Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tông Thận cong khóe môi cười, chủ động hỏi.
Nghe hắn hỏi như vậy, biểu cảm của Nam tước Bezos trở nên kiên định không ít.
“Tông lão đệ, cái rương bảo vật kì lạ này có thể cho ta không?”
“Ta muốn mang nó tới cự thành nghiên cứu một chút.”
“Nó có đặc tính rất thần kỳ…”
“Ta nghĩ...”
Nam tước Bezos chậm rãi nói, trong giọng nói dù ít dù nhiều thì vẫn có chút thấp thỏm.
“Ồ?”
“Ta cũng cảm thấy rất hứng thú với rương bảo vật này.”
Tông Thận nói với giọng điệu bình tĩnh.
Nghe hắn nói như vậy, Nam tước Bezos lại càng xoắn xuýt hơn.
Chỉ nhìn bề ngoài của nó thôi, bất cứ ai không phải đứa ngu thì cũng biết cái rương bảo vật hoàng kim này chắc chắn là rất trân quý.
Tạm thời nó không tài nào mở ra được thì càng làm cho Nam tước Bezos cồn cào ruột gan, tưởng tượng quá đà.
Ở trong vài phút trước đó, hắn đã tự tưởng tượng suy luận ra rất nhiều điều.
Những tưởng tượng suy luận này lý kì tới cực điểm, thậm chí còn vượt qua phạm trù suy nghĩ bình thường.
Cũng bởi những suy luận thái quá đó đã khiến cho giá trị của cái rương bảo vật hoàng kim này được nâng lên một mức khoa trương trong lòng của hắn.
Hắn cúi đầu không nói, đang đấu tranh tâm lý.
Phải im lặng hai, ba phút sau thì hắn mới ngẩng đầu lên.
“Như vậy đi, Tông Thận lão đệ.”
“Ngươi nhường quyền phân phối rương bảo vật hoàng kim cho ta.”
“Ta bằng lòng nhượng 10% tỉ lệ phân chia số này trang bị xa xưa này!”
Nam tước Bezos nói với vẻ có chút luyến tiếc, giá trị của số trang bị này trong lòng hắn rõ mồn một.
Hiện tại tổng số thu hoạch được cũng đạt tới hơn mấy trăm món lận.
Nhường mười phần trăm tỉ lệ phân chia thì cũng có nghĩa Tông Thận sẽ được chiếm tận sáu mươi phần trăm.
Ở tại chỗ, Tông Thận biết Nam tước Bezos đã bắt đầu mặc cả.
Nếu như đã mặc cả luôn ra ngoài miệng rồi thì Tông Thận cũng sẽ tranh thủ kiếm thêm chút lợi ích về cho chính mình.
Tổng số nhân khẩu hiện tại của lãnh địa đã đạt tới hơn một ngàn.
Một lượng lớn nhà đá hai tầng đã được xây lên.
Hiện giờ quy mô của lãnh địa quy mô không thua kém gì thôn Dinant.
Đợi sau khi nông trường lớn được xây dựng xong xuôi thì lượng nhân khẩu chắc chắn là còn tăng mạnh nữa.
Ngoài ra, bang thành ở lân cận cũng là mục tiêu trọng điểm của Tông Thận.
Còn về đám lưu dân mà bang Bosch đưa tới kia, sau khi trải qua sự sàng chọn của Mariel và Howey.
Dựa theo tỉ lệ số người thì trong đó chắc là sẽ có một, hoặc thậm chí là ba bốn nhân tài cấp anh hùng.
Sau khi nhân khẩu của lãnh địa tăng lên thì nhân tài cấp anh hùng cũng cần được tăng thêm nữa.
Không riêng gì về vấn đề phương diện điểm thống trị, sự quản lý của các tầng lớp cũng phải có trật tự.
Giai đoạn kế tiếp sẽ là lúc lượng nhân khẩu vượt mốc chục nghìn người.
Hơn ngàn nhân khẩu cũng đã là gần như không tồn tại ở trong số các lãnh chúa hiện giờ rồi.
Những lãnh chúa có số nhân khẩu đạt tới mức này đã biết hiện giờ cũng chỉ có mình Trần Duệ thôi.
Đương nhiên, Tông Thận cũng nhìn thấy có người ở rể nhà Hầu tước ở trên kênh trò chuyện.
Từ đó nhận được một bang thành ở trong khu quản hạt của cha vợ để làm đất phong.
Chuyện này tạm thời không thể xác nhận được, ít nhất thì chưa từng thấy ở trong bảng xếp hạng Cấp bậc lãnh địa và trong nhiều thông báo biểu ngữ.
Ở trong thế giới rộng lớn này đâu thiếu cái lạ, đúng là không thể nói chết luôn được.
Dù sao lãnh chúa đạt được số lượng nhân khẩu thế này đã được coi là trâu bò rồi.
Đợi đến khi bước vào tháng không khiêu chiến thì có thể cho lãnh địa phát triển thoải mái rồi.
Tiện thể thực hiện việc cải cách nhân khẩu luôn.
Nhân lúc số lượng lĩnh dân còn ở trong tầm khống chế thì thực hiện hệ thống cách tân luôn.
Bằng vào một triệu, hai triệu Dinar mà hắn có trong tay thì cũng đã đủ để thành lập nên hệ thống của bước đầu rồi.
Đến lúc đó chiến sĩ sẽ được phát quân lương theo cấp bậc.
Còn về nông phu thì sẽ được cung cấp tài nguyên sản xuất và đất đai cơ sở, để bọn họ đi khai hoang.
Làm tài nguyên có được sau khi khai hoang quay vòng về thị trường, hoặc là do tự hắn thu mua luôn.
Đợi đến khi số lớn du thương vào ở thì nền kinh tế cũng có thể coi như là được vực dậy rồi.
Trước đó thì phải do hắn tự móc tiền túi, tạo nên vòng tuần hoàn trong nền kinh tế lúc ban đầu mới được.
Trong thời gian ngắn hạn thì quyết sách này sẽ có hại cho lợi ích của lãnh địa, nhưng mà xét từ góc độ về lâu về dài thì đúng là cần thiết.
Dù sao thì từ đầu đến cuối quyền lợi là chuyên chế, lại có độ trung thành làm đảm bảo nữa.
Trên bản chất thì những tài phú này sẽ không thất thoát mất một lượng lớn.
Sẽ chỉ hình thành vòng tuần hoàn ở trong lãnh địa, cuối cùng thu nạp cả tài nguyên ở bên ngoài vào.
Đồng thời cũng có thể kích thích mạnh tính chủ động của các lĩnh dân.
Bọn họ sẽ không giống với con rối dây dọi nữa, hành động nào cũng cần phải truyền mệnh lệnh.
Tông Thận cúi đầu nghĩ ngợi, rồi chẳng biết suy nghĩ bay cao bay xa từ lúc nào.
“Tông lão đệ?”
Nam tước Bezos hỏi dò.
Lúc này Tông Thận mới hồi hồn lại.
“Thế này nhé, Bezos đại nhân.”
“Những trang bị trong di tích kia, ta muốn lấy 65%.”
“Còn lại thì thuộc về ngươi, ngoài ra rương bảo vật này cũng về ngươi.”
Hắn nói ít nhưng ý nhiều, chuyện này thì thích hợp cách nói đơn giản thẳng thắn như vậy thôi.
Nếu không nói nhiều thì lại thành tham lam.
Nói trắng ra thì nên phân chia thế nào thì phân chia thế đó.
Nghe thấy tỉ lệ phân chia này, Nam tước Bezos hơi nhíu mày.
Hắn nhìn về phía rương bảo vật hoàng kim, có vẻ như đang cân nhắc suy xét.
Hoặc có lẽ là bởi vì sự kỳ vọng ở trong lòng quá lớn.
Cuối cùng hắn vẫn là đồng ý với yêu cầu của Tông Thận.
“Tông lão đệ, ta đồng ý với yêu cầu của ngươi.”
“Vậy rương hoàng kim này là của ta rồi ha?”
Nam tước Bezos gật đầu đồng ý, cuối cùng trưng cầu ý kiến của Tông Thận.
Sau khi Tông Thận cũng gật đầu đồng ý thì hắn sử dụng đạo cụ trữ vật của mình thu rương bảo vật vào trong.