Vào lúc này, bên trong đôi mắt hắn toát ra hào quang đỏ nhạt.

Cùng lúc đó, kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư ở trước mặt hắn đây cũng có cảm ứng.

Nó chậm rãi đứng dậy, giơ chiến kiếm kỵ sĩ lên trước mặt, thực hiện một lễ nghi của kỵ sĩ.

Sau đó cưỡi lên Vong Linh Cốt Mã, bày dáng vẻ chờ lệnh.

Tông Thận đứng tại chỗ, cười với vẻ hài lòng.

Kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư đã bị hắn thuần phục triệt để.

Trong đó, công lao của nhẫn Sư Tử Bạc là không thể bỏ qua, kẹo Học Vẹt cũng mang đến tác dụng rất lớn.

Nếu không thì, hắn chỉ có thể khiến kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này thần phục, nhưng lại khó truyền được mệnh lệnh thích hợp.

Tộc Bất Tử khác với những mãnh cầm ma thú hoặc là dã thú kia.

Bọn chúng là người chết, có một bộ phương thức giao lưu độc lập.

Không giống với mãnh cầm ma thú thông minh có thể nghe hiểu được tiếng người.

Tới lúc này, sự lo lắng ở trên đỉnh núi của Tông Thận trước đó đã không còn nữa.

Bọn họ không những không bùng nổ xung đột với những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này, hơn nữa còn có thể thần phục được.

Tạm thời không biết số kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư đã thức tỉnh ở bên trong di tích này là bao nhiêu.

Chỉ cần có tám mười con là Tông Thận đã kiếm lời lớn rồi.

Sát thương của những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này sánh được với kỵ sĩ cấp năm, lượng HP cũng rất là nhiều.

Những thương kỵ binh Bất Hủ dưới trướng hắn kia chỉ có hơn bảy trăm điểm HP.

Hoàn toàn không phải là ở cùng một đẳng cấp.

Ngay lúc Tông Thận chuẩn bị đi sâu vào trong hang đất.

Thủy tinh truyền tin trước ngực đột nhiên phát sáng.

Tông Thận tháo thủy tinh truyền tin xuống xem xét, phát hiện là số hiệu của Vereesa.

Lúc này các nàng chắc đang ở đỉnh núi mới đúng.

Lúc này gọi tới, có khi nào là đã xảy ra chuyện gì không?

Tông Thận lựa chọn nhận kết nối với vẻ khá ngờ ngợ.

“Đại nhân, ngài ở chân núi đúng không?”

Hắn vừa bấm nghe thì đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng hỏi vội vã của Vereesa.

“Đúng, ta đang ở ngay chân núi, đang dò xét di tích.”

“Sao thế Vereesa, có phải trên đỉnh núi xảy ra chuyện gì không?”

Tông Thận thấy căng thẳng trong lòng, vội vàng dò hỏi.

“Đại nhân, trên đỉnh núi mọi thứ đều bình thường!”

“Nhưng mà ban nãy ta dẫn theo hai tỷ muội Madeline canh gác thì có phát hiện ở mặt khác của vách núi.”

“Cụ thể ra sao thì cần chờ ngài tự mình qua xem thử.”

“Ở đây… Ta cũng nói không rõ.”

“Nhìn ký hiệu ở một bên thì chắc là do Từ một bên huy hiệu đến xem, hẳn là liên quân phản kháng của Nhân tộc năm đó lưu lại.”

Vereesa vội vàng nói, trong lời nói của nàng có chút do dự và mập mờ.

Điều này khiến trong lòng Tông Thận càng thêm tò mò hơn.

“Ta biết rồi, ta quay lại ngay.”

“Các ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, đến đỉnh núi chờ ta.”

Nói xong hắn tắt thủy tinh truyền tin, chuẩn bị chạy về đỉnh núi.

Mặc dù di tích nơi đóng quân của đoàn kỵ sĩ Hùng Sư quan trọng, nhưng Tông Thận ngược lại lại không nóng nảy.

Bởi vì hắn đã giải quyết được vấn đề khó giải quyết nhất.

Những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư đã thức tỉnh này đều sẽ bị hắn thuần phục hết với cách trước.

Sau khi hắn ra lệnh cho kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này đóng giữ ở nguyên tại chỗ thì quay ngược lại hướng vừa vào rời khỏi hang đất, trở lại bên trong hố lõm lớn kia.

Hắn lấy Lôi La Chi Giác ra, bắt đầu làm phép niệm chú.

Thi triển thuật Phù Không level 1, cùng với ma lực Phong Linh màu xanh nhạt xuất hiện, bay về phía đỉnh núi.

Trước đó thuật Phù Không mà hắn sử dụng lúc xuống núi là đến từ nhẫn Phù Không.