Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Kỹ năng: Sư Tử Trảm level 30 (Tung ra ba hồ quang trảm kích có độ dài hai mét, có thể quét ngang trong cự ly 10 m, tạo ra thương tổn khi chém với bội số 1,3 cho mục tiêu nằm trong quãng chém, thời gian hồi chiêu 2 giờ)
Sư Vương Tàn Sát level 30 (Ở trong trạng thái Hạ Ngựa Bộ Chiến thì sẽ tiến vào trạng thái Sư Vương Tàn Sát, độ tập trung tăng 25%, thương tổn khi chém tăng 20%, hộ giáp tăng 25 điểm)”
(Một trong những trang bị tiêu chuẩn của kỵ sĩ Kim Sư cấp sáu, đại kiếm màu vàng như một bảng hiệu đã từng tung hoành đại lục)
Thuộc tính của thanh chiến kiếm kỵ sĩ này cũng coi như không tệ, tốt hơn trọng kiếm Trảm Long trước khi được sửa một chút.
Nhưng mà mang ra so với trọng kiếm Trảm Long sau khi được sửa thì lại kém một bậc.
Thuộc tính đại thể của nó thuộc mức bình thường ở trong số các vũ khi cấp truyền thuyết.
Tông Thận nắm lấy chiến kiếm đi thẳng tới bên rương bảo vật .
Hắn quay đầu nhìn về phía Nam tước Bezos.
Sau khi thấy Nam tước Bezos gật đầu thì Tông Thận chém thẳng chiến kiếm trong tay ra.
“Ầm!”
Chiến kiếm cộng thêm sức mạnh của Tông Thận, ít nhất cũng tạo ra được ba trăm, bốn trăm điểm sát thương.
Rất đáng tiếc, rương bảo vật vẫn không để lại chút vết tích nào.
Đồng thời ở trong tầm nhìn của hắn, bên trên rương bảo vật hiện ra một con số.
“4/5”
“Đây là ý gì?”
“Chẳng lẽ công kích năm lần liên tục là có thể phá hư được nó sao?”
Trong lòng Tông Thận thấy thắc mắc khó hiểu, nhưng cũng không chém thêm nữa.
Rất hiển nhiên, đây là một loại biện pháp nhằm vào lãnh chúa.
Sau khi công kích liên tục năm lần thì rương bảo vật sẽ xuất hiện hư hao.
Biện pháp này là để phòng ngừa lãnh chúa coi rương bảo vật làm khiên.
Tuy nói trước mắt cũng không ai xa xỉ tới mức sử dụng rương bảo vật làm khiên.
Nhưng hành vi này của hệ thống đúng là một loại bảo hiểm.
Nhưng mà trên thực tế, rương bảo vật vẫn là có tác dụng.
Có thể dùng nó để ngăn cản công kích của đối tượng không phải dân bản địa.
Những lãnh chúa khác không xa xỉ như thế, nhưng họ Tông nào đó thì lại hoàn toàn làm được làm được.
Ở trong đó cũng coi là một bug nho nhỏ.
Tông Thận quyết định nếu có cơ hội thì đi thu thập một vài rương bảo vật sắt đen.
Chế tạo những rương bảo vật sắt đen này thành một xe khiên đặc biệt.
Đợi tương lai khi xảy ra chiến tranh với dân bản địa thì cũng sẽ phát huy được tác dụng.
Chỉ cần hệ thống lãnh chúa không sửa đổi thiết lập về rương bảo vật , thì đúng là có thể phát huy được chút tác dụng khó tưởng tượng được.
Không thể không nói ý nghĩ này vẫn có một tính khả thi nhất định.
Có lẽ những lãnh chúa khác coi rương bảo vật phụng là bảo bối hiếm có.
Nhưng tên họ Tông nào đó thì đã mở rương nhiều tới mức ngán muốn ói rồi.
Nhất là rương bảo vật sắt đen, với hắn thì gần như là không mang lại được chút ích lợi gì.
Dù sao rương bảo vật sắt đen cùng lắm cũng chỉ mở ra được vật phẩm cấp tốt thôi.
Hiện tại độ nhận thức và tài sản của hắn đã khác xưa rồi, giờ cũng chỉ có rương bảo vật bạch ngân và rương bảo vật hoàng kim là còn lọt mắt xanh của hắn.
Sau khi xem xong thì hắn lui lại hai bước.
Vừa suy nghĩ cách vận dụng đặc tính liên quan tới rương bảo vật vừa bày ra kiểu mình cũng bất lực không làm được gì.
“Đây là rương bảo vật gì vậy?”
“Xem ra bất luận kẻ nào đều không cách nào phá hư?”
“Chẳng lẽ là cần tín vật ma pháp gì đó mới mở ra được sao?”
Nam tước Bezos tận mắt nhìn thấy nhát kiếm mà Tông Thận chém ra kia không hề có chút hiệu quả nào.
Cuối cùng từ bỏ thủ đoạn phá hư bằng bạo lực.
Ban nãy hắn đã mời những pháp sư mà Tông Thận mang tới ra tay.
Nhưng dù là đạn ma pháp hay là tên ma pháp thì cũng đều không tạo ra được thương tổn gì hữu hiệu.
Nam tước Bezos đã bị dọa thót tim rồi.
Thứ có được hiệu quả như vậy thì chắc chắn là trân bảo hiếm thấy.
Hoặc là chính là rương chứa đồ ma pháp cao giai, có thể miễn dịch với phần lớn công kích đê giai.
Hoặc là một vài vật phẩm xa xưa kì lạ.
Nhưng mặc lệ là loại nào thì cũng đều chứng minh địa vị của thứ này lớn đến đáng sợ.
Nam tước Bezos cũng là động lòng với thứ này.
Tông Thận đứng gọn ở một bên, cắm chiến kiếm kỵ sĩ xuống mặt đất.
Đôi mắt hắn nhìn chăm chú vào rương bảo vật .
“Rương bảo vật hoàng kim”
“Một rương bảo vật hoàng kim không xác định, không một ai biết nó có thể mở ra được thứ gì”
(Đúng vậy, bên trong rương bảo vật này là cạm bẫy, có chứa ma pháp Sóng Triều Trọc Lãng cấp bốn. Chỉ cần mở ra là ngay tức khắc một làn sóng trọc lãng cao gần bằng một tần lầu sẽ ào ra, thoáng cái lấp đầy cả hang đất trong di tích)
Khá lắm, là rương bảo vật bẫy!
Nhưng mà điều này cũng là rất hợp lý, bởi vì rương bảo vật hoàng kim mà lúc trước hắn lấy được trong di tích chính là rương bảo vật bình thường.
Xem ra Nam tước Bezos cảm thấy rất hứng thú với cái rương bảo vật đao thương bất nhập này.
Nói cho công bằng, nếu Tông Thận biết được lai lịch của rương bảo vật.
Chỉ xét từ đặc tính bên ngoài của rương bảo vật thì hắn cũng cảm thấy đây là một món bảo bối.
Suy nghĩ thử chút, thứ gì đao thương bất nhập, chống được ma pháp, trông còn lấp lánh ánh vàng, boolean boolean v.v…
Rương bảo vật hoàng kim trước mắt hắn đây chính là thứ thỏa mãn được tất cả những yêu cầu kể trên một cách hoàn mỹ đối với Nam tước Bezos.
Tiếp theo, chỉ rương ngoài mà đã ghê vậy rồi, vậy thì đồ ở trong rương chứa vật chắc chắn là một thứ khôn lường khó tưởng tượng ra được.
Lúc này có vẻ như Nam tước Bezos đã đưa ra quyết định gì đó.
Hắn xoay người nhìn về phía Tông Thận, có chút muốn nói lại thôi.
Lúc này Tông Thận bỗng cong môi cười một tiếng.
Biểu cảm trên khuôn mặt của hắn nằm dưới mũ giáp đã được che lại hoàn toàn.
“Bezos đại nhân muốn nói gì vậy?”
“Không sao, cứ nói thẳng đi.”
“Nơi này đều là người của ta với ngươi, cũng đâu có người lạ nào.”