Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lần này dò xét cũng tốn bốn mươi, năm mươi phút đồng hồ, hai kỹ năng này dùng thay phiên nhau cũng được.
Không ăn thua nữa thì sau khi trở về đỉnh núi, Kanigia còn có thể sử dụng một lần thuật Phù Không tập thể có hiệu quả tốt hơn.
Sau bảy tám phút, Tông Thận bay trở về trên đỉnh núi.
Tứ chi của Ưng Tương co lại, nằm sấp trên mặt đất, nó thu hai cánh lại, đầu để xuống đất như đang nghỉ ngơi.
Những người khác thì tụ tập ở một bên khác của vách đá không ngừng nhìn xuống phía dưới.
Trong tay của bọn họ còn đang nắm một dây thừng làm từ vải đay thô, đang ở trong trạng thái cực kỳ tập trung.
Khi Tông Thận đáp xuống đất thì Vereesa và hai tỷ muội Madeline vừa khéo đang bám vào dây đay leo lên.
Các nàng phủ nhẹ bụi bặm trên người xong, chưa kịp thở cho đều thì đã đi tới trước mặt Tông Thận khom mình hành lễ.
“Đại nhân, mặt khác của vách đá cũng có di tích!”
“Là một hang núi rất nông.”
Vereesa báo cáo trước, nàng là anh hùng, thuộc tính cũng mạnh mẽ hơn, sau khi leo lên cũng thong dong hơn một chút.
“Hang núi rất nông?”
“Được rồi, ta sẽ tự đi xem trực tiếp.”
“Các ngươi vừa lên xong, không cần xuống tiếp nữa đâu.”
Tông Thận lặp lại một câu, nếu như đã biết được tình hình thì hắn cũng không cần đám người Vereesa đi chung.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ thì có lẽ nơi đó sẽ không có nguy hiểm gì, mỗi tội vừa khéo lại ở bên gần phía Nam của vách đá.
Từ đỉnh núi đi xuống thì khá phiền, đây chính là vách đá cao vài trăm mét.
Mặc dù trông còn kém vách núi cao ngàn mét mà tổ Sư Thứu ở nhưng vách núi này cũng đủ dốc đứng.
Trên người Vereesa luôn mang theo mấy chục sợi dây đay, mỗi một dây đều dài ba mét.
Ban nãy các nàng cũng đã buộc những sợi dây thừng này lại với nhau, làm dây để xuống dưới.
Từ tình huống này có thể thấy được, có lẽ hang núi ở chỗ dưới vách đá hơn một trăm mét, hoặc thậm chí chỉ có mấy chục mét.
Bởi vì còn ở sâu hơn nữa thì dây đay của Vereesa là không đủ dùng.
Dù cho là hiệp sĩ phong hành giả thì cũng không thể đi lại trên vách đá một cách tự nhiên được như dê núi.
Hiện tại thời gian duy trì thuật Phù Không của Tông Thận còn có ba bốn phút, nếu như hắn nhanh nhẹn thì hoàn toàn có thể tới kịp.
Còn về đi lên, thôi bò dây thừng tốt hơn, dù sao những dây đay này vẫn còn chưa thu.
Cuối cùng sau khi dặn dò vài câu, Tông Thận lại kích hoạt ma lực Phong Linh, thân thể bay về phía bên ngoài vách đá, sau đó rơi xuống với vận tốc đều.
Khi rơi xuống chừng bảy mươi, tám mươi mét thì trên vách đá ở một sân trời không lớn.
Cái cái gọi là hang núi kia ở ngay bên trong sân trời này.
Sân trời này đã đứt gãy không ít, nhưng mà mặt sân thì rất bằng phẳng.
Tông Thận rơi xuống đó vững vàng, trước mặt hắn chính là hang núi.
Lối vào của hang núi này cao chừng hơn ba mét, là một hình tròn bất quy tắc.
Chỗ cửa hang chất đống một chút đá vụn, lá rụng, bùn đất.
Có dấu vết được dọn dẹp qua một cách rõ ràng, có lẽ là do đám người Vereesa làm.
Cất bước đi vào trong đó, ngay sau đó tia sáng đã trở nên ít hơn nhiều.
Tông Thận lấy đèn pin cầm tay ma năng ra, mở luôn độ sáng nấc ba không hề cố kỵ gì.
Chiếu sáng rực khu vực trước mặt.
Bởi vì hang núi này đúng là không lớn, đi vào trong đó là thấy một đại sảnh có diện tích chừng hai trăm, ba trăm mét vuông.
Nơi này rõ ràng có dấu vết hoạt động của người.
Vị trí ở gần vách tường có mấy hàng giá kim loại.
Những giá đỡ này gần như đổ sập hết rồi, thứ còn giữ lại được hình dáng cũng chỉ có một cái giá.
Mặt khác, trên những kệ này cũng không có thứ gì, chỉ có những thứ màu đen, trông như tro tàn.
Xem vẻ chúng chính là sản phẩm sau khi những thứ trên giá thối nát.
Trừ phi có ma lực gia trì, hoặc là khắc ma văn, cùng với một vài vật liệu ma năng loại kim loại.
Những vật khác rất khó không bị mục nát sau chục nghìn năm.
Nói như vậy có lẽ sẽ có chút không chính xác, còn phải thêm một nhân tố nữa.
Đó chính là ở trong tình huống nơi vùng hoang dã, không người sửa soạn.
Ví dụ như hang núi này, gần như là đã lộ một nửa luôn rồi, nên vật phẩm bị mục nát cũng là điều tất nhiên.
Ngoài ra bên trong còn có một vài bàn đá, ghế đá.
Những thứ còn lại chính là tro đen tích thành một đống to đùng.
Xem vẻ đã từng có người sinh sống ở nơi này.
Trên mặt đất chất một lớp bụi bặm thật dày, Tông Thận có thể nhìn thấy dấu chân mà đám người Vereesa lưu lại.
Xem ra có vẻ các nàng chưa thăm dò nơi này hoàn toàn thì đã vội vàng báo cáo với mình rồi.
Men theo dấu chân của bọn họ, Tông Thận xoay người nhìn về phía một bên khác trong động.
Nhìn một cái đúng là hắn đã phát hiện được một vài thứ không giống bình thường.
Hơn nữa hắn cũng biết nguyên nhân vì sao Vereesa lại liên lạc với hắn với vẻ vô cùng lo lắng như thế.
Ở nơi đó có một ma pháp trận, diện tích không lớn, là hình tròn.
Tông Thận quan sát một hồi, thấy nó lớn lắm cũng chừng mười bình phương.
Dấu chân của đám người Vereesa dừng lại ở bên cạnh ma pháp trận, những dấu chân còn lại chính là từ một đầu khác đi về phía cửa động.
Điều này chứng tỏ ma pháp trận này đã khiến cho Vereesa cảm thấy ngạc nhiên.
Làm anh hùng chiêu mộ cổ xưa, Vereesa biết rõ rất nhiều tình hình của kỷ nguyên trước.
Nhất là những chuyện liên quan tới quân đoàn của các đại duệ tộc năm đó.
Tông Thận nghĩ tới đây thì bước nhanh tới ma pháp trận.
Rồi hắn đứng ở một bên, bắt đầu nhìn chăm chú.
Thuộc tính liên quan tới ma pháp trận này xuất hiện ngay.
“Truyền tống trận không xác định (hư hao)”
“Yêu cầu cho sửa chữa: Ma Văn thạch cao cấp x10, đá quý Không Gian cao cấp x1, phù văn hệ Không Gian cao cấp x6, bí ngân tan trong nước x20, bột vụn đá quý x10”
“Điều kiện cần để sửa chữa: Pháp sư hệ Không Gian cao cấp cấp năm x1, tinh thông ma năng học cao cấp x1, kỹ thuật phù văn cao cấp x1”
“Diện tích: 12,56 mét vuông”
“Giá trị kiên cố: 6772”
“Hộ giáp kiến trúc: 60”
“Kháng ma pháp của kiến trúc: 65”